Chương 12:
Tập 12: Mạch Tơ Hóa Vàng
Dưới chân núi Hàn Kiếm Phong, không khí chưa bao giờ tĩnh lặng theo cách đáng sợ đến thế. Sự tĩnh lặng không mang vẻ thanh tịnh của chốn tiên gia hay sự êm đềm của ngày đông tuyết phủ, mà là cái im lặng tích tụ trước khi một trận giông bão đẫm máu bùng nổ. Sương mù từ các khe núi cuồn cuộn đổ xuống như những làn sóng đen kịt, mang theo mùi hôi thối của bùn lầy, tà khí ma đạo và vị mặn tanh của máu tươi vừa cất lên. Tuyết trên các rãnh đá đang tan dở dưới sức nóng của linh lực và ma khí xung đột, quyện với đất đen tạo thành những vũng nước lạnh đến thấu xương, phản chiếu bầu trời u ám không một vệt nắng.
Ti Vãn đứng tựa lưng vào một tảng đá khổng lồ phủ đầy rêu đen. Lồng ngực nàng phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở gấp gáp, hơi thở phả ra thành những luồng khói trắng xóa nhanh chóng tan biến vào làn sương độc. Tay áo đỏ bằng lụa mỏng của nàng đã bị xé rách nhiều đường, lộ ra làn da trắng nõn nà giờ đây dính đầy những vệt bụi than đen quạch và vô số vết xước nhỏ đang rỉ ra những giọt máu tươi. Nàng siết chặt hai nắm tay, yêu lực trong linh mạch cuồn cuộn chảy nhưng liên tục bị chèn ép bởi trận địa ma khí quái dị mà toán ma tu vừa giăng ra.
Xung quanh nàng, năm tên ma tu mặc giáp đen u uất, tay cầm những thanh ma đao tỏa ra làn khói đen sì, đang chậm rãi thu hẹp vòng vây. Ánh mắt chúng lộ ra qua khe hở của chiếc mặt nạ nứt nẻ, lóe lên vẻ quỷ quyệt, tàn nhẫn và hung hãn của những kẻ săn mồi sành sỏi. Chúng không hề nông nổi. Mỗi nhát đao vung ra, mỗi bước di chuyển ảo diệu đều không nhằm mục đích lấy mạng Tạ Vô Trần – một Kiếm Tiên có tu vi thâm sâu khôn lường mà chúng thừa biết khó lòng đánh bại trong thời gian ngắn. Thay vào đó, toàn bộ sát chiêu hiểm hóc nhất, độc hại nhất đều được dồn thẳng về phía Ti Vãn.
Bởi vì chúng đã nhìn thấy.
Chúng đã nhận ra sợi tơ đỏ huyết kỳ dị đang nối chặt cổ tay trái của Ti Vãn và cổ tay phải của Kiếm Tiên Tạ Vô Trần. Sợi tơ tà mị ấy phát ra ánh hào quang thắm đỏ như máu tươi, rung lên theo từng nhịp đập tâm trí và nhịp thở của hai người.
Tên thủ lĩnh ma tu – một kẻ có vết sẹo dài ngoằn ngoèo từ trán xuống tận cằm, khiến khuôn mặt hắn trông như bị xẻ làm đôi – bước ra khỏi lớp sương mù. Hắn bật ra tiếng cười gằn khàn đục, âm thanh rợn người như hai tảng đá thô ráp đang nghiến chặt vào nhau giữa đêm lạnh.
Nội dung độc quyền
Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.