Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 25: Tập 25: Đại Hôn Dưới Biển Hoa

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Nắng ấm tại Vô Cực Phong không còn là thứ ánh sáng nhợt nhạt, giả tạo chiếu xuống từ tầng mây Cửu Thiên, mà là thứ hoàng kim rực rỡ, bao phủ trọn vẹn từng tảng đá, từng ngọn cỏ vừa hồi sinh sau mười vạn năm đóng băng. Gió thổi qua khe núi, không còn mang theo cái lạnh buốt gót chân hay tiếng rên siết của giông bão tuyết, mà ôm trọn hương thơm ngọt ngào, nồng nã của biển hoa bỉ ngạn.

Dưới chân núi, trải dài cho đến tận tầng mây xa xăm, biển hoa Mạn Đà La đã hoàn toàn trút bỏ sắc trắng bi thương cùng màu hồng nhạt u buồn của những năm tháng đếm ngược. Chúng bừng nở thành một đại dương đỏ rực, thắm thiết như máu tươi, như hỷ phục, như sinh khí dạt dào chưa từng bị dập tắt. Những cánh hoa mỏng manh vươn cao trong nắng, lay động theo từng nhịp gió reo, tạo nên những làn sóng sắc đỏ miên man, ôm trọn lấy toàn bộ Vô Cực Phong.

Bên trong động phủ, không gian bài trí tối giản trước đây nay đã được thay đổi hoàn toàn. Sập ngọc lạnh lẽo được phủ lên những tấm nệm gấm mềm mại, bàn đá nhẵn thín bày đặt những chén tiên tửu thơm nức cùng những đĩa Tiên Quả đỏ rực, căng mọng. Không còn kết giới ngọc bích ngăn cách, không còn trận pháp tích tụ linh khí khắc sâu dưới nền đá, cũng chẳng còn ma lực đỏ rực hay sát khí đè nén. Tất cả chỉ còn lại sự thanh tĩnh, ấm áp và hơi thở tràn ngập hạnh phúc.

Điệp Ly ngồi trước tấm kính đồng mờ ảo. Nàng khoác trên mình bộ hỷ phục đỏ rực bằng tiên tơ – bộ y phục mà chính tay nàng đã từng mỉm cười lặng lẽ cắt may trong những đêm u uất của Chương 17. Khi ấy, nàng dệt từng mũi chỉ với tâm thế chuẩn bị bước lên tế đàn, xem nó vừa là lễ phục thành thân trong mơ, vừa là lớp giáp trụ bước ra chiến trường sinh tử. Nhưng hôm nay, bộ hỷ phục ấy đã thực sự trở thành y phục cử hành đại hôn của người con gái hạnh phúc nhất Tam Giới.

Chín đôi cánh thần lực Thượng Cổ sau lưng nàng không còn bộc phát những luồng sáng cuồng bạo hay chịu sự rút cạn đau đớn từ Thiên Đạo. Chúng xòe rộng nhẹ nhàng, mang sắc lam bạch trong suốt pha lẫn ánh hoàng kim dịu nhẹ, rực rỡ như những quầng hào quang thuần khiết nhất. Những vệt hoa văn trên đôi cánh rung rinh theo từng nhịp thở, tỏa ra vô số hạt bụi sáng lung linh, đan quyện vào sắc đỏ của bộ hỷ phục, tạo nên một vẻ đẹp thoát tục, thanh tao đến nghẹt thở.

Mặc Huyền bước từ ngoài vào. Ông không còn khoác lên mình bộ đạo bào trắng lạnh lẽo, uy nghiêm của vị Đạo Tôn gánh vác trật tự Cửu Thiên, cũng không còn mang ánh mắt sâu thẳm chôn giấu vô vàn vệt nứt dằn xé. Mặc Huyền hôm nay khoác trên mình bộ hỷ bào đỏ thắm, thêu đường viền kim tuyến hình mây cổ đại. Dáng người ông cao ráo, vững chãi như núi cao, nhưng đôi mắt từng đóng băng qua muôn kiếp luân hồi nay lại đong đầy sự dịu dàng, ấm áp đến vô tận. Cổ tay ông trống trải, không còn chuỗi hạt Bồ Đề phong ấn, không còn vệt nứt hay ký ức bị che đậy. Mười vạn năm luân hồi, muôn vàn giọt nước mắt và những lời thề bi thương đã được rửa sạch hoàn toàn bằng trận chiến diệt Thiên.

Nội dung độc quyền

Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.