Chương 14:
Tập 14: Thức Tỉnh Chân Tình
Dòng sáng ngân hà chảy tràn trong Đạo Lữ Luân Hồi Kính như một cơn mưa sao băng ngưng đọng giữa vòm đá bao la của Cấm Địa. Những dải sáng màu vàng kim và bạc dịu nhẹ cuộn xoáy, đan tết vào nhau thành từng luồng sóng tiên khí ấm áp, xua tan hoàn toàn vẻ u uất, buốt giá đã bủa vằn lên tâm trí hai người suốt bao ngày tháng qua. Trong không gian huyền ảo ấy, từng mảng ký ức kiếp trước không còn là những hình ảnh rời rạc hay ảo cảnh xa xăm chập chờn nữa. Chúng tan ra, biến thành vô số hạt sáng li ti rồi cuồn cuộn đổ dồn, nhập hòa hoàn toàn vào thần thức của Lạc Vân Tiêu và Sở Thiềm Y.
Sở Thiềm Y đứng giữa dòng sáng lung linh, đôi mắt vốn luôn mang vẻ u buồn, cúi gập né tránh ánh mắt người đời giờ đây mở rộng, đong đầy sự bàng hoàng rồi dần chuyển sang nghẹn ngào vỡ òa. Mọi ký ức của ngàn năm trước cuồn cuộn dội về như đê vỡ.
Nàng nhớ ra rồi. Nàng không phải là một đệ tử nhỏ bé, tự ti, luôn gạt giọt nước mắt thầm lặng trong góc tối Hàn Băng Động. Nàng là Mộ Yên — người từng cùng ngài đứng trên đỉnh càn khôn ngắm nhìn vạn dặm mây trời, từng cùng ngài uống chén rượu thề nguyện dưới cội hoa Bỉ Ngạn đỏ rực, cắt máu ăn thề rằng dẫu qua muôn kiếp luân hồi, dẫu phải đi qua vạn kiếp tro tàn cũng tuyệt đối không buông tay nhau.
Những sự dằn xé nội tâm từng thiêu đốt nàng suốt từ ngày bước lên Bàn Thạch Thính Thiền, những đêm dài nằm tủi thân vì tình cảm cấm kỵ vượt ranh giới sư đồ, cả những vết đau buốt giá khi bị giam cầm trên Hàn Băng Thạch Khối... tất cả bỗng nhiên trở nên nhẹ hẫng như bọt nước tan vào khoảng không. Tình cảm của nàng dành cho ngài chưa bao giờ là tà niệm hoen ố môn quy, chưa bao giờ là sự thô bển hay bất kính đối với bậc Thượng tiên. Đó là thiên duyên tiền định, là sợi dây tơ hồng được buộc bằng máu và linh hồn qua hàng ngàn năm phong sương, bất chấp mọi thiên kiếp trớ trêu cố tình gieo xuống để chia rẽ hai người.
Sở Thiềm Y run run nâng đôi bàn tay lên. Băng giá tích tụ nơi đầu ngón tay nàng đang tan chảy dưới ánh sáng ngân hà, nhưng đôi mắt nàng lại nhòe đi vì những giọt lệ nóng hổi. Nàng ngước mắt lên, nhìn thẳng vào người đàn ông đang đứng trước mặt mình — người đã gánh chịu vô vàn đớn đau vì nàng.
Lạc Vân Tiêu vẫn đứng đó, gánh chịu trên mình thân thể tàn hại bởi 81 đạo lôi kiếp và kịch độc Huyết Độc Tuyền gặm nhấm. Bạch Dụ Tiên Y trên người ngài rách rưới, bám đen muội lôi đao và nhuộm đỏ máu tươi. Thế nhưng, khí chất lạnh lẽo, cấm dục và sự xa cách hàng ngàn dặm của một Thượng tiên Linh Hạc Phong đã hoàn toàn biến mất.
Nội dung độc quyền
Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.