Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 1: Tập 1: Vua heo

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng hẻo lánh, có một cậu bé mồ côi cha mẹ, thân hình gầy guộc, quần áo rách rưới rách nát. Cậu lang thang khắp nơi, xin ăn từng bữa, sống nhờ vào sự thương hại của những người hảo tâm. Mãi về sau, cậu mới tìm được một chỗ nương tựa. Một gia đình nọ thấy cậu nhanh nhẹn, biết vâng lời bèn nhận làm người ở.

Cậu bé ấy tuy làm việc quần quật, nhưng bản tính lại ham chơi, thích đào bới đất cát, bùn đất bám đầy người. Mấy đứa trẻ trong làng thấy thế, thường chế giễu, trêu chọc và gọi cậu là “thằng Heo”. Thế nhưng, Heo chẳng hề để ý, cậu vẫn vui vẻ, hồn nhiên và lớn lên trong sự mặc kệ của mọi người.

Thời gian trôi qua, đất nước gặp nhiều tai ương, năm hạn hán, năm lũ lụt. Những đứa trẻ nhà nghèo cùng trang lứa với Heo thường xuyên ốm đau, xanh xao và gầy gò. Ấy thế mà, Heo vẫn khỏe mạnh, da dẻ hồng hào và ngày càng lớn lên nhanh chóng.

Đến năm mười lăm tuổi, Heo chuyển đến hầu hạ cho một vị quan lớn. Vị quan thấy Heo khỏe mạnh, nhanh nhẹn nên rất ưng ý, giao cho cậu mọi việc vặt vãnh.

Một hôm, quan lớn sai Heo múc nước để rửa chân. Khi Heo cúi xuống rửa chân cho chủ, quan lớn vừa chỉ tay vào mấy cái nốt ruồi trên chân mình, vừa quát:

– Mày có nhìn thấy không? Đây là ba nốt ruồi son quý hiếm của ông. Mày rửa chân cẩn thận, nếu lỡ làm xước ba nốt ruồi này, cả họ nhà mày cũng không đền nổi cái “tướng quý” của ông đâu.

Nghe quan nói vậy, Heo bèn vén tấm áo rách ra, chỉ vào lưng mình và nói:

– Quan lớn chỉ có ba cái nốt ruồi son thôi mà đã cẩn trọng giữ gìn như báu vật. Còn con này, con có tận chín cái nốt ruồi son đây này.

Vị quan lớn sửng sốt, kinh hãi nhìn thấy chín nốt ruồi son nằm ngay sau lưng Heo. Trong lòng ông nảy sinh nỗi lo sợ tột cùng: “Ôi trời đất! Mình chỉ có ba nốt ruồi mà đã được địa vị cao sang như vậy. Thằng người ở bẩn thỉu kia lại có đến chín nốt. Sau này, nếu nó làm vua thì mình còn mặt mũi nào mà đối diện? Ta phải trừ khử nó đi, để trừ hậu họa về sau”.

Vài ngày sau, quan lớn gọi một cô hầu gái đến, giao cho cô một gói thuốc độc và răn đe:

– Hôm nay, khi bưng cơm cho thằng Heo, con phải rắc ngay gói thuốc này vào bát. Ai biết chuyện con tiết lộ ra ngoài, con sẽ chết theo nó ngay tức khắc.

Cô hầu gái nhận gói thuốc, lòng đau như cắt. Cô và Heo làm việc trong nhà đã bao năm, có gì cũng chia sẻ giúp đỡ nhau. Bị quan lớn ép buộc, cô rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Buổi trưa hôm ấy, Heo từ chợ về, xách theo giỏ giấy bút do chủ sai mua. Về đến nhà, anh nhìn thấy cô hầu gái đang đứng cạnh máng lợn, vừa gõ vào máng vừa mắng yêu:

– Heo ơi! Heo ơi! Heo ăn Heo sẽ chết, mà Heo không ăn thì Heo cũng sẽ chết!

Cô vừa gõ vừa lặp lại ba câu ấy với giọng đầy ẩn ý. Heo nghe thấy, cảm giác bất an nổi lên trong lòng, anh lân la lại gần hỏi:

– Tôi sắp gặp chuyện gì đáng lo sao? Cô nói cho tôi biết đi.

Cô hầu gái đáp:

– Sau này, nếu Heo làm nên cơ nghiệp, đừng quên tôi, tôi sẽ nói cho Heo biết.

Heo gật đầu đồng ý. Cô kéo Heo ra một góc khuất, rồi kể hết đầu đuôi câu chuyện, khuyên:

– Heo mau chạy trốn đi, đừng để quan lớn biết. Nếu không, Heo chết thì tôi cũng chết theo.

Heo cảm kích trước ân tình cứu mạng của cô. Anh ôm lấy cô, nói:

– Sau này, nếu tôi làm nên, cô hãy tìm đến ta. Nhưng nhớ, khi đến, hãy để tóc rối bù như thế này, tôi mới nhận ra cô.

Nói rồi, Heo vội vàng bỏ chạy thật xa.

Heo đi mãi, đến một huyện khác, xin làm việc cho một lão trọc phú. Trọc phú thấy Heo nhanh nhẹn nhưng chưa biết phân công việc gì, bèn giao cho cậu trông nom mấy đứa con trai lêu lổng, nghịch ngợm của mình. Heo vui vẻ nhận lời. Mấy đứa trẻ này cực kỳ hư hỏng, Heo phải canh chừng chúng suốt ngày. Có một lần, một đứa trẻ nghịch bẩn khiến Heo bị trọc phú mắng nhiếc thậm tệ. Tuy uất ức, Heo vẫn kiên nhẫn chịu đựng, không hề cãi lại.

Một hôm, lão trọc phú thấy mấy đứa con buồn chán, bèn bảo Heo:

– Mày hãy bò ra sân, biến thành con ngựa để các con tao cưỡi. Như thế mới đáng đồng tiền bát gạo tao thuê mày.

Cực chẳng đã, Heo phải chấp nhận. Đứa lớn rồi đến đứa nhỏ lần lượt leo lên lưng Heo. Chúng tỏ ra rất thích thú, vui đùa thỏa thích.

Hôm sau, chúng lại đòi cưỡi. Đứa con cả nhảy phốc lên lưng Heo, vừa kéo tai Heo vừa hí vang. Heo vẫn cố chịu đựng. Lát sau, đứa trẻ lấy roi quật mạnh vào mông Heo, vừa đánh vừa kêu “nhoong, nhoong” như đang cưỡi ngựa thật sự. Heo tức giận đùng đùng, quay tay ra sau gạt mạnh đứa trẻ. Đứa bé văng xuống đất, vỡ đầu, chết ngay lập tức.

Heo hoảng sợ, nghĩ: “Mình đã đánh chết con nhà quan lớn rồi, lát nữa người ta đến, mình cũng chết theo”. Nghĩ vậy, Heo vội vàng bỏ chạy, không kịp hồi lâu.

Heo đi rất xa, đến một ngôi chùa trên núi. Heo xin sư trụ trì cho được cắt tóc quy y. Vị sư đang cần người khéo léo để lau chùi các pho tượng Phật bèn nhận Heo lại.

Một hôm, vị hòa thượng thấy các pho tượng bám đầy bụi ở kẽ tay, kẽ chân, nghĩ là Heo mải chơi, lười biếng nên mắng Heo một trận. Heo thấy thế, trong lòng bực bội. Hôm sau, Heo tỉ mỉ lau chùi, nhưng các pho tượng gỗ vẫn không sạch vì những khe kẽ quá sâu. Bực mình, Heo trợn mắt nhìn pho tượng và quát:

– Mau nhấc tay lên cho ta lau!

Phép lạ xảy ra, pho tượng gỗ bỗng giơ tay lên. Lau xong, Heo lại quát:

– Duỗi chân ra mau, không ta cho ăn một gậy bây giờ!

Pho tượng Phật ngồi tự nhiên nhổm dậy, duỗi chân ra để Heo lau. Chỉ một lát, các pho tượng đều sạch bóng. Lau xong, Heo hô các pho tượng trở về vị trí cũ.

Ngày nào Heo cũng làm như vậy. Cho đến một hôm, mệt quá, Heo lau xong bèn nằm nghỉ mà quên mất lệnh “trở về vị trí cũ”.

Buổi tối, các nhà sư lên chùa tụng kinh, ai nấy đều giật mình. Những pho tượng đang ở trong tư thế kỳ quái: cái thì giơ tay, cái thì nghiêng mình, có cái lại ngồi lệch lạc. Đó là một cảnh tượng chưa từng có. Sư trụ trì gọi Heo lên hỏi:

– Tại sao các pho tượng lại trở nên kì quái thế này?

Heo lễ phép đáp:

– Là con không lau được các khe tượng nên mới bảo chúng làm như thế đó ạ.

Vị sư càng bất ngờ hơn. Ông thầm nghĩ: “Chỉ có thiên tử mới có thể ra lệnh cho tượng Phật. Chắc chắn Heo là người có vận mệnh lớn. Ta mà giấu hắn ở đây, sau này quân triều đình truy nã, ta sao tránh khỏi tội kết tội?”.

Nghĩ vậy, vị sư bí mật báo cho quan quân. Nhưng khi quân đến, Heo đã biến mất. May mắn thay, một chú tiểu đồng tốt bụng đã nhanh nhẹn báo cho Heo biết tình hình, nhắc Heo bỏ trốn thật mau.

Heo lại tiếp tục cuộc hành trình. Cậu đến một huyện nọ, xin làm hầu cho một phú thương. Trước nhà phú thương có một hàng cau thẳng tăm tắp. Hàng cau này là “hàng cao phát lộc”, nên ông ta chăm sóc rất chu đáo. Phú thương giao nhiệm vụ cho Heo hàng ngày xách nước tưới cau.

Một hôm, Heo mệt quá, ngồi nghỉ dưới gốc cau. Buột miệng, Heo chỉ vào ba cây cau và nói:

– Cây này là cây cha, cây này là cây mẹ, còn cây này là cây con!

Bỗng nhiên, ba cây cau đang thẳng tắp ngang nhau trở nên lớn bé cao thấp khác nhau. Cây cha cao vút, cây mẹ trung bình, còn cây con lùn tè, gần chạm đất.

Sang ngày hôm sau, phú thương thấy hàng cau biến đổi kỳ lạ, bèn gọi Heo đến hỏi. Heo đáp:

– Là tôi ngồi chỉ tay vào chúng, nói thế nên chúng thay đổi như vậy đó.

Phú thương cười ngặt nghẽo, nào có ai ra lệnh được cho cây cối bao giờ. Nhưng cũng giả bộ tin, bảo Heo:

– Nếu đúng là mày ra lệnh được cho chúng, thì mày hãy biến chúng về vị trí như cũ xem.

Heo trợn mắt bảo:

– Lời tôi nói ra rồi sẽ không rút lại đâu. Quân tử nói một là một, một lời nói ra nặng tựa ngàn cân.

Phú thương nghe vậy thì tức lắm, điên tiết cầm gậy đuổi đánh Heo. Heo bỏ chạy thục mạng. Dù mệt mỏi, đói lả, Heo vẫn không dám dừng lại vì sợ bị bắt lại đánh đập.

Mãi đến nửa đêm, vừa mệt vừa buồn ngủ, Heo chui vào một nhà nọ để kiếm chỗ ngủ. Trong nhà la liệt người, không còn chỗ trống. Nhìn bên cạnh có bàn thờ Long Thần, lại có cả chiếu rách, Heo vứt tượng Long Thần xuống đất, trèo lên bàn thờ nằm ngủ ngon lành.

Sáng hôm sau, Heo dậy sớm, ra khỏi nhà tiếp tục đi.

Khi chủ nhà thức dậy, thấy tượng Long Thần nằm dưới đất, trên bàn thờ còn dấu vết người nằm mà chưa dọn dẹp, ai nấy đều kinh ngạc, hỏi ai dám vứt tượng thần xuống đất thế này thì không ai nhận. Mọi người lau chùi lại bàn thờ rồi đưa tượng Long Thần lên chỗ cũ.

Nhưng khi họ nhấc tượng lên, không tài nào nhấc nổi. Họ ngơ ngác nhìn nhau. Chủ nhà vội mời một bà đồng về. Bà ta nhập vai, thay lời Long Thần nói:

– Ta ở đất của Nhà Vua. Vua đặt ta ở đâu thì ta ở yên chỗ đó.

Nghe thấy vậy, dân chúng ai nấy đều tin rằng thiên tử đã từng ngủ tại nhà mình tối qua. Tin này lan truyền nhanh chóng. Mọi người phấn khởi vì sắp có một minh chúa xuất hiện, cứu giúp sinh linh đang đau khổ trong cảnh lầm than cơ cực của đất nước.

Heo bỏ chạy lên núi, gặp một toán giặc. Heo liền xin gia nhập, xin được đánh giặc. Càng ngày, Heo càng lập nhiều chiến tích. Nhờ trí thông minh và khả năng trời phú – có thể sai khiến cả Thần Phật – Heo được cả sơn trại tôn làm trại chủ. Càng ngày, càng có nhiều anh em xin đi theo.

Heo chỉ đạo quân mình chống lại quân triều đình. Nhiều trận đánh, Heo chiến thắng, làm quân triều đình thất bại thảm hại. Đất đai của Heo ngày càng được mở rộng. Chàng tự xưng là Vua, thiết lập hệ thống quan lại và binh lính triều đình. Từ đó, dân gian gọi chàng là “Vua Heo”.

Một ngày nọ, khi đi qua tỉnh năm xưa, bỗng có một cô gái ra chặn đường xin bái kiến. Quân lính mang cô đến gặp Vua Heo. Vua Heo nhận ra cô gái có mái tóc lù xù năm xưa đã cứu mạng mình, bèn lập tức mang nàng về kinh và phong làm Hoàng hậu.

Vua Heo sống hạnh phúc bên Hoàng hậu. Nhân dân dưới triều Vua Heo an nhàn, ấm no, hạnh phúc. Mọi người ca tụng vị Vua có tấm lòng nhân hậu và phép lạ phi thường không ngớt...