Chương 1:
Tập 1: Bụng làm dạ chịu
Ngày xửa, ngày xưa, tại một ngôi làng nọ, có một chàng trai lười biếng, vô công rồi nghề. Chàng ta ngày ngày chỉ biết nằm ườn, ăn bám vợ và miệng thì khoác lác, nói năng như rồng rắn, chẳng hề nghĩ đến chuyện làm ăn. Người vợ hiền tần tảo, ngày đêm nai lưng ra làm lụng nuôi chồng và ba đứa con thơ. Mất hết sức khỏe lẫn tiền bạc, người vợ càng ngày càng bực bội, gánh nặng cuộc sống đè nặng lên đôi vai gầy của chị.
Một buổi sáng mùa xuân, người vợ không thể chịu đựng nổi nữa. Chị gạt nước mắt, nghiêm giọng buộc chồng:
– Nếu con không tìm cho ra một nghề gì đó để tự nuôi thân, thì ngày mai mẹ con tôi sẽ bỏ đi làm thuê mướn, chẳng còn ai hầu hạ lão nữa!
Nghe lời vợ quát bảo, anh chàng dù trong bụng bất bình nhưng vẫn phải tuân lệnh. Chàng bước đi lang thang trên những con đường quê, mắt nhìn tứ phía. Hết đứng bụi này, lại ngồi bụi khác, miệng ngáp dài, chẳng hề có ý định học nghề ngỗng gì. Mãi đến khi nắng đã ngả bóng chiều, anh ta mới ngẫm nghĩ quay về.
Trước khi bước vào nhà, hắn đứng nấp sau bức tường vách, cố ý lắng nghe xem người vợ có đang nói xấu hay than oán gì về mình không. Vừa lúc đó, người vợ đi chợ về, trong tay xách một gói năm chiếc bánh. Chị chia cho ba đứa con, mỗi đứa một cái. Còn lại hai chiếc, chị dặn con nhỏ:
– Con mang cất vào trong vại gạo, để dành cho cha sau.
Nghe thấy thế, trong bụng anh chàng vui sướng khôn xiết. Chàng chờ một lúc lâu cho đến khi tiếng bước chân vợ con đi xa, hắn mới giả vờ từ cổng bước vào, bộ dạng ung dung.
Vợ nhìn thấy, hỏi ngay:
– Vậy, ngươi đã tìm được nghề gì chưa?
– Đã rồi! – Anh chàng đáp gọn lỏn.
– Thế là nghề gì mà học nhanh thế?
– Tao đi dọc đường, gặp một ông thầy đặc biệt. Ông ấy dạy cho tao nghề "Hít". Cách làm rất đơn giản, chỉ cần dùng lỗ mũi hít mấy cái là có thể tìm ra mọi thứ. Nào, trong nhà có gì cần tìm không, để tao làm thử cho mà xem?
Vợ nghe xong, vừa mừng vừa nghi, liền nói:
– Vậy thì ta mới mua hai cái bánh cất đi một nơi, ngươi hãy "hít" cho ra mà ăn. Nếu không tìm được, thì chịu đói!
Anh chàng liền ngước mũi lên, giả bộ hít hà mấy cái, rồi chỉ tay vào cái vại gạo lớn nói:
– Đúng rồi! Nó ở trong vại gạo đấy!
Hắn chạy vào, mở vại lấy bánh ra, ngon lành ăn trước con mắt kinh ngạc và kính phục của vợ con. Người vợ tưởng thật, mừng rỡ quá, vội chạy đi loan báo khắp xóm. Cô kể rằng chồng mình đã học được nghề thầy "Hít", tài năng như thần. Từ nay, ai có mất đồ gì thì cứ đến nhờ anh ta tìm hộ.
Hôm ấy, trong xóm có một bà lão tiếc nuối vì mất một ổ lợn con. Bà tìm khắp mọi nơi mà không thấy. Nghe tin đồn có "thầy hít" đại tài, bà vội chạy đến khẩn khoản cầu xin. Thật là may cho anh chàng, bởi vì khi đứng nghỉ ở một bụi tre dọc đường lúc sáng, hắn đã vô tình trông thấy lũ lợn con chạy lạc vào đó. Hắn mừng quá, nói với bà cụ:
– Nếu bà kiếm được, bà sẽ cho tôi những gì?
Bà cụ hứa sẽ biếu hắn hai con lợn con. Anh ta lại giả vờ hít mấy cái, rồi dắt bà cụ đến ngay chỗ bụi tre. Bầy lợn con được tìm ra ngay lập tức. Anh chàng được chia hai con lợn như lời hứa.
Vợ thấy chồng chỉ học một nghề giản dị mà làm ra của dễ dàng đến thế, sung sướng lắm. Chàng vội chạy về khoe với cha mẹ đẻ. Người cha vợ nghe nói con rể học được phép lạ, trong lòng cũng hâm mộ. Ông ta nói riêng với vợ:
– Bà cứ bảo gọi rể sang đây. Nếu nó chỉ đúng món tiền ta đã chôn ở gốc táo sau vườn, thì ta sẽ cho nó một nửa.
Nhưng ông không ngờ rằng, anh chàng rề của ông đã lén theo vợ sang nhà từ lúc nãy, đứng nấp ở một góc nhà. Nghe cha vợ bảo thế, anh ta lén chạy một mạch về nhà, rồi giả cách nằm ngủ say. Khi vợ và mẹ vợ về, phải gọi mãi, thức mãi, hắn mới chịu dậy. Sau đó, anh chàng cùng vợ sang nhà ông nhạc. Hắn chỉ đúng chỗ chôn tiền, và được thưởng một nửa số tiền như lời hứa của cha vợ.
Từ đó, tiếng đồn về "thầy hít" lan đi rất nhanh, khắp nơi ai cũng biết.
Vào thời gian ấy, trong hoàng cung bỗng xảy ra một vụ trộm lớn. Nhà vua mất trộm một con rùa vàng và một con rùa bạc, hai món bảo vật quý giá do vua Trung Quốc tặng. Trong cung rối rít lên, ai nấy đều lo lắng, tìm khắp nơi mà không thấy thủ phạm. Vừa nghe tiếng đồn có thầy hít đại tài ở hạ giới, vua vội sai sứ giả đi mời về cho bằng được.
Khi thấy sứ giả đến nhà triệu tập, anh chàng vô cùng hoảng hốt. Chót đã đánh lừa mọi người suốt thời gian qua, giờ đây anh ta không còn biết than thở với ai. Nằm trong cáng dọc đường về kinh đô, anh ta nghĩ bụng:
– Thôi phen này thì "bay đầu" đến nơi rồi!
Anh chàng buồn rầu, tưởng tượng những nhục hình đang chờ mình ở cung vua mà rụng rời chân tay. Vì thế, khi qua một khúc sông, anh ta nhảy đại xuống nước, nghĩ rằng thà chết ở đây còn hơn bị kìm kẹp khổ thân.
Hai người lính khiêng cáng sợ rằng nếu hắn chết thì tai vạ sẽ đổ lên đầu mình, bèn chia nhau lặn xuống nước tìm. Cuối cùng, họ cũng lôi được anh chàng lên bờ. Khi tỉnh lại, hắn rất thất vọng, nhưng cũng cố làm bộ giận dữ, mắng hai người lính:
– Tao xuống để hỏi Vua Thủy Tề xem ai là thủ phạm, chứ có can gì mà các người hốt hoảng lên như thế!
Nhưng trong bụng, anh ta nghĩ:
– Thế là muốn thoát cũng không thoát nổi. Biết làm sao bây giờ?
Anh chàng lại nằm lên cáng cho hai người kia khiêng đi, miệng lẩm bẩm mấy tiếng:
– Bụng làm dạ chịu, chớ khá than van!
Không ngờ hai người khiêng cáng mà vua sai đi, một người tên là Bụng và một người tên là Dạ. Hai kẻ này đã đồng mưu ăn trộm hai con rùa của vua, tang vật hiện còn giấu trên máng nhà, chưa đưa đi thoát được. Nay nghe "thầy hít" lẩm bẩm "Bụng làm dạ chịu", tưởng là thầy đã hỏi Vua Thủy Tề biết rõ cơ sự rồi, bọn họ bèn hạ cáng xuống và quỳ lạy thầy như tế sao. Cả hai thú tội cho thầy nghe, rồi cuối cùng xin thầy làm ơn giấu giùm, nếu không sẽ khó mà thoát án tử hình.
Nghe đoạn, "thầy hít" như mở cờ trong bụng. Anh ta vội hứa để bọn họ an tâm. Khi gặp vua, anh chàng lại giở "phép hít" của mình. Quả nhiên, hắn tìm được hai bảo vật còn giấu trên ống máng. Nhà vua thán phục tài năng của anh, tặng thưởng rất hậu, lại ban cho tước vị lớn lao.
Anh ta về nhà chưa được bao lâu thì bỗng một hôm, được sứ giả từ Trung Quốc tìm đến tận nhà, ngỏ lời mời mọc khẩn khoản. Số là trong cung cấm của hoàng đế Trung Quốc vừa xảy ra một mẻ trộm rất lớn. Nhiều món bảo vật quý giá nhất trần đời đều bị bọn người táo gan lấy mất. Nhiều thầy bói được vời đến cung nhưng chả nên tích sự gì cả. Nay nghe tiếng có thầy hít Việt Nam đại tài, hoàng đế phái sứ giả sang mời tìm hộ. Nếu tìm được bảo vật, hoàng đế sẽ ban tứ rất hậu.
Anh chàng lần này lại lo sốt vó, có thể nói hơn cả mấy lần trước. Vừa qua một khúc sông, anh ta đã nhảy ngay xuống nước định tự vẫn như lần trước. Không ngờ người ta lại cứu được lên. Nhưng lần này không hiểu anh ta nhảy thế nào mà khi lên, hắn bị sứt một bên mũi.
Hồi tỉnh lại, anh chàng chỉ cái mũi sứt nói với sứ giả Trung Quốc rằng:
– Tôi nhờ có cái mũi này mới làm ăn được. Nay con cá nóc đã cướp mất sự mầu nhiệm của tôi rồi, còn gì mà sang nữa.
Sứ giả không biết nói thế nào, đành phải để cho anh ta trở lại nhà, bỏ dở cuộc mời gọi đầy hứa hẹn.