Chương 10:
Tập 10: Chân Lý Ma Uyên
Tâm điểm của Ma Uyên không có bóng tối mênh mang, cũng chẳng hề tồn tại tiếng gầm hú điên loạn hay những hình thù đao búa gớm ghiếc của các loài ma vật như trong truyền thuyết Tiên giới vẫn thường đồn đại.
Nơi đây là một khoảng hư không bao la đến vô bờ vô bến, tịch mịch đến mức người ta có thể nghe rõ mùng một từng nhịp đập rời rạc của thần hồn đang vỡ vụn. Mù mịt sương đen bọc huyết quang của vùng biên giới hoang sơ hoàn toàn bị đẩy lùi đằng sau lưng. Nhường chỗ cho nó là một không gian cô đọng tuyệt đối, nơi mà thời gian dường như đã ngưng đọng, còn khoảng cách giữa các tầng không gian cũng vỡ tan thành những vệt sáng nhạt nhòa.
Bạch Ly bước từng bước chạng vạng trên khoảng hư vô mênh mông ấy.
Thần hồn nàng đã rách nát đến từng vệt nhỏ nhất. Thọ nguyên cạn kiệt đè nén lên lồng ngực mảnh mai khiến mỗi hơi thở hắt ra đều mang theo vị chát đắng, nồng nặc của máu ánh kim tàn dịch. Mỗi khi bước chân nàng hạ xuống hư không, một quầng sáng trắng mờ lại lóe lên rồi vụt tắt, mỏng mong và mong manh như ngọn nến sắp tàn trước cơn bão tuyết. Mái tóc trắng dài xõa tung, cuồn cuộn bay theo những luồng gió ngầm lạnh buốt xói vào tận tủy xương. Đôi mắt trắng đục tàn phệ của nàng – hậu quả của ba ngàn năm chịu đựng sự gặm nhấm dưới Trấn Ma Đài – vẫn kiên định nhìn về phía trước, nơi ánh sáng duy nhất của lòng vực đang tỏa ra.
Ngay trung tâm của khoảng hư vô u tịch đó, Lõi Ma Uyên lơ lửng giữa không trung như một con mắt khổng lồ đang chảy máu.
Nó không phải là một khối tà đá thô giáp hay nguồn năng lượng đen tối hôi hám. Lõi Ma Uyên được kết tụ từ vô số vệt ức niệm đỏ thắm, đan quấn vào nhau thành những luồng hào quang cuồn cuộn xoay chuyển. Bên trong cầu lửa ức niệm ấy, hàng ngàn, hàng vạn hình ảnh của lịch sử cổ xưa phản chiếu chập chờn như những bóng ma thời gian. Ánh sáng đỏ kim ấy không tỏa ra nhiệt độ, mà tỏa ra một áp lực tinh thần khủng khiếp. Nằm trong đó là tiếng thì thầm van xin, tiếng rên siết u uất, tiếng uất hận thét gào cay đắng của muôn vàn sinh linh đã ngã xuống dưới bàn tay quy luật qua hàng ngàn kỷ nguyên.
Bạch Ly đứng trước cầu sáng vĩ đại ấy, thân hình nhỏ bé của nàng trông như một chiếc lá khô trước đại dương cuồng nộ. Nàng giơ bàn tay gầy giuộc, run rẩy chạm vào quầng sáng đỏ thắm đang xoay chuyển không ngừng.
Một luồng sóng điện dâng trào tàn nhẫn đánh thẳng vào thần hồn rách nát của nàng. Bạch Ly ho ra một ngụm máu ánh kim, cơ thể lảo đảo tưởng chừng như sẽ tan thành mây khói ngay lập tức. Nhưng những hình ảnh trào dâng từ Lõi Ma Uyên đã giữ chặt lấy tâm trí nàng, cưỡng ép kéo thần hồn nàng chìm vào một thực tại tàn khốc đến nghẹn thở.
Nàng không nhìn thấy tà ma xâm lược. Nàng không nhìn thấy những sinh linh gớm ghiếc tràn lên nhân gian tàn sát như sử sách Tiên giới bóp méo.
Nàng nhìn thấy Tam Giới của vạn năm về trước.
Nàng nhìn thấy những Thượng Tiên uy nghiêm, áo ngọc đai vàng đứng trên đỉnh Cửu Tiêu Điện cao vút. Họ giơ tay vẽ nên những vệt thần văn kim sắc, nhân danh Thiên Đạo để ban phát trật tự và quy luật cho vạn vật. Nhưng đằng sau vỏ bọc mỹ lệ của cái gọi là quy luật ấy lại là sự bóp nghẹt năng lượng và sinh khí của chúng sinh.
Thiên Đạo không phải là sự vận hành tự nhiên của Trời Đất như người đời vẫn hằng sùng bái và quỳ lạy. Thiên Đạo bản chất là một cơ chế vô tình, bóc quấy linh khí của vạn vật để duy trì sự trường tồn ích kỷ và thế độc tôn của bộ máy trị vì trên Tiên giới. Hàng triệu Yêu tộc, Nhân tộc và các chủng tộc nhỏ bé bị vắt kiệt linh căn, bị ép phải phục tùng quy tắc nghiêm ngặt.
Khi sự bất bình bùng nổ, khi những thủ lĩnh của các chủng tộc đứng lên đòi lại sự bình đẳng và quyền được sống như một sinh linh tự do, Tiên giới lập tức giáng xuống hàng vạn luồng Thiên Kiếp sấm sét màu tím. Họ gán nhãn cho những kẻ chống đối là Ma, biến những lời đòi hỏi công lý thành tà đạo, rồi dùng sức mạnh tàn bạo tàn sát và xô đuổi tất cả xuống vực sâu này.
Ma Uyên... chưa bao giờ là sào huyệt của ma quỷ hung tàn.
Ma Uyên chính là bãi chứa oán niệm của Tam Giới, là tiếng kêu cứu bị chôn vùi, là dòng máu lệ tụ lại của hàng tỷ chúng sinh bị Tiên giới chèn ép đến mức không thể đầu thai hay tái sinh vào vòng quay luân hồi.
"Ngươi đã nhìn thấy rồi đúng không, con Bạch Xà ngốc nghếch?"
Một giọng nói trầm đục, khàn đục như tiếng hai mảnh đá tà ma cọ sát vào nhau vang lên từ góc u tối của hư không.
Bạch Ly giật mình rút tay lại, lùi về phía sau một bước. Nàng ngước đôi mắt nhạt nhòa nhìn lên. Từ trong những vệt ức niệm đỏ thắm cuồn cuộn, vài thân ảnh từ từ bước ra. Họ không hề có hình thù gớm ghiếc với răng nanh nhọn hoắt hay sừng dài rỉ máu như kim thư trong Thiên Cung Tháp từng khắc họa để răn đe thế nhân.
Họ mang hình dáng của con người, của Yêu tộc cổ xưa. Toàn thân họ chằng chịt những vết thương cháy đen do sấm sét Thiên Kiếp để lại – những vết sẹo không bao giờ lành qua hàng ngàn năm. Ánh mắt họ tàn phế, u uất, u ám đến rợn người, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn bùng lên một ngọn lửa kiên cường không chịu khuất phục trước uy quyền chí tôn.
Kẻ dẫn đầu là một nam nhân mang y phục rách rưới, trên ngực hắn vẫn còn cắm chặt một vệt thần văn màu vàng kim của Tiên giới. Vệt thần văn ấy liên tục bốc cháy, đốt xé linh hồn hắn từng ngày từng giờ qua vô số kỷ nguyên. Hắn nhìn Bạch Ly bằng đôi mắt đỏ quạnh, nụ cười cay đắng đến xé lòng:
"Ba ngàn năm trước, ngươi đã hy sinh thọ nguyên, dùng bản thể Bạch Xà để khép lại cánh cửa Trấn Ma Đài này. Khi đó, ngươi nghĩ mình là anh hùng cao cả đúng không? Ngươi nghĩ mình đang bảo vệ nhân gian khỏi sự tàn sát của lũ ma ma chúng ta?"
Hắn bước tiến thêm một bước, luồng áp lực oán niệm cuồng nộ khiến không gian xung quanh rung chuyển:
"Nhưng ngươi có biết không? Ngươi chỉ đang làm một việc duy nhất: Tiếp tay cho Thiên Đạo nhốt chặt tiếng kêu xé lòng của chúng ta bên dưới lòng đất! Ngươi giúp chúng che giấu tội ác, để Tiên giới bên trên tiếp tục ca múa bình yên, tiếp tục sống xa hoa trên xương máu và linh hồn bị giam cầm của vạn vật!"
Lời nói của kẻ thủ lĩnh Ma giới như hàng ngàn lưỡi dao sắc nhọn đồng loạt đâm xuyên qua lồng ngực Bạch Ly.
Nàng lùi lại, cơ thể run rẩy tột cùng. Thần hồn nàng chấn động dữ dội đến mức suýt chút nữa vỡ tan ngay tại chỗ. Máu ánh kim tràn ra từ khóe môi nàng, rơi từng giọt nhói lòng xuống hư không tĩnh lặng.
Nàng từng nghĩ sự hy sinh của mình ba ngàn năm trước là cao cả. Nàng từng nghĩ nỗi đau xé rách thọ nguyên và việc bị giam cầm dưới Ma Uyên lạnh buốt là cái giá xứng đáng để giữ lấy hòa bình cho nhân gian. Nhưng hóa ra... nàng chỉ là một vật tế tội nghiệp, một công cụ ngu ngốc bị bộ máy quyền lực Tiên giới thao túng để gia cố cho gông còng của Thiên Đạo.
"Không... không thể như vậy..." Bạch Ly thì thào, giọng nói nghẹn ngào trong sự cay đắng tột cùng. Nước mắt nàng rơi xuống, hòa vào vệt máu ánh kim rồi tan vỡ giữa hư vô. "Ta đã nghĩ... ta đang cứu vớt vạn vật..."
"Nó chính là như vậy."
Một giọng nói thanh lạnh, quen thuộc nhưng chứa đựng nỗi đau tột cùng đột ngột vang lên từ phía sau lưng nàng.
Bạch Ly quay đầu lại. Giữa không gian hư vô của Ma Uyên, một bóng hình cao lớn bước ra từ làn sương đen mỏng mong còn sót lại.
Cố Trường Uyên.
Nhưng hắn không còn xuất hiện với vẻ uy nghiêm, chí tôn của vị Thiên Đế trên Cửu Tiêu Điện. Bộ đế phục bạch ngọc ngút ngàn hào quang của hắn nay đã đẫm máu ánh kim tàn phệ. Thần hồn hắn rạn nứt chằng chịt như một vò gốm cổ sắp vỡ tan thành trăm mảnh. Hàng ngàn sợi xích thần văn màu đỏ kim phản phệ đang quấn chặt lấy lồng ngực hắn, cắn xé từng tấc linh hồn hắn sau khi hắn dốc toàn bộ tàn lực sinh mệnh để lao xuống đáy vực này nhằm tìm kiếm nàng.
Hắn bước đi chạng vạng, cơ thể lảo đảo tưởng chừng có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, nhưng ánh mắt hắn vẫn dính chặt vào thân ảnh mảnh mai, tàn phế của Bạch Ly.
"Trường Uyên..." Bạch Ly thốt lên, tim nàng nhói đau như bị xé rách khi nhìn thấy trạng thái suy kiệt đến ranh giới diệt vong của hắn.
Cố Trường Uyên bước đến bên cạnh Bạch Ly. Hắn không ngần ngại vươn bàn tay run rẩy, chằng chịt vết rạn của mình ra, nhẹ nhàng lau đi vệt máu ánh kim trên khóe môi nàng. Hắn không nhìn các thủ lĩnh Ma giới đang sừng sững xung quanh, mà chậm rãi quay mặt về phía Lõi Ma Uyên. Giọng nói của hắn khàn đi vì chịu đựng cơn đau xé rách thần hồn:
"Họ nói không sai, Bạch Ly. Thiên Đạo mà Tiên giới chúng ta phụng sự ngàn năm qua... bản chất là một quy luật tàn bạo và ích kỷ. Nó cần sự phân chia Chính - Tà giả tạo, cần sự áp bức và bóc lột năng lượng của vạn vật để duy trì cái gọi là trật tự vĩnh hằng. Ma Uyên không phải là nơi sinh ra tội lỗi, mà là nơi chôn giấu tội lỗi của chính Thiên Đạo."
Cố Trường Uyên quay sang nhìn Bạch Ly. Ánh mắt hắn – đôi mắt từng lạnh nhạt xua đuổi nàng trên Cửu Tiêu Điện – nay ngập tràn sự hối hận và tình yêu bao la kéo dài qua ba ngàn năm đằng đẵng:
"Ba ngàn năm trước, khi ta nhận ra sự thật nghiệt ngã này, phong ấn Ma Uyên đã bắt đầu sụp đổ. Ta không thể một tay đập tan trật tự mục rỗng này trong một ngày, nhưng ta cũng không thể trối mắt nhìn ngươi tan thành mây khói dưới đáy vực. Ta đã dùng quyền lực của Thiên Đế để bóp méo lịch sử, xóa tên ngươi khỏi kim thư Tiên giới, và dùng chính thần hồn của mình để gánh chịu phân nửa áp lực phong ấn... Ta đã nghĩ rằng làm như vậy có thể giữ cho ngươi một cơ hội sống lại, giữ cho nhân gian một quãng thời gian bình yên giả tạo."
Hắn cười cay đắng, một giọt máu ánh kim từ khóe mắt hắn lăn xuống gò má nhợt nhạt:
"Nhưng ta đã sai. Sự giả tạo không bao giờ mang lại sự cứu rỗi thực sự. Ta đã bắt ngươi phải chịu đựng nỗi đau cô độc ba ngàn năm, bắt ngươi phải gánh chịu sự phản bội cay đắng mà ngươi không bao giờ đáng phải nhận."
Các thủ lĩnh Ma giới xung quanh im lặng nhìn hai người. Ánh mắt họ từ căm hận bừng bừng chuyển sang bàng hoàng sâu sắc khi nhìn thấy vị Thiên Đế tối cao của Tiên giới lại gục ngã, thổ huyết và công khai thừa nhận sự sụp đổ của trật tự mà hắn từng đại diện.
Bạch Ly nhìn Cố Trường Uyên, nhìn những đường xích thần văn màu đỏ kim đang cắn xé thần hồn hắn – những đường xích hệt như xiềng xích đã giam giữ nàng ở Trấn Ma Đài.
Sự oán hận, hoang mang và tuyệt vọng trong lòng nàng hoàn toàn tan biến. Nhường chỗ cho nó là một sự thức tỉnh mãnh liệt.
Ranh giới giữa Chính và Tà do Tiên giới vẽ ra đã vỡ tan thành từng mảnh vụn.
Nàng không còn là một con Bạch Xà ngơ ngác hy sinh vì một lời hứa giả tạo. Nàng cũng không còn là một nạn nhân đáng thương gục khóc trước ngai vàng Cửu Tiêu Điện. Nàng nhìn thấy con đường thực sự mà nàng và hắn phải đi – không phải là tiếp tục phục tùng Thiên Đạo hay tiêu diệt Ma Uyên, mà là tự tay đập tan quy luật tàn khốc đã giam cầm Tam Giới suốt muôn đời.
"Trường Uyên," Bạch Ly nắm lấy bàn tay lạnh buốt, chằng chịt vết rạn của Cố Trường Uyên, siết chặt bằng chút tàn lực cuối cùng của mình. "Chúng ta đã lầm lỡ ba ngàn năm. Lần này... ta sẽ không để ngươi gánh chịu một mình nữa."
Cố Trường Uyên nhìn bàn tay hai người đan vào nhau. Vệt máu ánh kim từ tay hắn và tay nàng hòa vào nhau tại tâm điểm của Ma Uyên, tỏa ra một quầng hào quang ấm áp chưa từng có. Hắn ngẩng đầu lên, rũ bỏ hoàn toàn sự phục tùng cuối cùng đối với Thiên Đạo, ánh mắt bùng lên một quyết tâm kiên cường chưa từng có.
Tâm điểm Ma Uyên rung chuyển dữ dội, những vệt ức niệm đỏ thắm từ Lõi Ma Uyên bùng cháy rực rỡ, phản chiếu hình ảnh của hai con người đang đứng sóng vai giữa hư không u tối, sẵn sàng đối đầu với toàn bộ trật tự của thế gian.