Chương 15:
Tập 15: Một nghìn năm sau
Sương mù trên Cửu Tiêu Thiên Đình chưa bao giờ tan. Hàng ngàn năm qua, những tầng mây bạch ngọc vẫn lững lờ trôi quanh các dãy hành lang tạc bằng đá tiên, phản chiếu thứ hào quang kim sắc lạnh lẽo và uy nghiêm. Thiên giới rộng lớn vô cùng, tráng lệ đến mức khiến bất kỳ chúng sinh nào bước vào cũng phải dốc lòng quỳ lạy. Nhưng đối với người ngồi trên ngai vàng cao nhất của điện Cửu Tiêu, nơi này không khác gì một lăng mộ bằng băng tuyết khổng lồ, giốt chặt một linh hồn cô độc suốt một nghìn năm.
Tròn một ngàn năm đã trôi qua kể từ ngày trận chiến Tam giới khép lại. Ma hỏa thiêu rụi trần gian năm đó đã bị dập tắt hoàn toàn, Ma tộc bị đánh đuổi về tận sâu trong lòng đất tối tăm, kết giới Tam giới được gia cố vững chắc đến mức không một vệt ma khí nào có thể lọt qua. Thế gian trở lại vẻ thanh bình, trật tự vốn có. Chúng sinh ca ngợi uy danh chí tôn của Thiên Đế, kính trọng người đã dùng chân thần lực dẹp tan đại nạn, mang lại vĩnh hằng cho cõi đời. Nhưng không ai biết rằng, cái giá để đánh đổi lấy sự vĩnh hằng ấy chính là dải sáng bạch kim tan rã giữa không trung của chiếc đuôi thứ chín, cùng sự biến mất vĩnh viễn của một nàng tiên hồ.
Trên chiếc ngai vàng bằng kim ngọc xé rách màn đêm, Thiên Đế ngồi đó. Hắn khoác trên mình bộ đế phục thêu rồng vàng lộng lẫy, đầu đội mũ miện rủ xuống những dải ngọc tuyết. Trán hắn phẳng lặng, đôi mắt sâu thẫm như hồ nước mùa đông không một gợn sóng. Một nghìn năm, hắn ngự trị trên đỉnh cao nhất của quyền lực, giải quyết mọi việc của Tam giới bằng sự lạnh lùng và chính xác tuyệt đối. Hắn không còn là gã kiếm tu vô danh ngơ ngác mất đi ký ức dưới gốc cây đào năm xưa, cũng không còn là kẻ quỳ gối van xin trong tuyệt vọng giữa đống đổ nát của Thanh Khâu. Hắn là đấng chí tôn nắm giữ vận mệnh vạn vật.
Thế nhưng, mỗi khi màn đêm buông xuống trên Cửu Tiêu, khi các vị tiên thần lùi bước và sự tĩnh lặng bao trùm lấy điện điện rộng lớn, vị đấng chí tôn ấy lại ngồi lặng lẽ một mình, đưa tay vào bên trong lớp đế phục dày nặng.
Ở nơi lồng ngực hắn, ngay sát nhịp đập của trái tim thần thánh, luôn cất giữ một vật. Đó là một cuốn sổ chép tay bằng gấm vóc đã ngả màu thời gian. Những mép vải gấm hơi xơ đi vì được vuốt ve quá nhiều lần qua hàng thế kỷ. Bên trong cuốn sổ là những nét chữ chỉn chu, cẩn thận của Bạch Cửu Ly — người từng dùng từng dòng cọ để níu giữ từng mảnh ký ức rạn nứt của kiếp thứ chín.
Một nghìn năm qua, hắn không biết mình đã lật mở cuốn sổ gấm ấy bao nhiêu lần. Hắn đọc từng nét chữ nàng viết về những ngày tháng hai người ẩn nấp trong ngôi nhà gỗ nhỏ ven rừng, đọc về cảm giác dằn xé của nàng khi nhận ra mình đang quên dần từng kỷ niệm, và đọc cả dòng chữ cuối cùng mà nàng tự tay viết trước khi thân thể tan biến vào không trung. Hắn thuộc lòng từng dấu chấm, từng vết mực loang. Mỗi lần ngón tay hắn chạm vào mặt gấm lạnh lẽo, nỗi đau đớn xé lòng của một nghìn năm trước lại cuộn trào về, nhói lên trong lồng ngực như một vết thương chưa bao giờ khép miệng.
Nội dung độc quyền
Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.