Chương 30:
Tập 30: Ánh Trăng Tự Do
Ranh giới thung lũng đá vôi vốn dĩ được bao bọc bởi trận pháp Nguyệt La Chi Mạng hàng nghìn năm qua, nay chỉ còn lại những vệt sáng xanh tàn dại, nhạt nhòa rồi tan biến hoàn toàn vào hư không như những vệt khói xám. Không còn rào chắn linh lực cưỡng ép, không còn thứ áp lực tâm linh đè nặng lên từng nhịp thở, không khí đêm nơi vùng núi cao tràn ngập vị thanh mát của sương đêm, hương cỏ dại và ngọn gió tự do thổi qua từng vách đá.
Bạch Miên dẫn đầu đoàn người bước ra khỏi thung lũng Cực Lạc Thố Uyển. Phía sau nàng, vạn Nguyệt Thố tộc nhân dồn dập bước đi. Không còn tiếng còng xích láng cáng, không còn tiếng gào thét bi thảm hay những đôi mắt vô hồn của những cái xác bị rút tủy. Mặc dù trên thân thể nhiều người vẫn còn vương vệt máu tươi, y phục rách rưới sau cuộc nổi dậy sinh tử, nhưng trong đôi mắt của từng Thỏ Yêu lúc này không còn sự sợ hãi nhút nhát của loài linh súc bị nuôi nhốt. Ngọn lửa phẫn nộ đã thiêu rụi chiếc lồng son, nhường chỗ cho sự thức tỉnh và lòng kiêu hãnh trọn vẹn của một giống loài vừa tự tay đập tan xiềng xích.
Sánh bước ngay bên cạnh Bạch Miên là Tạ Vô Trần. Hắn mặc chiếc áo choàng thô màu xám đã sờn vai, thanh Vô Tình Kiếm gãy nay đã chuyển hóa thành Hữu Tình Kiếm nằm gọn trong bao kiếm bên hông. Những vết thương xuyên vai do xích sắt phong ấn và tàn dư kiếm cốt bị đánh nát dù đã được xoa dịu bởi linh lực, nhưng vẫn để lại những vết sẹo dài hằn sâu trên da thịt. Dẫu vậy, sống lưng hắn đứng thẳng như một ngọn núi đá vôi kiên cường, phong thái lạnh lẽo của kẻ từng tu Vô Tình Đạo nay đã thay thế bằng sự điềm tĩnh, dịu dàng và che chở tuyệt đối dành cho người thiếu nữ bên cạnh.
Đoàn người dừng chân trên đỉnh núi đá vôi cao nhất bên ngoài thung lũng. Từ đây nhìn xuống, Cực Lạc Thố Uyển từng một thời xa hoa, ma mị với rừng đào nở hoa quanh năm và lầu các ngọc ngà nay chỉ còn là một biển tàn tích ngập tràn khói đen. Xích Nguyệt nhân tạo đã vỡ tan thành ngàn mảnh, không còn thứ ánh sáng đỏ quạch như máu kích phát Dục Cốt hay cưỡng ép bóc tách Tình Kiếp Tủy. Những công trình tàn bạo của Tiên Môn đã sụp đổ hoàn toàn dưới ngọn lửa phẫn nộ và những đường kiếm san bằng địa ngục.
Bạch Miên chậm rãi dừng bước. Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm bao la rộng lớn.
Lần đầu tiên trong đời, Bạch Miên được nhìn ngắm mặt trăng thật. Không phải là thứ Xích Nguyệt xám bạc ma tà do Tiên Môn dựng lên để giám sát và thao túng, mà là một vầng trăng tròn vạnh, thuần khiết chiếu ánh sáng dịu mát, trong lành xuống trần gian. Ánh trăng thực sự không mang theo mị độc, không kích bộc dục niệm tàn phá, mà tỏa ra sự bình yên, bao dung và che chở cho muôn loài.
Nội dung độc quyền
Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.