Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 15: Tập 15: Ký Ức Ba Nghìn Năm

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Càng tiến sâu vào vùng trung tâm của Tàn Tích Cổ, không khí xung quanh lại càng trở nên quánh đặc và cô tịch đến lạ kỳ. Những vách đá dựng đứng quằn quại hình thù cổ quái dưới chân núi dần nhường chỗ cho những hàng trụ đá khổng lồ bị thời gian bào mòn đến mức trơ trọi, xám xịt. Nơi đây từng là thánh địa tàn hoang của Yêu tộc thời cổ đại, nơi mà vô số cấm thuật bị lãng quên nằm nghỉ yên dưới lớp bụi mờ hàng ngàn năm. Linh khí thuần khiết Tiên môn trên người Tạ Vô Trần và yêu khí luân chuyển trong kinh mạch Ti Vãn khi bước vào khoảng không gian này không còn xung đột dữ dội như lúc ở ngoài vách núi, mà ngược lại, chúng bắt đầu bị một lực lượng vô hình cuốn lấy, xoay tròn rồi hòa vào nhau một cách kỳ dị.

Ti Vãn bước đi chậm rãi bên cạnh Tạ Vô Trần. Bàn tay nàng vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay to lớn, ấm áp của hắn. Trên cổ tay hai người, sợi Tình Võng màu vàng tươi lấp lánh đang khẽ rung lên từng nhịp nhịp nhàng, tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ xua tan đi sự u uất đè nén của đống đổ nát. Từ sau khoảnh khắc Tạ Vô Trần đỡ trọn đường kiếm tẩm độc thay nàng dưới chân núi Hàn Kiếm Phong, rồi lại gạt bỏ mọi nghi ngại để nắm lấy tay nàng ngăn cản hành động tự hại trong gian trúc xá, Ti Vãn nhận ra lớp bọc phòng thủ mà nàng ra sức dựng nên đã hoàn toàn sụp đổ. Nàng không thể dối lừa bản thân thêm được nữa. Mỗi một cái chạm nhẹ, mỗi một ánh mắt ân cần của Kiếm Tiên áo trắng đều gieo vào tâm trí nàng những hạt mầm ấm áp, đâm chồi nổ lộc thành một thứ tình cảm sâu đậm mà nàng từng kiên quyết chối bỏ.

Tạ Vô Trần đi trước nửa bước, thân hình cao rọi che chắn cho nàng trước những luồng gió lạnh thi thoảng quét qua các khe đá. Dù sắc mặt hắn vẫn còn đôi phần nhạt nhòa do vết thương ma kiếm chưa thể hoàn toàn bình phục, nhưng ánh mắt hắn lại kiên định và tĩnh lặng như hồ băng mùa thu. Mỗi khi bước qua một bậc đá gập gềnh, hắn lại siết nhẹ tay nàng, cẩn trọng nâng đỡ như thể nàng là bảo vật dễ vỡ nhất trên đời. Sắc vàng lung linh của Tình Võng theo từng chuyển động dịu dàng đó mà sáng bừng lên, soi rõ những đường vân phù văn cổ xưa khắc chìm trên mặt đất granite.

"Tạ Vô Trần, chàng có cảm thấy điều gì bất thường không?" Ti Vãn cất tiếng, giọng nói trong trẻo khẽ vang lên giữa không gian tịch mịch. Nàng ngẩng đầu nhìn quanh, hàng mi cong vút rung rinh. "Lực lượng ở nơi này... có vẻ như đang chủ động bị hút về phía Tình Võng trên cổ tay chúng ta."

Tạ Vô Trần dừng bước, đứng lại giữa một khoảng sân rộng bằng đá tròn trịa, nơi có tám trụ đá lớn bao quanh tạo thành một trận hình cổ xưa. Hắn xoay người lại nhìn Ti Vãn, đôi mắt sâu thẫm phản chiếu ánh sáng vàng ấm áp từ sợi tơ nối giữa hai người.

"Trận pháp ở đây nhận ra cấm thuật trên tay em." Tạ Vô Trần điềm tĩnh đáp, ngón tay khẽ vuốt ve mu bàn tay nàng. "Tình Võng vốn xuất thân từ cấm thuật cổ của Yêu tộc. Khi bước vào trung tâm tàn tích, sức mạnh nguyên thủy tiềm ẩn bên trong nó đang bị thức tỉnh."

Nội dung độc quyền

Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.