Chương 9:
Tập 9: Lặn Vào Lòng Oán Niệm
Sương đen không còn trôi nổi như những dải lụa tàn tợn của ngàn năm trước. Chúng cuộn thành từng trận bão mù, xoáy cuồng loạn giữa hư không vô tận, nuốt chửng từng mảng ánh sáng tàn cặn cuối cùng còn sót lại của vùng biên giới Nhân gian. Mùi lưu huỳnh nồng nặc, khét đắng đè nặng lên cuống họng, mỗi hít thở đều như nuốt vào hàng ngàn lưỡi dao nhỏ li ti, xé rách lớp niêm mạc mỏng manh bên trong lồng ngực. Không khí ở ranh giới lòng vực đặc quánh đến mức tưởng chừng có thể dùng tay nắm lấy, một thứ hỗn hợp tà khí và mụ mị đè nén khiến không gian xung quanh biến dạng, méo mó.
Bạch Ly đứng trên mép vực Trấn Ma Đài.
Thân ảnh nàng nhỏ bé, mong manh như một chiếc lá khô trước cơn giông bão. Bộ y phục trắng xơ xác đã bị nhuộm đen bởi bụi than, mồ hôi và những vết máu ánh kim khô khốc rỉ ra từ từng lỗ chân lông. Thọ nguyên bên trong cơ thể nàng đã cạn kiệt đến mức báo động, tựa như ngọn đèn dầu trước gió đã cạn sạch linh dược duy trì. Mọi đường kinh mạch đều co quắp, xoắn vặn, rung lên từng hồi bộc phát cơn đau dai dẳng như hàng trăm vạn mũi kim bạc đâm thấu vào tận tủy xương. Thần hồn rạn nứt từ ba ngàn năm trước nay lại càng tan rã do liên tục bị vắt kiệt trong các cuộc đào tẩu và va chạm áp lực, mỗi bước di chuyển nhỏ nhất đều đè nặng lên ý chí sinh tồn thuần túy.
Nàng nhìn xuống lòng vực sâu hun hút.
Dưới đó, không có đáy. Chỉ có một quầng sáng màu đỏ thẫm cuồn cuộn bọc lấy từng làn sóng oán khí đen tuyền đang trào dâng mãnh liệt. Sự liên kết mong manh giữa nàng và phong ấn cổ xưa đã vỡ vụn hoàn toàn sau khi xiềng xích thần văn ở Cửu Tiêu Điện rạn nứt. Nàng không còn là vật tế bị giam cầm bởi những cột đá thần văn nữa, nhưng số phận tàn nhẫn lại một lần nữa đẩy nàng trở về đúng nơi bắt đầu của mọi bi kịch.
Nhưng Bạch Ly biết rõ, nàng không quay lại đây để chịu chết hay tiếp tục sắm vai một kẻ hy sinh câm nín. Nàng quay lại để tự tay lột bỏ bức màn dối trá mà bộ máy quyền lực Tiên giới đã phủ lên toàn bộ tam giới suốt ba thiên niên kỷ qua.
Nàng buông chân.
Thân thể Bạch Ly gieo mình vào khoảng không vô tận của Ma Uyên.
Gió cuồng loạn gầm hú bên tai như tiếng thét gào của hàng vạn hồn ma bóng quỷ. Ngay khi bước qua ranh giới lòng vực, áp lực không gian khổng lồ từ oán khí dâng cao lập tức ép chặt lấy thân thể suy kiệt của nàng.
Phụm!
Một ngụm máu ánh kim tươi thắm phun ra khỏi khuôn mặt tái nhợt của Bạch Ly, tan thành những hạt sương óng ánh trong hư không rồi nhanh chóng bị làn sương đen dày đặc nuốt chửng. Cơ thể nàng chao đảo mãnh liệt, các khớp xương phát ra tiếng kêu răng rắc đau đớn như muốn rời ra khỏi khớp. Thần hồn nàng rung chấn dữ dội, bị ép nén đến mức tưởng chừng sẽ vỡ tan thành từng mảnh nhỏ trước sức ép khủng khiếp của tầng không gian bị bóp méo tàn bạo.
Sự sụp đổ của phong ấn khiến lòng Ma Uyên phân chia thành nhiều tầng áp lực tàn khốc. Ở tầng trên cùng, những luồng u phong cắt qua da thịt nàng như đao kiếm thật sự, xé rách những vệt thương chưa lành trên bờ vai và tấm lưng mảnh dẻ. Càng chìm sâu xuống tầng thứ hai, áp lực không gian càng gia tăng gấp bội. Tốc độ rơi tự do bị hãm lại bởi sự đặc quánh của ma khí, nhưng đổi lại, mỗi tấc thịt da của nàng đều phải chịu đựng sự đè nén của hàng ngàn cân trọng lực.
Nàng nhắm nghiền mắt, gạt bỏ cơn choáng váng đang chực làm tê liệt thần trí. Bạch Ly vận chút tàn lực ít ỏi còn sót lại trong đan điền, thu nhỏ bản thể Bạch Xà đã tàn phế, kiệt quệ xuống chỉ còn bằng kích thước một ngón tay, cuộn tròn lấy trái tim đang đập chậm rãi và yếu ớt. Nàng dùng chút linh lực nguyên thần còn lại bao bọc lấy bản thể, chấp nhận để lớp vỏ thể xác bên ngoài chịu đựng sự tàn phá của u phong và ma khí.
Càng chìm xuống sâu, cái lạnh càng không còn là cái lạnh của băng tuyết hay gió rét thuần túy. Đó là cái lạnh ngấm sâu vào tủy xương, cái lạnh của sự tuyệt vọng, của hàng ngàn năm bị lãng quên, ruồng bỏ và bị tước đoạt quyền được sống.
Bên cạnh thân thể đang rơi tự do của nàng, vô số vệt ký ức tàn cặn bị oán khí cuốn trôi trôi qua chập chờn như những ảo ảnh mờ ảo. Bạch Ly nhìn thấy bóng dáng những vùng đất từng xơ xác, những ngọn núi từng bị sụp đổ, những vết tích của các trận thảm sát cổ xưa mà Tiên giới đã dùng làm bàn đạp để thiết lập cái gọi là trật tự hòa bình.
Trấn Ma Đài dần dần hiện ra trong tầm mắt đờ đẫn của nàng.
Nơi từng đặt chín chín tám mốt cột đá chạm khắc thần văn đồ sộ nay chỉ còn là những mảnh vụn vỡ nát, nằm ngổn ngang giữa lòng vực. Những sợi xích đỏ kim từng đâm xuyên qua xương quai xanh của nàng ba ngàn năm trước giờ đây nằm rải rác trên các tảng đá gãy đổ, màu sắc đỏ kim rực rỡ năm xưa nay xám xịt và vô hồn như những xác rắn khổng lồ bị tàn phá bởi thời gian.
Nhưng điều khiến Bạch Ly chấn động mãnh liệt không phải là sự sụp đổ của Trấn Ma Đài.
Khi thân hình nàng rơi xuống và đáp chạng vạng lên một mỏm đá nhô ra giữa lòng vực thẫm, đôi mắt mờ đục vì đau đớn của nàng mở to trong sự bàng hoàng tột cùng.
Trong các trang kim thư bọc vàng rực rỡ của Thiên Cung Tháp, trong những lời truyền tụng trang trọng của chư tiên và truyền thuyết nhân gian suốt hàng ngàn năm qua, đáy Ma Uyên luôn được khắc họa như một vũng lầy gớm giếc và tà ác nhất tam giới. Đó được miêu tả là nơi sinh xôi của những ma vật hung tàn, những quái thú sùng sờ với nanh nhọn, sừng dài, đôi mắt đỏ ngầu thèm khát máu thịt và linh hồn của chúng sinh hiền lành.
Nhưng những gì đang diễn ra thực sự trước mắt nàng lúc này lại hoàn toàn trái ngược với mọi sử sách.
Không hề có một ma vật gớm ghiếc nào. Không có quái thú nào rình rập trong bóng tối để xé xác kẻ xâm nhập.
Bao phủ lấy lòng vực sâu thẳm rộng lớn vô tận là hàng tỷ, hàng vạn tỷ đốm sáng lập lòe, yếu ớt. Chúng dày đặc như biển sao đêm, nhấp nháy chập chờn trong làn sương đen ngột ngạt. Đó không phải là sát khí hay ma lực tà đạo, mà là vô số linh hồn của chúng sinh bị ruồng bỏ.
Họ không có hình thù quái dị hay nanh nhọn sừng dài.
Khi Bạch Ly tiến lại gần hơn, nàng nhận ra đó là linh hồn của những đứa trẻ Yêu tộc gầy guộc, nhỏ bé đang co quắp trong góc tối của các khe đá. Đó là hình bóng những lão nhân nhân gian mang khuôn mặt khắc khổ, bàn tay thô ráp vẫn còn hằn rõ vết gông còng. Đó là những chiến sĩ Yêu tộc và Nhân gian với giáp trụ rách nát, đôi mắt trống rỗng. Và cả những linh thú hiền lành bị bẻ gãy sừng, vứt bỏ thân thể nằm la liệt trên mặt đá lạnh ngắt.
Họ không gầm rú đòi máu thịt. Họ đang gào khóc.
Tiếng khóc thương vang vọng từ hư không, đan cài vào nhau tạo thành một làn sóng âm thanh đau đớn đến xé lòng, dội lại từ khắp các vách đá u tăm của Ma Uyên. Tiếng van xin nhỏ bé, tiếng than van oán uất, tiếng rên siết vì những tổn thương sâu thẳm không bao giờ có thể lành lặn.
Cứu tôi... lạnh quá...
Vì sao... chúng tôi có lỗi gì...
Con tôi... ai trả lại con cho tôi...
Thôn làng của chúng ta... sao tiên binh lại đốt sạch...
Những âm thanh vang vọng ấy đập thẳng vào thần hồn rách nát của Bạch Ly, tạo ra luồng chấn động mãnh liệt còn dữ dội hơn bất kỳ chiêu thức pháp thuật bá đạo nào. Nàng chạng vạng lùi lại một bước, cơ thể run rẩy tựa lưng vào một mép đá lạnh ngắt để giữ cho khỏi gục ngã. Bàn tay run rẩy, gầy guộc của nàng chầm chậm vươn ra, chạm vào một đốm sáng màu xanh nhạt vừa chậm rãi trôi qua trước mặt.
Ngay khoảnh khắc ngón tay nàng tiếp xúc với đốm sáng ấy, một luồng ký ức tàn cặn lập tức tràn vào tâm trí nàng.
Bạch Ly nhìn thấy một thôn làng nhỏ bé, bình yên của Yêu tộc nằm ẩn mình trong núi sâu. Rồi những vệt lửa thần từ bầu trời giáng xuống. Binh lính Tiên giới mang giáp trụ bạch ngọc sáng chói tràn vào, phóng lửa đốt bùng mọi mái nhà dưới đêm tối. Những tiếng kêu cứu vô vọng của phụ nữ và trẻ em bị vùi lấp hoàn toàn dưới cờ hiệu diệt trừ tà đạo để tích lũy chiến công cho các quan tiên. Linh hồn của những người dân vô tội ấy bị xua đuổi, bị tước đoạt quyền luân hồi, bị cuốn trôi xuống đáy Ma Uyên tăm tối này. Họ bị giam cầm tại đây, tích tụ qua hàng ngàn năm thành cái mà Tiên giới gọi bằng cái tên mỹ miều và ghê tởm: oán khí Ma Uyên.
Bạch Ly lùi tiếp một bước, nghẹn ngào, cổ họng đắng ngắt như vừa nuốt phải độc dược.
Nàng tiếp tục vươn tay chạm vào một đốm sáng khác màu vàng nhạt gần đó. Lại một mảng ký ức khác hiện ra: Một vị tướng quân Yêu tộc dũng cảm đứng ra bảo vệ tộc nhân khỏi sự bóc lột của Tiên giới, bị gán nhãn tà đạo, bị bẻ gãy đôi cánh, tước đoạt nội đan và ném thân thể xuống vực thẳm. Rồi đốm sáng thứ ba: Một người mẹ nhân gian gào khóc bên xác đứa con nhỏ bị tiên khí cắn xé khi các Thượng Tiên thu thập linh khí vùng biên giới.
Ma Uyên... chưa từng là nơi sinh ra ma quỷ.
Ma Uyên chính là bãi rác, là nơi chôn giấu những nấc nở, những bất công, những tội ác và máu lệ mà bộ máy quyền lực Tiên giới đã xả xuống vạn vật để duy trì sự thống trị tối cao của mình.
Xóa bỏ... tất cả chỉ là xóa bỏ... Bạch Ly thì thào, giọng nói yếu ớt bị đè nát hoàn toàn dưới tiếng gào khóc của hàng tỷ linh hồn đang vang vọng khắp lòng vực.
Nàng rốt cuộc đã hiểu ra vì sao ba ngàn năm trước, dù nàng có dốc toàn bộ thọ nguyên, dùng bản thể Bạch Xà và thần hồn của mình để phong ấn Trấn Ma Đài, oán khí của Ma Uyên chưa bao giờ thực sự tan biến hay bị triệt hạ. Bởi vì nguồn cội sinh ra nó chưa bao giờ dừng lại. Tiên giới vẫn tiếp tục đè nén các tộc nhỏ bé, vẫn tiếp tục tàn sát dưới danh nghĩa chính đạo, và Ma Uyên vẫn tiếp tục phải chứa đựng sự đau khổ, uất hận của biết bao chúng sinh bị chèn ép.
Phong ấn của nàng năm xưa không phải là cứu vớt thế gian, mà chỉ là giúp Tiên giới đậy lại chiếc nắp đậy của một cái hố đầy máu và nước mắt.
Cùng lúc đó, tại Cửu Tiêu Điện cao vút trên Cửu Trùng Thiên.
Khung cảnh vốn nguy nga, tráng lệ của Tiên giới đang chấn động dữ dội chưa từng có. Bầu trời xanh ngọc bích bị xé rách bởi những vệt mây đen xám xịt bao phủ từ phía ranh giới Ma Uyên tràn lên. Ánh hào quang kim sắc trang trọng phát ra từ Trụ Thiên Đế chập chờn, chao đảo như ngọn đèn trước giông bão. Toàn bộ các dãy hành lang bạch ngọc rung chuyển, những chiếc chuông đồng cổ xưa treo trên đỉnh điện tự do va đập, tạo ra những âm thanh dồn dập, hoảng loạn.
Cố Trường Uyên đứng trên bậc cao nhất của Cửu Tiêu Điện, ngay trước ngai vàng chí tôn.
Thân hình hắn vẫn đứng thẳng uy nghiêm, nhưng cơ thể bên trong đang chịu đựng cơn đau xé rách tột cùng. Mất đi sự liên kết từ thọ nguyên và bản thể của Bạch Ly dưới lòng vực, xiềng xích thần văn màu đỏ kim phản phệ trên thần hồn hắn bùng nổ dữ dội. Những vết nứt chằng chịt lan rộng từ ngực lên cổ, hiện rõ qua lớp da tái nhợt. Máu ánh kim tàn dịch rỉ ra từ khóe môi, thấm đẫm chiếc áo bào trắng thêu rồng kim sắc nguy nga.
Bệ hạ! Không thể được! Một Thượng Tiên đứng đầu chư tiên tiến lên một bước, khuôn mặt đạo mạo thường ngày nay đầy vẻ hoảng hốt và run rẩy. Ma Uyên đã bùng nổ hoàn toàn! Oán khí tà đạo đang tràn lên Nhân gian. Bệ hạ phải lập tức gia cố đại trận, hy sinh toàn bộ vùng biên giới và Yêu tộc để giữ vững sự an toàn cho Cửu Trùng Thiên!
Đúng vậy, Bệ hạ! Một Thượng Tiên khác tiếp lời, ánh mắt ngập tràn sự sợ hãi tột cùng trước biến động của quy tắc. Nữ tử Yêu tộc kia đã tự mình gieo mình xuống Ma Uyên, đó là số mệnh và giá trị duy nhất của nàng ta! Nàng ta vốn là vật tế từ ba ngàn năm trước, nay quay về lòng vực làm vật thế thân cũng là quy luật Thiên Đạo đã định sẵn. Bệ hạ không thể vì một tàn dư Yêu tộc nhỏ bé mà làm lung lay vị thế chí tôn của Tiên giới!
Chư tiên đứng khắp đại điện đồng loạt quỳ phục xuống sàn ngọc lạnh lẽo, tiếng tung hô và can ngăn vang vọng chấn động khắp không gian bạch ngọc:
Xin Bệ hạ lấy đại cục làm trọng!
Xin Bệ hạ diệt trừ tà đạo, bảo vệ trật tự Tiên giới!
Xin Bệ hạ tiếp tục giữ vững phong ấn, hy sinh vật tế để bảo toàn tam giới!
Cố Trường Uyên chầm chậm cúi đầu nhìn xuống đám người đang quỳ phủ phục bên dưới. Mười hai Thượng Tiên uy nghiêm, hàng ngàn tiên quan lộng lẫy, những kẻ luôn miệng thao giảng về trật tự, về công lý, về sự cao quý và từ bi của Tiên giới. Nhưng đằng sau lưng họ, dưới chân ngai vàng mà họ đang thờ phụng, lịch sử được viết bằng máu và sự hy sinh câm nín của Bạch Ly, và sự bình yên giả tạo mà họ đang hưởng thụ được đánh đổi bằng nỗi đau và nước mắt của hàng tỷ chúng sinh bị ruồng bỏ.
Hắn khẽ nở một nụ cười cay đắng. Một nụ cười tự giễu và xót xa chưa từng xuất hiện trên khuôn mặt lạnh như băng của vị Thiên Đế suốt ba nghìn năm qua.
Trật tự... đại cục...
Giọng hắn trầm thấp, không chứa đựng chút linh lực áp đảo nào, nhưng lại vang vọng khắp mọi ngóc ngách của Cửu Tiêu Điện, đè bẹp hoàn toàn mọi tiếng ồn ào, can ngăn của chư tiên.
Cố Trường Uyên chậm rãi đưa tay lên. Ngón tay run rẩy của hắn nhẹ nhàng tháo bỏ chiếc vương miện ngọc trắng – biểu tượng của quyền lực tối cao, của vị thế Cứu Thế Chủ và Thiên Đế chí tôn.
Chiếc vương miện rơi xuống sàn ngọc bạch kim, phát ra tiếng động giòn tan, vang vọng tàn nhẫn giữa không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt.
Ba ngàn năm qua, ta đã sống vì cái trật tự giả tạo và ghê tởm này. Cố Trường Uyên ngẩng đầu, đôi mắt hắn tràn ngập những vệt máu ánh kim do phản phệ, nhưng ánh nhìn lại kiên định và thanh thản đến đáng sợ. Ta đã để nàng gánh chịu nỗi đau một mình dưới lòng vực tăm tối, đã mang danh Cứu Thế Chủ trên xương máu của nàng. Hôm nay... cái trật tự này, cái ngai vàng này, ta không cần nữa.
Bệ hạ?! Chư tiên bàng hoàng ngước lên, đôi mắt mở to không tin vào những gì vừa nghe thấy.
Cố Trường Uyên không ngoảnh đầu lại nhìn họ lấy một lần. Hắn dốc toàn bộ tàn lực thần hồn còn sót lại trong cơ thể.
Bùng!
Một luồng hào quang kim sắc rực rỡ pha lẫn sắc đỏ của thần văn phản phệ bùng nổ quanh thân thể hắn. Sức mạnh bộc phát đột ngột khiến các vết rạn trên thần hồn hắn lan rộng thêm mãnh liệt, xé rách từng tấc thịt xương bên trong, khiến hắn thổ ra một ngụm máu lớn ngay trước mặt chư tiên.
Nhưng hắn không dừng lại.
Thân ảnh hắn hóa thành một vệt sáng chói lọi, xé rách tầng mây bao phủ Cửu Trùng Thiên, đập tan kết giới bảo vệ của Thiên Cung, lao thẳng xuống vùng tăm tối ngập tràn oán khí của Ma Uyên.
Bệ hạ! Bệ hạ quay lại!
Tiếng gào khóc, hoảng loạn và tiếng gầm tức giận của chư tiên bị bỏ lại phía sau, nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn trong tiếng gió gầm hú cuồng loạn của không gian.
Cố Trường Uyên gạt bỏ mọi lời can ngăn giả tạo, gạt bỏ chiếc ngai vàng lạnh lẽo tàn nhẫn, gạt bỏ cả danh xưng Thiên Đế chí tôn mà cả tam giới ngưỡng vọng. Hắn biết rõ thần hồn mình đang trên bờ vực vỡ tan hoàn toàn. Hắn biết việc lao xuống Ma Uyên lúc này với thể trạng suy kiệt không khác nào một hành động tự sát.
Nhưng nếu không thể bảo vệ người mình yêu, nếu phải tiếp tục sống trên sự dối trá và máu lệ của nàng, thì vị thế chí tôn này chỉ là một chiếc gông còng vô nghĩa và ghê tởm nhất thế gian.
Tại đáy Trấn Ma Đài.
Bạch Ly vẫn đang quỳ sụp giữa biển linh hồn gào khóc. Mùi lưu huỳnh nồng nặc cùng không khí đặc quánh đè nặng khiến nhịp thở của nàng ngày càng thưa thớt, yếu ớt. Cơ thể nàng run rẩy, đôi tay gầy gò bấu chặt vào nền đá xám lạnh ngắt để giữ cho bản thân không bị áp lực oán khí nhấn chìm hoàn toàn vào hư vô.
Đột nhiên, từ tầng không gian u tăm phía trên lòng vực, một vệt sáng màu kim sắc xé rách làn sương đen cuồn cuộn giội xuống.
Sự xuất hiện đột ngột của luồng tiên khí thuần khiết khiến biển oán khí bùng nổ dữ dội hơn. Những linh hồn gào khóc càng thêm hoảng loạn, rên siết trước áp lực từ sức mạnh Tiên giới giáng xuống.
Vệt sáng đáp xuống ngay trước mặt Bạch Ly.
Ánh hào quang kim sắc dần tan đi, để lộ thân ảnh tàn phế của Cố Trường Uyên.
Hắn không còn mang vẻ uy nghiêm, xa cách hay khoác trên mình bộ giáp trụ lộng lẫy của vị Thiên Đế trên Cửu Tiêu Điện. Áo bào bạch ngọc của hắn rách nát, nhuộm đẫm những vệt máu ánh kim tươi tắn còn chưa kịp khô. Thần hồn hắn chập chờn như ngọn đèn dầu trước gió giông, những vết xích thần văn đỏ kim nổi rõ trên cổ, hai tay và khuôn mặt hắn, cắn xé từng tấc thịt da tàn nhẫn.
Hắn gục quỳ xuống nền đá lạnh lẽo ngay bên cạnh nàng, hai tay run rẩy vươn ra nhưng không dám chạm trực tiếp vào thân hình nhỏ bé, fragile đang run rẩy của Bạch Ly.
Bạch Ly... Giọng hắn khàn đục, run rẩy, chứa đựng sự nghẹn ngào, xót xa và nỗi đau đớn tột cùng được đè nén suốt ba ngàn năm.
Bạch Ly ngước đôi mắt mờ đục nhìn hắn. Trí óc nàng đờ đẫn vì mệt mỏi và tổn thương thọ nguyên, nhưng trong thâm tâm nàng lại chịu một luồng chấn động mãnh liệt. Nàng nhìn thấy những vết rạn thần hồn của hắn đang đâm sâu vào tận tim, nhìn thấy hắn đang gánh chịu sự phản phệ tàn nhẫn của thần văn chỉ để đổi lấy cơ hội đến được nơi tăm tối này.
Ngươi... tại sao lại xuống đây? Bạch Ly thỏ thẻ, giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng qua kẽ đá. Ngươi là Thiên Đế chí tôn... nơi này là Ma Uyên tăm tối...
Cố Trường Uyên buông tay xuống, gạt đi vệt máu đắng ngắt trên môi, ánh mắt hắn nhìn nàng ngập tràn sự dịu dàng, ăn xá và kiên định mà ba ngàn năm qua hắn đã phải dằn xé đè nén sau chiếc mặt nạ tàn nhẫn.
Ta không còn là Thiên Đế nữa. Hắn nói, từng từ từng chữ vang lên như được khắc ra từ xương máu và linh hồn. Ba ngàn năm trước, ta đã sai khi để em một mình quay lại nơi này làm vật tế. Hôm nay, dẫu Ma Uyên này có là cõi chết vô tận, ta cũng sẽ không bao giờ bỏ em lại một mình thêm lần nào nữa.
Bạch Ly nhìn thẳng vào mắt hắn, rồi chầm chậm quay đầu nhìn ra xung quanh – nơi hàng tỷ đốm sáng linh hồn chúng sinh vẫn đang gào khóc trong bóng tối thẳm sâu.
Sự xuất hiện của Cố Trường Uyên không lập tức làm biến mất nỗi đau hay giải tỏa oán khí của Ma Uyên, nhưng sự hiện diện của hắn đã đập tan hoàn toàn khoảng cách và sự hiểu nhầm giữa hai người. Nàng nhận ra, cả nàng, cả hắn, và cả hàng tỷ linh hồn bên dưới lòng vực này, đều chỉ là những nạn nhân tội nghiệp của một trật tự tàn nhẫn được che đậy bằng danh nghĩa Thiên Đạo cao sang.
Gió lạnh từ lòng vực vẫn gầm hú cuồng loạn, mùi lưu huỳnh vẫn nồng nặc đến nghẹt thở, nhưng giữa đáy Ma Uyên u ám và tuyệt vọng nhất tam giới, hai thân ảnh suy kiệt lại tựa vào nhau, sẵn sàng cùng nhau đối mặt với chân lý nghiệt ngã đang ẩn giấu trong bóng tối thẳm sâu.