Chương 1:
Tập 1: Truyện cổ tích Cây Khế
Xưa, tại một làng quê thanh bình, có một gia đình nọ cha mẹ sớm qua đời, để lại hai anh em chung sống với nhau. Người anh tính tình tham lam, ích kỷ; ngược lại, người em lại hiền lành, chất phác, luôn biết nhường nhịn và thương yêu anh.
Khi hai anh em đều đã lập gia đình, người anh nảy sinh ý muốn phân chia gia tài để ở riêng. Hắn ta tranh chấp, giành giật tất cả nhà cửa, ruộng vườn, đất đai tốt, chỉ bỏ lại cho người em một mảnh đất cằn cỗi, nhỏ hẹp với duy nhất một cây khế già. Người em chẳng hề trách cứ, không một lời ca thán, chỉ lặng lẽ vâng lời. Hai vợ chồng người em dựng một túp lều tranh đơn sơ trên mảnh đất ấy và hết lòng chăm sóc cho cây khế.
Thiên tai không phụ lòng người. Năm ấy, cây khế trong vườn bỗng sai trĩu quả, quả nào cũng mọng nước, vàng ruộm như những cục vàng nhỏ. Người em mừng rỡ, thầm mong ngày thu hoạch để bán khế lấy tiền mua gạo nuôi vợ con.
Thế nhưng, một hôm, từ trên trời cao, một con chim lạ khổng lồ bất ngờ bay tới. Nó sà xuống, ngấu nghiến những trái khế chín mọng. Thấy chim ăn hết hoa trái của nhà mình, người em cầm lấy một cây gậy, vừa đuổi vừa than thở:
- Chim ơi! Vợ chồng tôi chỉ có mỗi cây khế này là tài sản đáng giá. Nay chim ăn hết khế của tôi rồi, chúng tôi lấy gì mà sống?
Bỗng nhiên, con chim cất tiếng nói rõ ràng như tiếng người:
- Ăn một quả, trả cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng.
Hai vợ chồng người em nghe chim nói tiếng người, kinh ngạc tột độ, tim đập thình thịch. Nhưng nghĩ đến lời hứa của thần vật, người em liền bảo vợ lấy một tấm vải cũ, may thành chiếc túi ba gang thật chắc chắn.
Hôm sau, chim thần lại bay tới. Ăn xong khế, chim cúi thấp lưng xuống, mời người em cưỡi lên. Chim vỗ đôi cánh khổng lồ, bay vút lên cao. Nó bay qua những ngọn núi cao chót vót, bay qua vùng biển mênh mông sóng nước. Cuối cùng, chim hạ cánh xuống một hòn đảo hoang sơ, nơi đất trời mở ra một kho báu vô tận với vàng bạc, châu báu chất đống.
Người em theo lời chỉ dẫn, lấy đủ số vàng bỏ vào chiếc túi ba gang. Khi đã đầy, người em lại cưỡi lên lưng chim thần, bay vụt về nhà.
Từ ngày hôm đó, người em trở nên giàu có. Nhờ số vàng ấy, vợ chồng người em ăn sung mặc sướng, nhưng họ không quên nghĩa vụ với đời. Họ lấy một phần số vàng để giúp đỡ những người nghèo khó trong vùng. Ai ai cũng yêu quý người em vì tính tình tốt bụng, hào hiệp và biết chia sẻ.
Người anh thấy em mình giàu có bất thường, sinh lòng nghi ngờ, bèn giả vờ thăm hỏi, rồi ép em kể rõ nguồn gốc tài sản. Người em vốn thật thà, liền kể lại toàn bộ câu chuyện kỳ diệu về con chim thần và hòn đảo vàng.
Nghe xong, lòng tham dấy lên ngùn ngụt trong người anh. Hắn ta liền đòi đổi toàn bộ gia tài nhà mình lấy lại mảnh vườn và cây khế của người em. Chiều lòng anh, người em cũng bằng lòng, bàn giao lại cây khế cho anh.
Vào mùa khế năm sau, cây khế vẫn sai trái như cũ. Một hôm, chim thần lại bay tới ăn khế. Vốn dĩ biết bản tính tham lam của anh, chim thần vẫn đưa ra lời khuyên cũ:
- Ăn một quả, trả cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng.
Người anh mừng rỡ khôn xiết, vội vàng sai vợ may một chiếc túi thật to, không phải ba gang mà là mười hai gang, cốt để đựng được thật nhiều vàng.
Hôm sau, chim thần đưa người anh đi lấy vàng. Đứng trước kho vàng bạc diệu nhãn (lóa mắt) trên đảo, người anh tham lam nhồi nhét vàng vào túi mười hai gang. Xong xuôi, hắn còn cố nhét vàng vào các khe hở của quần áo, nhét đầy người, nặng trĩu.
Chim thần giục mãi, người anh mới chịu leo lên lưng chim. Nhưng đường bay xa, trọng lượng vàng bạc quá nặng, chẳng mấy chốc, chim thần đã thấm mệt. Đôi cánh nặng nề, chim lảo đảo.
Nhiều lần, chim khuyên:
- Anh hãy vứt bớt vàng đi cho nhẹ, tôi mới có thể bay về được.
Nhưng người anh khăng khăng ôm chặt lấy túi vàng, không chịu buông. Khi bay qua giữa biển, bất ngờ một cơn gió lớn nổi lên. Chim thần cố gắng giơ cao đôi cánh, nhưng không chịu nổi tải trọng quá lớn, cánh chim nghiêng đi.
Thế là, người anh tham lam, cùng với túi vàng nặng trịch, rơi tòm xuống biển sâu thẳm, biến mất vào sóng nước.
Câu chuyện Cây Khế mãi mãi lưu truyền như một bài học cảnh tỉnh về lòng tham vô độ và sự thiện lương đáng trân trọng.