Chương 23:
Tập 23: Mở Cửa Thất Tình Điện
Mùi máu tươi tanh nồng quyện lẫn cùng hương bạc buốt giá của Hồ Dục Linh bị đập vỡ tràn ra khắp sàn đá hắc diệp thạch.
Dưới tầng sâu nhất của Thất Tình Điện, nơi từng là chốn ngục tối giam giữ hàng vạn linh hồn Nguyệt Thố qua hàng nghìn năm, nay chỉ còn lại tiếng gạch đá sụp đổ và tiếng xích sắt va vào nhau lảng xảng. Những dãy phòng giam bằng đồng đen kiên cố, vốn được khắc đầy các phù văn đè nén linh lực và dập tắt thần trí, giờ đây đã bị những đường kiếm quang rực rỡ chém nát thành từng mảng vụn văng vãi khắp nơi.
Bạch Miên bước đi giữa tàn tích đổ nát. Tà áo màu trắng ngà vốn đẫm máu của nàng nay bay nhẹ theo từng luồng khí lốc cuộn lên từ vết nứt lòng đất. Dù Dục Cốt sau lưng vẫn còn âm ỉ những cơn đau rút tủy xé da xé thịt, đôi mắt nàng không hề lộ ra một chút yếu đuối. Nàng tiến lại gần một lồng sắt vừa bị Tạ Vô Trần chém đứt gông khóa.
Bên trong lồng sắt là một Thỏ Yêu thiếu nữ gầy guộc, đôi tai thỏ xám rũ xuống hai bên thái dương, cơ thể co quắp trong góc tối. Ánh mắt thiếu nữ ấy trống rỗng, đồng tử dại ra không một chút tiêu cự, giống hệt như những cái xác không cảm xúc mà Bạch Miên từng nhìn thấy trở về từ Đêm Thu Tủy năm nào. Thiếu nữ không biết hoảng sợ, cũng chẳng biết reo mừng khi lồng sắt vỡ tan, chỉ biết ngơ ngác nhìn vào khoảng không vô định trước mặt.
Bạch Miên quỳ một gối xuống sàn đá lạnh lẽo. Nàng không ngần ngại vạt áo rách rưới dính đầy bụi than, nhẹ nhàng vươn tay ôm lấy vai người đồng loại đáng thương.
"Không sao rồi... Chúng ta tới đưa mọi người về nhà."
Nội dung độc quyền
Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.