Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 22: Tập 22: Một Trăm Năm Cô Độc

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Tuyết trên đỉnh Hàn Kiếm Phong chưa bao giờ ngừng rơi. Những bông tuyết trắng muốt, lạnh lẽo chao nghiêng giữa không trung rồi lặng lẽ đáp xuống từ bầu trời xám xịt, bao phủ lấy từng rặng thông già, phủ kín những vách đá dựng đứng và đè nặng lên mái trúc xá đơn sơ nằm tịch mịch bên bờ hồ băng. Thời gian ở nơi này dường như trôi qua chậm hơn bất kỳ đâu trên thế gian, hoặc giả, nó đã hoàn toàn đóng băng kể từ cái ngày vị Kiếm Tiên áo trắng ấy lê những bước chân nặng nề, đầm đìa máu tươi trở về từ Tàn Tích Cổ của Yêu giới.

Trận đại chiến năm xưa đã kết thúc trong sự đổ nát. Thiên Chu Trưởng lão bị sức mạnh bùng nổ từ việc cắt đứt liên kết Tình Võng đánh bại, tà thuật Thiên Tình Võng hoàn toàn tan thành mây khói, thế gian lại trở về với sự bình yên vốn có của nó. Nhưng đối với Tạ Vô Trần, thế giới của hắn đã sụp đổ ngay trong khoảnh khắc sợi tơ vàng duyên nợ bị chính tay người thiếu nữ ấy chém đứt.

Nguồn sức mạnh linh hồn cuồng bạo giải phóng từ việc dứt tơ đã giữ lại cho hắn một tia nguyên thần, cứu hắn khỏi cái chết do phản phệ cấm thuật. Nhưng cái giá mà hắn phải trả lại tàn khốc hơn cả cái chết. Nàng đã sống, nhưng toàn bộ ký ức về hắn, về những ngày tháng trêu chọc ở trúc xá, về những cái ôm giữa đêm mưa sấm, về lời thề hẹn ba nghìn năm trước... đều đã bị xóa sạch triệt để khỏi trí nhớ của nàng. Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt xa lạ hoàn toàn, khoảng trống trong đôi mắt từng rực rỡ ánh trăng ấy như một lưỡi kiếm không hình không dạng, đâm thấu vào tim hắn mỗi ngày, mỗi giờ.

Tạ Vô Trần đứng trước gian trúc xá khép chặt cửa. Áo trắng của hắn tung bay trong gió tuyết, thanh linh kiếm giắt bên hông trầm lặng không một tiếng động. Trên cổ tay phải của hắn, nơi từng bị sợi Tình Võng màu đỏ huyết rồi đến màu vàng tươi lấp lánh siết chặt, giờ đây chỉ còn lại một vệt sẹo mờ nhạt. Sợi tơ đã đứt. Liên kết tâm trí đã mất. Hắn không còn cảm nhận được nhịp đập hoảng sợ, không còn thấy được sự rạo rực hay nỗi đau của nàng truyền sang nữa. Không gian xung quanh hắn chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối, một sự tĩnh lặng đè nén đến nghẹt thở.

Hắn chậm rãi đẩy cánh cửa trúc khẽ khép, bước vào bên trong.

Bên trong gian phòng nhỏ hẹp, mùi hương tuyết tùng quen thuộc hòa quyện với cái lạnh giá tỏa ra từ mặt hồ băng. Mọi thứ vẫn được giữ nguyên vẹn như ngày nàng mới bước chân đến đây, không xê dịch dù chỉ một tấc.

Nội dung độc quyền

Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.