Chương 21:
Tập 21: Mồi Lửa Phản Năng
Mùi máu tươi tanh nồng xộc lên từ Rút Tủy Trận bên dưới trộn lẫn với vị chát đắng của thứ linh dược cuối cùng còn sót lại trên lưỡi làm Bạch Miên suýt gục ngã. Thân thể nàng chao đảo, toàn bộ gân mạch trong người như có hàng vạn kim độc đâm xé sau màn rút tủy dở dang. Nhưng ngay khi bàn tay run rẩy của nàng vịn vào thành ngai vàng bằng đá hắc diệp thạch u tàn, xúc cảm lạnh lẽo từ cuộn da thỏ cổ xưa nằm trong hốc đá bí mật vẫn còn râm rắp trên đầu ngón tay. Sự thật về Dục Cổ, sự thật về ngàn năm bị nuôi nhốt như linh súc, cùng bản chất tàn khốc của Tiên Môn đang thiêu đốt lồng ngực nàng bằng một ngọn lửa cuồng nộ chưa từng có.
Nơi Thất Tình Điện đổ nát, khói bụi từ những vách đá sụp đổ vẫn chưa tan hết. Đá hắc diệp vỡ vụn vãi đầy trên sàn đồng đen ngập tràn thứ linh tủy màu bạc đặc sánh chảy ra từ Hồ Dục Linh bị đập phá. Tạ Vô Trần đứng cách nàng vài bước chân, thân hình cao lớn đẫm máu gánh chịu vô số vết thương sâu thấy xương từ trận lôi phạt và đòn phá ngục. Thanh Vô Tình Kiếm gãy trên tay hắn vẫn ngân lên những tiếng oán thán trầm đục, luồng kiếm khí chuyển hóa thành Hữu Tình Kiếm Ý xoay quanh hai người như một trận phong bảo bảo vệ, đập tan mọi tàn dư sát khí từ các ống dẫn linh lực của Tiên Môn.
Bạch Miên, ta đưa nàng rời khỏi đây. Tạ Vô Trần cất tiếng, giọng nói trầm đục khàn đi vì máu dốc lên cổ họng nhưng từng từ lại kiên định như núi đá. Hắn bước lại gần, chìa bàn tay chằng chịt vết thương về phía nàng. Ánh mắt hắn không còn là mặt hồ băng tàn nhẫn của kẻ tu Vô Tình Đạo năm xưa, mà bừng cháy một lời thề ngầm sẵn sàng chém nát cả thế giới này để mở cho nàng một lối thoát.
Bạch Miên nhìn bàn tay đẫm máu ấy, lòng dâng lên một luồng ấm áp chua xát. Nàng biết, nếu lúc này nàng nắm lấy tay hắn, với kiếm ý vô song vừa tái sinh của Tạ Vô Trần, hắn hoàn toàn có thể phá vỡ vòng vây, đưa nàng trốn khỏi Cực Lạc Thố Uyển. Nhưng rồi nàng ngoái đầu nhìn về phía lối đi thang đá ẩm thấp—nơi dẫn lên mặt đất, nơi hàng vạn Thỏ Yêu đồng loại của nàng vẫn đang ngụp lặn trong cơn mộng mị giả tạo, gánh chịu số phận của những sinh linh chờ ngày bị mổ xẻ rút tủy.
Trốn sao? Bạch Miên thì thầm, nụ cười trên môi nàng nhuốm màu máu tươi nhưng rực rỡ đến đau đớn. Tạ Vô Trần, chúng ta có thể trốn đi đâu khi toàn bộ thế giới này đều xem Nguyệt Thố tộc là món hàng dâng nộp? Nếu hôm nay ta chạy trốn, ngàn năm sau, đồng loại của ta vẫn chỉ là những con rối bị cấy Dục Cổ, sống trong sự đa tình giả tạo rồi chết đi như cái xác vô hồn.
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt gạt đi hoàn toàn sự hoảng sợ, thay vào đó là ánh sáng kiêu hãnh và phẫn nộ tột cùng của một vị thủ lĩnh vừa thức tỉnh.
Nội dung độc quyền
Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.