Chương 23:
Tập 23: Tái Thiết Quy Luật
Cơn địa chấn linh lực cuồng bạo xé rách không gian Cửu Thiên cuối cùng cũng lắng xuống, nhường chỗ cho một khoảng lặng mênh mông, tịch mịch đến lạ kỳ.
Tàn tích của Tế Thiên Đài bạch ngọc từng đứng vững qua mười vạn năm lịch sử giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn nát vụn, lơ lửng trong hư không rồi tan biến thành từng vệt bụi sáng nhạt mờ. Chín trụ đá rồng sừng sững, biểu tượng cho uy quyền và sự trói buộc tàn nhẫn của Thiên Đạo cũ, đã hoàn toàn bị đánh nát dưới sức mạnh của sát khí ngũ hành và thần lực Hồ Điệp Thần. Không còn xích sắt phong ấn, không còn những đường trận pháp ngầm ngày đêm rút cạn sinh mệnh lực của sinh linh, và cũng không còn những chiếu chỉ kim quang ép buộc các vị thần tiên phải cúi đầu thực thi những bản án bi kịch.
Bầu trời Cửu Thiên, nơi từng bị bao phủ bởi lớp kim quang giả tạo, u ám và đè nén suốt bao kỷ nguyên, nay đã nứt vỡ từng mảng lớn. Từ những vệt nứt ấy, ánh sáng mặt trời thật sự – thứ ánh sáng tự nhiên, ấm áp và thuần khiết của đất trời – lần đầu tiên chiếu rọi xuống. Những luồng sáng vàng rực xuyên qua làn mây mù tan xé, rọi xuống tàn tích Cửu Thiên, phủ lên mọi cảnh vật một lớp hào quang tươi sáng, giải thoát.
Sự sụp đổ của Thiên Đạo cũ không dẫn đến sự hủy diệt của Tam Giới như lời tiên tri mười vạn năm từng thêu dệt để đe doạ chúng sinh. Trái lại, khi quy luật hiến tế bị xóa bỏ vĩnh viễn, luồng linh khí nguyên thủy tích tụ bấy lâu bị giải phóng, tỏa ra khắp bốn phương tám hướng. Quy luật vạn vật bắt đầu tự điều chỉnh và tái thiết. Không còn sự áp đặt cưỡng chế, không còn những linh hồn phải làm vật tế cho sự tồn tại của kẻ thống trị, Tam Giới chính thức đón nhận một trật tự tự do mới, nơi mọi sinh linh đều có quyền tự quyết định số phận của chính mình.
Cùng với sự tan biến của Thiên Đạo cũ, mệnh phạt vĩnh cửu đè nặng lên tộc Hồ Điệp qua muôn kiếp luân hồi cũng chính thức bị xóa bỏ. Từng giọt huyết mạch Thượng Cổ không còn bị trói buộc bởi lời thề hiến tế, không còn bị biến thành nguồn năng lượng duy trì trật tự giả tạo. Tự do thực sự đã trở về với tộc Hồ Điệp, kết thúc chuỗi bi kịch kéo dài suốt mười vạn năm qua.
Giữa không gian bao la đang bừng sáng ánh mặt trời thật sự, Mặc Huyền đứng vững trên tầng mây rách rưới. Y phục màu sẫm của y bị cuồng phong thổi tung bay, Trảm Thần Kiếm trên tay đã thu hồi sát khí ngũ hành, trở lại vẻ trầm mặc vốn có. Tay áo y phấp phới, nhưng vòng tay y lại ôm chặt lấy Điệp Ly – người con gái đang tựa đầu vào ngực y, hoàn toàn kiệt sức.
Nội dung độc quyền
Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.