Chương 1:
Tập 1: Nàng tiên ốc
Thuở xưa, ở một ngôi làng nọ, có một bà lão nghèo khổ sống cô độc trong một gian lều tranh rách nát. Tuổi già sức yếu, lưng còng và dáng người gầy guộc, hốc hác bởi những ngày tháng lao động vất vả. Gương mặt bà luôn khắc khổ, những nếp nhăn in hằn nỗi buồn thầm lặng. Căn lều kia chỉ đủ che nắng che mưa, nhưng chẳng thể cản nổi cái giá buốt của những cơn gió đông về mỗi độ đông sang. Bà cô đơn, chẳng có con cái để nương tựa, chẳng có cháu chắt để chăm sóc mỗi khi trái gió trở trời hay ốm đau bệnh tật.
Hàng ngày, để kiếm từng bát cơm, bà lão vẫn miệt mài ra đồng, mò cua bắt ốc. Những con vật nhỏ bé ấy được bà bán đi đổi lấy vài xu lẻ, đủ để mua ít gạo, ít rau sống qua ngày. Cuộc sống cứ thế trôi đi trong sự lam lũ và đơn sơ.
Một buổi sáng tinh mơ, khi bà đang mải mê lội dưới bùn lầy, đôi tay bà vô tình bắt được một con ốc. Con ốc này khác hẳn những con thường ngày, vỏ nó xanh ngọc bích, lấp lánh ánh hào quang dưới nắng mai. Nó chỉ to hơn ngón tay cái của bà một chút, nhưng trông thanh khiết và đẹp đẽ lạ thường.
Lòng bà chợt nảy lên niềm yêu thương lạ. Bà nâng niu con ốc trên đôi bàn tay chai sần, nhăn nheo, rồi nhẹ nhàng đặt nó vào một chiếc chum nước lớn để ngay giữa sân. Bà quyết định giữ nó lại, không bán đi nữa, như thể đang chăm sóc một người bạn nhỏ.
Từ ngày có con ốc, cuộc sống của bà lão vẫn diễn ra bình dị như mọi khi. Sáng sớm, bà vẫn dắt giỏ ra đồng bắt ốc, mò cua. Nhưng lạ thay, mỗi khi bà trở về nhà, cảnh tượng trước mắt khiến bà kinh ngạc. Sân nhà đã được quét sạch sẽ, vun rửa tươm tất; vườn rau sau nhà đã được nhổ sạch cỏ dại; trên bàn, bát cơm dẻo, canh ngọt đã được chuẩn bị sẵn sàng, nóng hổi.
Bà lão trằn trọc suy nghĩ mãi mà không tài nào đoán ra. Ai đã giúp bà? Có vị tiên nào đó chăng? Hay là do thần linh cảm động trước sự thiện tâm của một bà lão nghèo? Bà chỉ biết lặng lẽ cảm ơn trong lòng, và tiếp tục công việc của mình.
Ngày hôm sau, bà cũng dắt giỏ ra đồng như thường lệ. Nhưng giữa buổi, khi nắng đã lên cao, bà nghĩ mãi không yên, quyết định quay về nhà để tìm hiểu thực hư. Bà giả vờ đi chậm rãi, rồi nấp sau cánh cửa gỗ cũ kỹ, lặng lẽ quan sát.
Từ trong chiếc chum nước, một cảnh tượng kỳ ảo hiện ra. Một cô gái xinh đẹp, da trắng hồng, đôi mắt đen láy tròn xoe như mắt bồ câu, ánh lên sự dịu dàng. Mái tóc đen dài mượt mà buông xõa sau lưng. Cô khoác trên mình bộ áo dài xanh ngọc bích, dáng đi uyển chuyển, nhẹ nhàng như mây trôi.
Cô gái nhanh nhẹn quét dọn sân vườn, nhổ cỏ, rồi vào bếp nấu cơm. Mọi thao tác đều thục luyện và khéo léo. Bà lão đứng bên ngoài, lòng vừa vui mừng vừa xúc động, bà đã nhận ra mọi chuyện.
Không để cô gái kịp trở về, bà lão nhẹ nhàng bước tới, cầm lấy một hòn đá, rồi nhanh tay đập vỡ chiếc vỏ ốc. Tiếng vỡ tan tành vang lên, cắt ngang dòng chảy kỳ diệu.
Cô gái vội vã chạy về phía chum nước, định chui vào vỏ ốc để trốn đi, nhưng mọi chuyện đã quá muộn. Vỏ ốc đã nát vụn, không còn đường trở về.
Bà lão bước tới, vòng tay ôm chặt lấy cô gái, giọng nghẹn ngào nhưng đầy ấm áp:
– Con gái à! Con hãy ở lại với mẹ đi!
Và từ đó, hai mẹ con bà sống bên nhau, yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Bà lão không còn cô đơn, và cô gái tiên ốc cũng tìm thấy một gia đình thực sự. Họ cùng nhau lao động, cùng nhau chia sẻ ngọt bùi, sống trong hạnh phúc viên mãn đến hết đời.
Câu chuyện ấy truyền tai nhau từ đời này sang đời khác, nhắc nhở con người về lòng nhân hậu và sự đền đáp xứng đáng cho những trái tim tốt bụng.