Chương 18:
Tập 18: Tam Giới Trùng Sinh
Không gian mịt mùng của Thiên Khuyết không còn là một khoảng không vô tận cuồn cuộn sát khí hay chói lọi bởi những luồng sấm sét tím tàn diệt. Mọi vệt nứt xé rách vòm trời, mọi mảng mây đen mang theo ma khí tích tụ từ muôn đời và cả những quầng hào quang màu vàng kim lạnh lẽo của Tiên giới, tất cả như dừng lại trong một khoảnh khắc ngưng đọng vĩnh hằng.
Ánh sáng ngũ sắc dịu nhẹ, bao la tỏa ra từ trung tâm hạt nhân Thiên Khuyết – nơi Bạch Ly và Cố Trường Uyên vừa trút bỏ những giọt sinh mệnh lực cuối cùng, hòa tan trọn vẹn tám nghìn năm tu vi cùng thần hồn của mình để đập tan quy luật cũ. Sự hòa tan ấy không phải là sự diệt vong tăm tối, mà là sự tự nguyện tan chảy của hai dòng nước mát lành vào lòng đất mẹ khô cằn. Xiềng xích thần văn màu đỏ kim từng giam cầm Trấn Ma Đài suốt ba thiên niên kỷ, từng cắn xé thần hồn Cố Trường Uyên và vắt kiệt thọ nguyên của Bạch Ly, nay đã hoàn toàn hóa thành những bụi sáng lấp lánh, tan biến vào hư không như chưa từng tồn tại.
Từ trung tâm Thiên Khuyết, một làn sóng năng lượng ôn hòa, thuần khiết cuộn trào ra xung quanh. Nó lướt qua ranh giới giữa Tiên giới và Ma Uyên, xoa dịu những vết thương xé rách trên mặt đất, quét sạch mùi lưu huỳnh ngột ngạt và gột rửa toàn bộ oán niệm tích tụ từ vạn kỷ.
Dưới đáy Ma Uyên tăm tối, nơi từng là Trấn Ma Đài lạnh buốt tận xương tủy, hàng tỷ linh hồn chúng sinh đang gào khóc đau đớn đột nhiên lắng lại. Những tiếng than van, rên siết vang vọng từ hư không từ từ chìm vào tĩnh lặng. Ánh sáng ngũ sắc dịu mát phủ lên từng đốm linh hồn u uất, như bàn tay hiền hòa của người mẹ vỗ về những đứa trẻ đi qua giông bão. Không còn ranh giới giữa tà ma và chân tiên, không còn áp bức hay phân chia cao thấp. Oán niệm cội nguồn được giải tỏa triệt để khi quy luật tàn khốc của Thiên Đạo cũ bị xóa bỏ. Lòng vực sâu thẳm từng là bãi chứa máu lệ của Tam Giới bắt đầu dâng trào nguồn linh khí tươi mát. Những mảng đá đen xì, nứt nẻ dần nảy nở những mầm xanh linh thảo dịu nhẹ. Ma Uyên – tên gọi gợi lên sự kinh hoàng và ruồng bỏ suốt hàng vạn năm – chính thức biến mất, hòa làm một với cõi đất bao la của nhân gian.
Trên ranh giới giao thoa, mười hai Thượng Tiên cùng vạn quân đoàn Tiên giới đứng ngẩn ngơ trước cảnh tượng tráng lệ chưa từng có. Những bộ giáp vàng kim kiêu ngạo nay nhuốm màu mưa linh khí dịu mát. Tay kiếm của các vị Thượng Tiên từng chĩa về phía Yêu tộc và Ma Uyên nay chầm chậm hạ xuống. Trước mắt họ, hạt nhân Thiên Đạo mới đang nhẹ nhàng định hình. Đó không còn là một thực thể vô tình, thao túng vạn vật bằng sự dối trá và bóc lột năng lượng, mà là một quy luật tự nhiên, bình đẳng và vận hành dựa trên sự hòa hợp của muôn loài.
Một vị Thượng Tiên niên đại cao nhất, người từng kiên quyết bảo vệ trật tự cũ của Cửu Tiêu Điện, chậm rãi quỳ xuống trên nền đá lạnh. Ông buông rơi thanh tiên kiếm trong tay, ngửa mặt nhìn lên bầu trời ngũ sắc đang trải rộng. Theo sau ông, từng lớp từng lớp binh lính Tiên giới, các thủ lĩnh Yêu tộc tàn phế, cùng vạn vật chúng sinh từ khắp các nẻo đường Tam Giới đồng loạt cúi đầu. Đó không phải là sự quy phục trước uy áp của một Thiên Đế tối cao hay sự sợ hãi trước Thiên Kiếp diệt hồn, mà là sự tự nguyện bái tạ trước hai thần hồn đã hòa tan để kiến tạo nên sự sống mới.
Nội dung độc quyền
Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.