Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 24: Tập 24: Một Trăm Năm Thầm Lặng

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Thời gian ở phàm thế không trôi qua bằng những cái chớp mắt hờ hững của chư thần trên Cửu Thiên Cung, mà đắp bồi bằng từng mùa mưa nắng, từng đợt gió lạnh đi qua vạt rừng thông và từng nếp nhăn xếp dải nơi khóe mắt người già trong làng.

Một trăm năm trôi qua nhẹ nhàng như một giấc mộng dài giữa chốn nhân gian.

Dưới chân núi Cửu Nguyệt, làng quê nhỏ vẫn giữ nguyên vẻ mộc mạc, yên bình của nó. Mùa xuân có hoa rừng nở trắng các vạt đồi, mùa hạ đón những trận mưa rào bất chợt làm mềm đất gốm, mùa thu xào xạc lá vàng rơi trên các lối đi hẹp, và mùa đông lại phủ một lớp sương giá buốt giá lên từng mái tranh xiêu. Nhưng dù bốn mùa chuyển xoay, dù thế sự có đổi thay ra sao, Quán Trà Bình An nằm ở đầu làng vẫn luôn giữ trọn một khoảng trời êm đềm.

Ở nơi ấy, gian bếp nhỏ lúc nào cũng đỏ lửa đun ấm nước. Mùi trà xanh bình dân thanh nhẹ quyện với mùi củi thông cháy tí tách, tỏa ra một làn khói mỏng manh quyến luyến trên mái rạ sương đọng.

Huyền Dạ – người chẻ củi trầm lặng của quán trà – đã trải qua trọn vẹn một trăm năm dưới thân phận một phàm nhân hoàn toàn phế hoại.

Thân thể hắn giờ đây không khác gì một ngôi nhà đã mục nát qua bao mùa bão giũa. Mỗi khi thời tiết chuyển mùa, hoặc những đêm đông sương muối phủ kín mái tranh, từng tủy xương bên trong cơ thể hắn lại dấy lên những cơn đau nhức nhối tột cùng. Đó là di chứng vĩnh viễn không thể chữa lành của việc tự tay dùng Thiên Mệnh Kiếm xé ngực, cưỡng ép rút đi toàn bộ Đế Cốt để vá Thiên Trụ năm xưa. Cơ thể hắn không còn một giọt thần lực, không còn hào quang bạch ngọc uy nghi, chỉ còn lại sự suy kiệt, dằn dời của một phàm nhân mang thân xác thương tổn nặng nề.

Nội dung độc quyền

Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.