Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 1: Tập 1: Sự tích con muỗi

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Ngày xửa ngày xưa, tại một làng quê bình yên, có hai vợ chồng trẻ tình nghĩa mặn nồng, thiết tha. Mới bước chân vào mái nhà chung, hai người đã cùng nhau ăn thề nguyền: "Sống cùng nhau, chết cũng cùng nhau. Nếu số phận chẳng may khiến một người lìa đời, người còn lại nhất định sẽ tìm về âm phủ để giữ trọn lời hẹn ước, không để người kia đơn độc nơi suối vàng."

Thế nhưng, định mệnh phũ phàng, chẳng bao lâu sau, người vợ trẻ bỗng mắc bệnh nặng và qua đời một cách đột ngột, bỏ lại người chồng cô độc giữa cõi trần gian. Nỗi đau thương ấy sâu thẳm đến mức không lời nào có thể diễn tả hết. Người chồng tuyệt vọng, nhiều lần muốn tìm đến cái chết để theo người vợ yêu, nhưng người thân trong gia đình đã ngăn cản và canh phòng ông ta ráo riết, sợ ông làm điều dại dột.

Cái ngày sắp sửa cử hành tang lễ, một vị đạo sĩ áo nâu đi qua, thấy cảnh thương tâm liền dừng lại. Ông bày cho người chồng một phép lạ gọi là "cải tử hoàn sinh", vốn đã từng ứng nghiệm với nhiều người. Phép này tuy đơn giản nhưng đòi hỏi sự gan dạ và kiên trì phi thường: Người sống phải ngày ba lần ôm chặt xác vợ vào lòng, truyền hơi ấm và sức sống của mình vào thi thể lạnh giá. Nếu làm liên tục không nghỉ, chỉ sau khoảng ba tháng mười ngày, người chết sẽ hồi sinh.

Người chồng cảm tạ đạo sĩ và tận tâm thực hiện đúng như lời dặn. Ngày qua ngày, chàng ôm ấp người vợ đã lạnh toát, truyền hơi thở ấm áp của mình vào xác nàng, trong lòng tràn ngập hy vọng mong chờ ngày người yêu trở về cõi thế.

Thế nhưng, sau ba ngày thực hiện phép lạ, mùi thối nồng nặc từ thi thể bắt đầu lan tỏa khắp xóm làng. Mấy ai có thể chịu đựng được, dân làng liền kéo đến nhà chàng, yêu cầu phải chôn cất vợ ngay lập tức.

Bất đắc dĩ, người chồng nhờ xóm giềng giúp đỡ chặt nứa đan thành một chiếc bè lớn để đưa xác vợ đi nơi khác. Nhiều người dân thương tình, vui lòng giúp đỡ anh. Chỉ trong nửa ngày, chiếc bè đã sẵn sàng, và người chồng lặng lẽ đưa xác người yêu biệt tích.

Chiếc bè nhẹ trôi theo dòng nước. Người chồng vẫn ngày ngày ôm ấp vợ, không dám ngủ nghỉ. Thi thể người vợ trông vẫn như đang say giấc nồng. Lòng anh tràn đầy niềm hy vọng. Đến một nơi kia, anh cắm bè lại bên một bãi cỏ rộng, lên bộ nấu nướng.

Tình cờ, trong lúc đi nhặt củi, chàng gặp một cụ già râu tóc bạc phơ, chống gậy đi một mình giữa khung cảnh trời nước hoang sơ. Dáng vẻ cụ già uy nghi, không hề lam lũ, khiến chàng trẻ tuổi vô cùng kinh ngạc. Đang suy nghĩ thì thoáng cái, ông cụ đã đứng trước mặt. Hiểu rõ đó là bậc Tiên Phật, chàng vội vàng phục xuống chân cụ, kể lể sự tình và khẩn cầu xin Ngài cứu giúp vợ mình sống lại.

Hóa ra cụ già chính là Đức Phật. Thấy chàng nài nỉ thiết tha, Ngài thương tình đi theo xuống bè, bảo chàng chích máu ngón tay nhỏ ba giọt vào miệng vợ. Kỳ diệu thay, người phụ nữ bỗng mấp máy môi, rồi từ từ ngồi dậy, dường như vừa tỉnh từ một giấc mơ dài.

Trước khi ra về, Đức Phật quay sang hỏi người vợ:

- Anh chàng này đã hy sinh ba giọt máu quý giá để ngươi được hồi sinh. Vậy trong lòng, ngươi còn yêu anh ta chăng?

Nghe câu hỏi, người vợ im lặng một lúc rồi đáp lời thề thốt chắc nịch về tình nghĩa vợ chồng. Đức Phật mỉm cười, nhẹ nhàng nói:

- Không can gì. Nếu ngươi không còn yêu, chỉ cần trả lại ba giọt máu ấy cho anh ta là xong.

Thấy hai vợ chồng nóng lòng muốn trở về quê hương, Đức Phật bèn gọi một con cá sấu khổng lồ từ vực sâu lên để chở họ.

Cá sấu vượt sông được nửa ngày đường thì bụng đói cồn cào. Nó bảo hai vợ chồng lên bờ nghỉ ngơi để nó đi tìm mồi. Hai vợ chồng dắt nhau vào một quán rượu nghỉ ngơi. Trong quán hôm đó có một vị khách thương gia sang trọng. Hắn ta nhìn thấy nhan sắc diễm lệ, hiếm ai sánh kịp của người vợ, bỗng nảy sinh lòng tà dâm, mưu toan chiếm đoạt.

Hắn lân la lại gần, trưng bày các món hàng lụa là, trang sức quý giá ra vờ chào hỏi, kỳ thực là để tán tỉnh người phụ nữ đẹp. Hắn nói, thuyền của hắn đậu gần đó còn nhiều món đồ quý, giá rẻ, muốn mời hai vợ chồng xuống thuyền xem hàng.

Người chồng thì chẳng thiết tha gì, cơm nước xong, bỏ mặc vị khách thương, dẫn vợ ra bến vắng, chỗ hẹn với cá sấu, ngồi đợi. Họ ngồi dưới bóng cây trò chuyện một chốc, rồi vì mệt mỏi, ngủ quên lúc nào không hay. Họ cũng chẳng ngờ rằng, sau lưng mình, vị khách thương gia vẫn rình rập không rời.

Khi thấy hai người nằm ngủ, hắn đi nhẹ đến, thức dậy riêng người vợ, mời nàng xuống thuyền đậu kề bên để biếu nàng một món trang sức quý.

- Thuyền của tôi chỉ cách đây mười bước chân. Bà không phải đợi lâu đâu!

Nghe lời dụ dỗ, lòng người đàn bà bỗng lay động. Nàng đứng dậy, đi theo vị khách thương xuống thuyền. Chỉ trong nháy mắt, theo ám hiệu của chủ, thủy thủ chiếc thuyền buôn nhổ neo và giong buồm, bỏ lại người chồng đơn độc trên bờ.

Lại nói chuyện con cá sấu lúc ngoi lên chỗ hẹn thì thấy chỉ có một mình người chồng vẫn đang ngủ say. Cá sấu đánh thức chàng dậy, hỏi thăm tình hình. Anh ta ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Một mất mười ngờ, anh ta đổ lỗi cho cá sấu đã ăn thịt mất vợ. Để giải mối nghi ngờ, cá sấu bảo anh ta tìm một cây luồn qua miệng mình, khua trong dạ dày xem thử.

Anh chàng làm theo, chỉ thấy trong bụng cá sấu toàn là xương cá và đá cuội. Lúc đó, anh ta mới biết mình đã lầm. Tìm khắp mọi nơi chẳng thấy bóng dáng vợ, anh ta trở về bến, ôm đầu kêu khóc thảm thiết.

Cá sấu thương tình, bèn bảo anh ta cưỡi lên lưng, phóng đi đuổi theo những chiếc thuyền vừa qua lại để dò tìm tung tích. Sau mấy lần dò hỏi, người ta cho biết một chiếc thuyền buôn vừa đi qua, trên đó có một người phụ nữ trẻ và đẹp. Họ tả nét mặt và hình dáng, đúng là vợ của anh ta. Cá sấu bèn cố công đuổi riết.

Khi nhìn thấy vợ ngồi trong thuyền khách thương, người chồng nói vọng vào:

- Nàng cứ nhảy ra đây... Tôi không thể sống xa nàng được... Tôi sẽ làm cho nàng được sung sướng trọn đời!

Nhưng người vợ lạnh lùng trả lời:

- Chàng về đi! Em đành phụ chàng. Chàng tha thứ cho em vậy.

Nàng rồi đưa cho chồng một gói vàng:

- Chàng hãy nhận lấy vật này và coi như em đã chết từ hôm nào rồi.

Vừa bực tức vừa thất vọng, người chồng ném gói vàng xuống nước, rồi nhờ cá sấu đưa mình trở lại tìm Đức Phật.

Khi gặp Đức Phật, Ngài liền giục cá sấu hối hả rượt theo chiếc thuyền của kẻ thương gia, để người chồng có cơ hội đòi lại ba giọt máu của mình.

Lại nói chuyện người đàn bà, sau khi chích máu ở tay lấy ra ba giọt để trả nợ cho chồng, bỗng ngã vật xuống và chết ngay lập tức. Vị khách thương gia hết sức chữa chạy nhưng vô hiệu. Tức giận, hắn ném xác nàng xuống biển.

Nhưng do phép màu nhiệm của Đức Phật, linh hồn người đàn bà ấy hóa thành một con muỗi. Vì thiếu máu và nợ ân tình chưa trả hết, loài muỗi từ đó cứ lén lút bay đi chích trộm máu của mỗi người một tý để tồn tại...

Đó là nguồn gốc của câu chuyện về con muỗi, nhắc nhở con người về lời thề nguyền, về sự chung thủy và hậu quả của những lời hứa hão huyền.