Chương 24:
Tập 24: Đêm Tân Hôn Rạo Rực
Cơn mưa hoa đào kéo dài suốt đại lễ thành thân trên Trầm Thủy Tràn cuối cùng cũng lắng xuống khi màn đêm hoàn toàn buông phủ Tử Hàn Cung. Không gian từng một thời chìm trong băng tuyết tịch mịch, lạnh lẽo đến ghê người, giờ đây lại được bao bọc bởi một bầu không khí ấm áp, lung linh và ngập tràn sắc đỏ tươi thắm.
Trong gian tẩm điện rộng lớn, hàng nến long phụng cháy bập bùng, tỏa ra ánh sáng vàng hồng dịu nhẹ, hắt lên những tấm rèm lụa đỏ thêu chỉ vàng óng ánh đang nhẹ nhàng lay động theo làn gió đêm. Mùi trầm hương thanh thuần vốn có của Lăng Tiêu giờ đây không còn độc tôn, mà hòa quyện hoàn hảo với thứ hương thơm dịu ngọt, e ấp nhưng tràn đầy sinh khí đang lan tỏa từ cơ thể Bạch Dao. Đó không còn là Mị Hương độc hại từng thiêu đốt kinh mạch, đày đọa nàng trong những cơn đau xé ruột xé gan của vạn năm về trước, mà là Thần Hương Vĩnh Cửu, thứ hương thơm thuần khiết, chữa lành và khơi gợi những cảm xúc sâu thẳm nhất của tâm hồn.
Bạch Dao ngồi ở bờ giường trải nệm gấm đỏ rực, đầu đội khăn voan đỏ thêu hình cửu vĩ hồ vờn hoa đào bằng chỉ kim tuyến. Nàng siết nhẹ hai tay vào nhau, những ngón tay thon nhỏ đan chéo dưới lớp áo cưới nhiều tầng lộng lẫy. Dù đã cùng Lăng Tiêu trải qua biết bao kiếp nạn sinh tử, cùng hắn chống lại Thiên Đạo, kề vai sát cánh đi qua ranh giới giữa cái chết và sự sống, nhưng lúc này, khi chỉ còn lại hai người trong gian phòng tân hôn tĩnh lặng, trái tim nàng vẫn đập liên hồi như trống ngực.
Tiếng bước chân quen thuộc, thong thả nhưng chứa đựng áp lực vô hình vang lên ngoài cửa điện. Cánh cửa gỗ tuyết nam mạ vàng nhẹ nhàng khép lại, cách biệt hoàn toàn không khí nhộn nhịp của yến tiệc Tiên Yêu bên ngoài.
Lăng Tiêu bước vào. Hắn đã trút bỏ bộ đại lễ phục rườm rà dùng trong lúc bái thiên địa, chỉ còn mặc một chiếc áo nội phục màu đỏ thẫm bằng lụa vân mây, eo thắt đai lưng bạch ngọc. Tóc đen của hắn không còn búi trọn bằng trâm ngọc nghiêm trang như vị Đạo Tôn lạnh lùng năm xưa, mà xõa tung một phần sau lưng, khiến cho khuôn mặt tuấn tú, góc cạnh của hắn bớt đi vài phần uy nghiêm tàn nhẫn, thay vào đó là sự quyến rũ, mê hoặc đến nao lòng.
Hắn dừng lại trước mặt Bạch Dao. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức nàng có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ thân thể hắn, hòa cùng mùi tuyết trầm pha lẫn hương hoa đào thanh khiết.
Nội dung độc quyền
Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.