Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 1: Tập 1: Điềm báo từ gỗ mục và tiếng gõ nửa đêm

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Chương Một: Điềm báo từ gỗ mục và tiếng gõ nửa đêm

Trấn Bình An vào những ngày cuối thu bao phủ bởi một bầu không khí ảm đạm và lạnh lẽo thấu xương. Khi hoàng hôn buông xuống, cả thị trấn như bị nuốt chửng bởi một màn sương mù dày đặc, trắng đục và tanh nồng vị sông nước. Những con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo khuất sau dãy phố chính chìm dần vào bóng tối u uất, chỉ còn lại vài ánh đèn lồng đỏ treo cao trước cửa các nhà quyền quý, lạc lõng và đơn độc giữa màn đêm tịch mịch đang kéo đến. Nằm sâu trong một con ngõ cụt ẩm thấp, nơi ánh mặt trời hiếm khi soi rọi tới, tiệm đóng quan tài Thẩm thị quanh năm suốt tháng luôn đóng hờ cánh cửa gỗ bạc màu, mục nát. Nơi đây quanh năm thoang thoảng mùi gỗ thông hăng nồng, mùi sơn ta chát chúa lẫn với vị ẩm mốc của những mảng tường vôi bong tróc từng mảng lớn như những vết lở loét trên da thịt.

Chủ nhân của tiệm mộc cô quạnh này là Thẩm Mặc, một nam tử ngoài hai mươi tuổi, dáng người gầy guộc, mảnh khảnh nhưng đôi bàn tay lại chai sạn, thô ráp và đầy những vết sẹo sâu do rìu đục để lại qua năm tháng. Thẩm Mặc có một đôi mắt sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng vào đêm tàn, nhưng sâu trong ánh nhìn lạnh lùng, xa cách ấy là một bí mật kinh hoàng mà anh luôn muốn chôn giấu đến tận xương tủy. Từ khi sinh ra, anh đã sở hữu đôi mắt âm dương bẩm sinh, một chương nghiệp chướng có thể nhìn thấy những điều mà người trần mắt thịt không bao giờ thấy được.

Ký ức kinh hoàng nhất luôn ám ảnh Thẩm Mặc chính là cái chết đột ngột và đầy bí ẩn của người cha năm anh vừa tròn mười tuổi. Khi ấy, cha anh, một người thợ mộc lành nghề nổi tiếng khắp vùng, đã nhận đóng một cỗ quan tài kỳ dị cho một gia tộc lớn. Đêm cuối cùng trước khi giao hàng, Thẩm Mặc thức giấc và nhìn thấy cha mình đang đứng bất động trong xưởng mộc, xung quanh ông là hàng chục bóng ma xám xịt, không mặt, đang bu quanh và cào xé linh hồn ông. Cha anh quay lại, đôi mắt rớm máu, dùng chút tàn lực cuối cùng để đưa cho anh một chiếc vòng ngọc nhỏ và dặn anh phải giấu đi đôi mắt của mình nếu muốn sống sót. Sáng hôm sau, cha anh qua đời trên bàn mộc với khuôn mặt vặn vẹo vì sợ hãi, toàn thân lạnh ngắt không một tỳ vết.

Chính vì nỗi sợ hãi nguyên thủy và ký ức đau buồn, u uất ấy, Thẩm Mặc đã chọn cách sống khép kín, cô độc, cắt đứt mọi mối quan hệ với thế giới bên ngoài. Anh luôn tìm cách che giấu năng lực bẩm sinh của mình, giả vờ như không thấy những oán hồn vất vưởng bên đường, không nghe thấy những tiếng thì thầm rợn người nơi góc tối. Anh tự giam mình trong tiệm mộc Thẩm thị, ngày ngày đục đẽo những tấm gỗ vô tri để mưu sinh qua ngày đoạn tháng, dùng sự bận rộn của chân tay để khỏa lấp đi nỗi sợ hãi và sự trống rỗng trong lòng.

Thế nhưng, cuộc sống bình lặng, trốn tránh ấy đã hoàn toàn bị phá vỡ vào một buổi chiều muộn, khi những tia nắng cuối cùng tắt lịm sau rặng núi xa. Tiếng vó ngựa dồn dập, nặng nề và tiếng bánh xe nghiến rít trên đường lát đá ẩm ướt phá tan sự im ắng, tịch mịch của con ngõ nhỏ. Cỗ xe dừng lại ngay trước cửa tiệm Thẩm thị, tỏa ra một luồng áp lực nặng nề. Bước xuống xe là Lý Quản gia, người có thế lực lớn và tiếng nói đầy trọng lượng trong phủ của Vương tri phủ, vị quan đứng đầu toàn vùng này. Lão ta có thân hình mập mạp nhưng bước đi lại nhanh nhẹn, mặt vuông chữ điền, vuốt chòm râu dê lưa thưa, đôi mắt ti hí chứa đựng sự gian giảo nhìn quanh tiệm mộc với vẻ khinh khỉnh, khinh miệt rõ rệt rồi hắng giọng bước vào.

Theo sau Lý Quản gia là bốn tên gia nhân lực lưỡng, mình trần trùng trục, cơ bắp cuồn cuộn nhưng khuôn mặt đứa nào đứa nấy đều tái mét, mồ hôi hột chảy dài dù thời tiết đang rất lạnh. Bọn họ đang kh khệ, dùng hết sức bình sinh để khiêng một vật thể to lớn, dài ngoằng được bọc kín trong nhiều lớp vải thô màu đen tuyền. Khi bốn tên gia nhân đặt vật đó xuống nền đất nện của tiệm mộc, một tiếng thịch nặng nề vang lên, kèm theo đó là một làn sóng khí lạnh buốt tỏa ra xung quanh, khiến những lớp mùn cưa dưới đất như muốn đông cứng lại ngay lập tức.

Thẩm Mặc đang ngồi trên ghế băng, tay cầm chiếc bào gỗ, khẽ nhíu mày khi cảm nhận được luồng âm khí nồng nặc phát ra từ vật thể được bọc vải đen kia. Anh đứng dậy, phủi nhẹ lớp mùn cưa trên áo, ánh mắt thản nhiên nhìn Lý Quản gia. Lão quản gia đi thẳng đến trước mặt Thẩm Mặc, không một lời chào hỏi xã giao, hất hàm ra hiệu cho đám gia nhân lột tấm vải đen ra.

Dưới ánh hoàng hôn nhập nhoạng, súc gỗ hiện ra khiến Thẩm Mặc không khỏi rùng mình kinh ngạc, hai bàn tay anh vô thức siết chặt. Đó là một súc gỗ dâu tằm ngàn năm, thân gỗ đen thẫm, bóng loáng như mực tàu, các thớ gỗ uốn lượn ngoằn ngoèo, vặn vẹo như những con rắn độc đang bò trườn trên thân cây. Điều quái dị nhất là súc gỗ này to lớn một cách bất thường, đường kính phải hơn hai vòng tay người ôm, và từ các thớ gỗ mục nát ở phần đuôi, một làn sương mỏng lạnh lẽo cứ liên tục bốc lên, mang theo mùi vị của đất sâu và sự chết chóc.

Lý Quản gia tiến lên một bước, đặt một thỏi bạc lớn nặng trịch lên chiếc bàn mộc đầy bụi bẩn, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát chứa đựng uy quyền không thể lay chuyển. Lão bảo rằng đây là gỗ quý do đích thân Vương tri phủ chuẩn bị để đóng quan tài cho Vương tiểu thư Vương Uyển Nhi, người vừa mới đột ngột bạo bệnh qua đời vào đêm hôm qua. Lão nhấn mạnh thời hạn chỉ có đúng ba ngày ba đêm, đến rạng sáng ngày thứ tư phải hoàn thành cỗ áo quan này để kịp giờ lành đưa tang, tuyệt đối không được chậm trễ một khắc, nếu không cái mạng nhỏ của Thẩm Mặc cũng không giữ được.

Thẩm Mặc nhìn thỏi bạc lấp lánh rồi lại nhìn súc gỗ dâu tằm ngàn năm, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an và nghi ngờ mãnh liệt. Với tư cách là một người thợ mộc am hiểu sâu sắc về các loại gỗ và phong tục mai táng, anh biết rõ gỗ dâu tằm vốn mang đặc tính tâm linh cực mạnh, chứa đựng sát khí và âm khí nặng nề. Từ xưa đến nay, người ta tuyệt đối kiêng kỵ dùng gỗ dâu tằm để đóng quan tài cho người chết lành, bởi người ta tin rằng tính chất của loại gỗ này sẽ trấn áp, khóa chặt ba hồn bảy vía của người chết, khiến linh hồn họ bị giam cầm, không thể siêu thoát hay đi vào luân hồi. Người chết bạo bệnh, lại là một thiếu nữ trẻ tuổi như Vương tiểu thư, đáng ra phải dùng gỗ tùng, gỗ bách để cầu mong sự thanh thản, cớ sao lại dùng đến súc gỗ dâu tằm ngàn năm tà dị này.

Thẩm Mặc nhìn thẳng vào đôi mắt ti hí của Lý Quản gia, giọng nói trầm thấp nhưng kiên định, anh chất vấn lão rằng gỗ dâu tằm xưa nay là vật đại kỵ trong việc tang chế, dùng nó để đóng quan tài cho người chết trẻ không sợ vong hồn oán hận, không thể siêu sinh hay sao. Nghe câu hỏi của Thẩm Mặc, sắc mặt Lý Quản gia lập tức thay đổi, đôi mắt lão lóe lên một tia tàn nhẫn và hốt hoảng thoáng qua nhưng nhanh chóng được thay thế bằng vẻ hống hách, dữ tợn. Lão đập mạnh tay xuống bàn, quát lớn rằng phủ tri phủ làm việc không cần một tên thợ mộc hèn mọn như anh phải dạy đời, lão bảo anh chỉ cần nhận tiền và làm đúng việc, biết càng ít thì mạng càng dài, đừng tự chuốc họa vào thân.

Nhìn ánh mắt sắc lạnh đầy đe dọa của Lý Quản gia và nghĩ đến uy quyền ngút trời, một tay che bầu trời của phủ tri phủ tại trấn Bình An này, Thẩm Mặc hiểu rằng mình không có quyền lựa chọn. Nếu anh từ chối, không chỉ tiệm mộc này bị san phẳng mà ngay cả tính mạng của anh cũng sẽ chịu chung số phận với người cha quá cố. Anh thầm thở dài trong lòng, cúi đầu nhận lời, đồng ý hoàn thành công việc trong ba ngày. Lý Quản gia hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng bước đi, dẫn theo đám gia nhân rời khỏi tiệm, để lại Thẩm Mặc đứng một mình đối diện với súc gỗ dâu tằm ngàn năm đang tỏa ra hơi lạnh thấu xương.

Đêm hôm đó, không gian trấn Bình An chìm sâu vào canh ba u uất. Đây là khoảng thời gian mà âm khí trong trời đất thịnh nhất, bóng tối đậm đặc như đặc quánh lại, ranh giới giữa nhân gian và cõi âm trở nên mong manh, mơ hồ hơn bao giờ hết. Bên trong tiệm mộc Thẩm thị, không gian tĩnh mịch đến rợn người, chỉ có tiếng gió bắc rít lên từng hồi qua các khe cửa trống, nghe như tiếng oán than, khóc nghẹn của những linh hồn cô độc ngoài đồng hoang. Trên chiếc bàn mộc, ngọn đèn dầu lạc leo lét, yếu ớt tỏa ra ánh sáng màu vàng bợt ngạt, không đủ sức thắp sáng căn phòng mà chỉ tạo ra những cái bóng quái dị, vặn vẹo đổ dài lên bức vách tường ẩm mốc đầy những lớp mùn cưa dày đặc.

Thẩm Mặc đứng một mình trước súc gỗ dâu tằm ngàn năm, anh đã mặc bộ đồ thợ mộc sờn vai, thắt chặt vạt áo. Tay phải anh cầm chiếc đục sắt bén ngót, tay trái cầm chiếc vồ gỗ nặng trịch. Quá trình làm việc diễn ra trong sự im lặng căng thẳng, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán Thẩm Mặc dù không khí trong phòng lạnh như băng. Mỗi nhát búa gõ xuống, tiếng chan chát của kim loại va vào thớ gỗ vang lên khô khốc, chói tai, phá tan sự im lặng của đêm tối nhưng lại càng làm tăng thêm vẻ rợn người của không gian xung quanh. Thẩm Mặc cảm thấy nhịp thở của mình ngày càng nặng nề, không khí xung quanh như đặc lại, đè nặng lên lồng ngực anh, và mỗi hơi thở ra đều tạo thành một luồng khói trắng mờ.

Sau gần hai canh giờ làm việc liên tục, khi lưỡi đục sắt của Thẩm Mặc cắm sâu vào một thớ gỗ mục nát lớn ở phần thân súc gỗ, tay anh bỗng khựng lại. Một cảm giác ẩm ướt, dính dớp bám chặt vào những ngón tay anh, kèm theo đó là một hơi ấm bất thường truyền qua cán đục bằng sắt lạnh. Thẩm Mặc giật mình, vội vàng buông vồ gỗ, đưa cây đèn dầu lạc lại gần để nhìn cho rõ.

Dưới ánh lửa bập bùng, nhảy múa điên cuồng của ngọn đèn dầu, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt anh. Từ vết đục sâu trên thớ gỗ mục, một dòng chất lỏng màu đỏ thẫm, đặc quánh đang từ từ rỉ ra, chảy thành dòng nhỏ dọc theo thân gỗ. Đó hoàn toàn không phải là nhựa cây dâu tằm, mà là máu tươi, thứ máu đỏ tươi còn vương vất hơi ấm nóng của người sống, nhuộm đỏ cả lưỡi đục sắt và tràn ra, bám đầy vào lòng bàn tay chai sạn của Thẩm Mặc. Mùi tanh nồng, chát chúa của máu xộc thẳng vào mũi, hòa lẫn với mùi gỗ mục nát tạo nên một thứ mùi vị kinh tởm, quái dị, khiến lồng ngực anh nhào lộn, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Chưa kịp hoàn hồn trước hiện tượng dị thường, kinh dị ấy, một âm thanh khác lại vang lên khiến toàn thân Thẩm Mặc như đóng băng tại chỗ. Từ sâu bên trong lòng gỗ trống rỗng, khô khốc của súc dâu tằm ngàn năm, một tiếng gõ cộc, cộc, cộc khô khốc, đều đặn vang lên. Âm thanh ấy rõ mồn một, trầm đục nhưng có sức xuyên thấu mạnh mẽ, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của tiệm mộc. Cộc, cộc, cộc. Tiếng gõ vang lên theo một nhịp điệu dồn dập, như thể có một bàn tay gầy guộc, gầy gò của ai đó đang ra sức đập mạnh vào vách gỗ từ phía trong, cố gắng tìm một lối thoát khỏi sự giam cầm tăm tối, lạnh lẽo này.

Thẩm Mặc đứng trân trối, đôi mắt âm dương bấy lâu nay anh hằng che giấu, kìm nén bỗng nhiên tự động mở tung do sự kích thích mạnh mẽ của âm khí. Qua lăng kính của đôi mắt ấy, thế giới xung quanh anh hoàn toàn thay đổi. Anh không còn thấy súc gỗ dâu tằm vô tri vô giác nữa, mà thấy một làn khói đen oán khí dày đặc, cuồn cuộn như bão tố đang bao phủ, quấn chặt lấy súc gỗ. Trong làn oán khí đậm đặc ấy, thấp thoáng hiện ra bóng dáng của một thiếu nữ mặc y phục màu trắng mỏng manh, khuôn mặt thanh tú, xinh đẹp nhưng nhợt nhạt, trắng bợt không một giọt máu. Đôi mắt cô trợn trừng, hai hàng lệ máu đỏ thẫm chảy dài trên má, đang nhìn thẳng vào mắt Thẩm Mặc với ánh mắt đầy tuyệt vọng, đau đớn và cầu cứu. Linh hồn của Vương tiểu thư Vương Uyển Nhi đang bị tà thuật giam cầm, khóa chặt ngay bên trong súc gỗ này.

Ngay trong khoảnh khắc đôi mắt âm dương của Thẩm Mặc giao nhau với ánh nhìn của oán linh, một luồng luồng sức mạnh tâm linh mãnh liệt tràn vào tâm trí anh. Một mảnh ký ức vụn vỡ, đau đớn của Vương Uyển Nhi hiện lên rõ mồn một: Anh nhìn thấy cô bị trói chặt trên một chiếc ghế gỗ trong một căn phòng tối, khóc lóc thảm thiết khi bị gã phương sĩ mặc áo đen ép uống một bát thuốc bắc đen ngòm, sủi bọt độc địa, trong khi cha ruột của cô, Vương tri phủ, đứng quay lưng lại phía cô với khuôn mặt lạnh lùng, vô tình.

Sự bàng hoàng, sợ hãi ban đầu nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho một làn sóng cảm xúc mãnh liệt, một sự phẫn nộ và trắc ẩn tột cùng trào dâng trong lòng Thẩm Mặc. Nhiều năm qua, anh luôn chọn cách sống ích kỷ, hèn nhát trốn tránh năng lực của bản thân để bảo vệ sự an toàn cho chính mình, cam chịu nhìn thế giới xung quanh sụp đổ. Nhưng tiếng gõ cửa tuyệt vọng, dòng máu ấm nóng và ký ức đau thương của Vương Uyển Nhi như một đòn giáng mạnh vào tâm can anh, đánh thức lòng trắc ẩn và sự đồng cảm sâu sắc vốn bị chôn vùi bấy lâu nay. Vương Uyển Nhi chỉ là một thiếu nữ mười tám tuổi vô tội, tại sao sau khi chết lại phải chịu sự dày vò, giam cầm tàn nhẫn, bị tước đoạt cả cơ hội siêu thoát như thế này. Oán linh của cô đang cầu cứu anh, và anh biết mình không thể tiếp tục làm ngơ, giả vờ như không biết. Nếu đêm nay anh quay lưng, cô sẽ mãi mãi bị chôn vùi trong bóng tối vô tận, và linh hồn anh cũng sẽ phải gánh chịu sự dằn vặt của lương tâm suốt đời.

Quyết tâm tìm ra sự thật đằng sau âm mưu đen tối này, Thẩm Mặc dứt khoát đặt dụng cụ xuống bàn, lấy nước rửa sạch vết máu trên tay. Anh mặc thêm một chiếc áo khoác mỏng màu đen để dễ dàng ẩn nấp trong đêm, dắt chiếc rìu ngắn bằng sắt, kỷ vật duy nhất của người cha quá cố vào thắt lưng rồi lén lút rời khỏi tiệm mộc, hướng về phía phủ Vương tri phủ nằm ở trung tâm trấn Bình An. Đêm canh ba, đường phố vắng bóng người, sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn, chỉ có tiếng gió rít qua những rặng cây khô và tiếng chó sủa hoang vu từ những căn nhà xa vọng lại càng làm tăng thêm vẻ rợn người.

Thẩm Mặc lợi dụng bóng tối của những bờ tường và sự che phủ của màn sương mù dày đặc, khéo léo di chuyển. Thay vì đi lại mù quáng trên đường lớn, anh vận dụng đôi mắt âm dương của mình, tập trung nhìn vào khoảng không trung để tìm kiếm các luồng oán khí màu đen nhạt đang lảng vảng, rò rỉ ra từ hướng phủ tri phủ. Nhờ những luồng khí này dẫn đường, anh dễ dàng né tránh được những toán lính lệ đi tuần tra đêm cầm theo đuốc sáng rực. Khi tiếp cận được bức tường thành phía sau của phủ tri phủ, Thẩm Mặc phát hiện ra một con chó mực của phủ đang định sủa lên khi thấy bóng người. Anh lập tức rút từ trong túi áo ra một mảnh gỗ đào nhỏ đã được cha anh khắc bùa chú bình an năm xưa, ném về phía con chó. Luồng linh khí nhẹ nhàng từ mảnh gỗ khiến con vật dịu lại, nằm rạp xuống đất không một tiếng động. Với sự nhanh nhẹn, dẻo dai của một người thợ mộc quanh năm lao động nặng nhọc, Thẩm Mặc dễ dàng bám vào các kẽ gạch, trèo qua bức tường cao vút và lẻn vào bên trong hậu viện của phủ họ Vương.

Phủ họ Vương rộng lớn, xa hoa với những dãy nhà lầu, ao cá và hòn non bộ, nhưng không khí bên trong lúc này lại âm u, lạnh lẽo một cách kỳ lạ, hoàn toàn không có vẻ sinh khí của một gia đình quan lại quyền quý. Thẩm Mặc lần theo những luồng oán khí và tử khí ngày càng đậm đặc trong không trung, bước chân nhẹ nhàng, uyển chuyển như một bóng ma không hề phát ra một tiếng động nhỏ trên nền đất ẩm. Anh đi qua những dãy hành lang dài hun hút, tối tăm, hướng về phía khu khuất nẻo nhất của hậu viện, nơi có một gian buồng biệt lập luôn đóng kín cửa sổ và được canh gác nghiêm ngặt bởi hai tên gia nhân lực lưỡng cầm đại đao. Tuy nhiên, lúc này đêm đã về khuya, hai tên lính canh có vẻ đã mệt mỏi sau một ngày dài, đang ngồi tựa lưng vào cột gỗ ngủ gật, tiếng ngáy khò khè vang lên đều đặn.

Thẩm Mặc nín thở, nấp sau một bụi cây lớn rồi lén lút tiếp cận phía hông của căn buồng, nơi có một ô cửa sổ nhỏ bằng giấy bản nằm khuất trong góc tối. Anh dùng ngón tay thấm chút nước bọt, nhẹ nhàng, kiên nhẫn thấm ướt rồi chọc thủng một lỗ nhỏ bằng hạt nhãn trên mặt giấy bản, sau đó ghé mắt nhìn vào bên trong. Cảnh tượng trước mắt hiện ra dưới ánh nến tù mù khiến Thẩm Mặc rùng mình kinh hãi, da gà nổi khắp người, anh phải lấy tay bịt chặt miệng để ngăn bản thân không hét lên thành tiếng.

Trên chiếc giường lớn sang trọng trạm trổ rồng phượng giữa phòng, một nam tử trẻ tuổi đang nằm bất động, đắp chăn gấm dày. Đó chính là đại thiếu gia nhà họ Vương, người mà thiên hạ bên ngoài đồn rằng đang lâm trọng bệnh cần tĩnh dưỡng. Nhưng qua lỗ nhỏ trên cửa, Thẩm Mặc thấy rõ ràng thân xác của gã ta đã thối rữa đến một nửa từ ngực trở lên. Da thịt trên cánh tay và khuôn mặt gã chuyển sang màu xanh xám, bong tróc từng mảng lớn, rỉ ra thứ dịch vàng đặc quánh, hôi thối, bốc lên mùi tử khí nồng nặc tràn ngập cả căn phòng. Thậm chí, dưới lớp da thối rữa ấy, Thẩm Mặc còn lờ mờ thấy những con dòi bọ nhỏ màu trắng đang bò lổm ngổm, hoành hành ngầm bên trong thịt da gã. Thế nhưng, điều quái dị và kinh tởm nhất là lồng ngực gã vẫn phập phồng lên xuống một cách yếu ớt, hơi thở khò khè, nặng nề như những bọt xà phòng vỡ ra nơi cổ họng, chứng tỏ gã vẫn còn sống, một sự sống thối rữa đầy tà ác được duy trì bằng một thế lực ma quỷ nào đó.

Cạnh giường bệnh, dưới ánh nến leo lét, hai bóng người đang đứng thì thầm trò chuyện với khuôn mặt nghiêm trọng. Một người mặc áo bào gấm lộng lẫy màu tím, khuôn mặt già nua hằn rõ những nếp nhăn độc ác, tham lam và lo âu tột cùng, chính là Vương tri phủ. Người còn lại là một gã phương sĩ trung niên, mặc đạo bào màu đen thêu hình bát quái ngược bằng chỉ đỏ máu, tay cầm một chiếc lắc đồng nhỏ thỉnh thoảng lại khẽ lắc nhẹ tạo ra tiếng kêu leng keng lạnh lẽo, đôi mắt gã sắc lẹm, ti hí như chim ưng đêm.

Thẩm Mặc áp sát tai vào khe cửa sổ, tập trung toàn bộ tinh thần để nghe cuộc đối thoại thì thầm của bọn họ. Vương tri phủ giọng run run, chứa đựng sự sợ hãi xen lẫn kỳ vọng, lão hỏi gã phương sĩ rằng liệu nghi lễ có chắc chắn thành công không, vì thân xác của con trai trưởng của lão đã thối rữa đến mức này rồi, mùi hôi thối không thể giấu được nữa, gã không thể chịu đựng thêm quá ba ngày.

Gã phương sĩ nở một nụ cười đầy tà mị, tiếng cười khàn khàn, kẽo kẹt nghe như tiếng hai thanh tre khô cọ sát vào nhau trong gió lạnh. Gã bảo Vương tri phủ cứ yên tâm kê cao gối mà ngủ, súc gỗ dâu tằm ngàn năm đã được gã dùng tà thuật yểm bùa chú huyết hải độc địa, dùng để khóa chặt ba hồn bảy vía của Vương Uyển Nhi vào trong ngay khi cô trút hơi thở cuối cùng. Gã phương sĩ đắc ý giải thích rằng Vương Uyển Nhi sinh vào giờ âm, ngày âm, tháng âm, năm âm, mệnh cách cực âm chính là vật hiến tế hoàn hảo nhất không thể tìm đâu ra cho nghi lễ minh hôn đám cưới ma này.

Gã phương sĩ giải thích chi tiết thêm về kế hoạch tàn độc của mình, gã nói rằng chỉ cần tên thợ mộc hèn mọn Thẩm Mặc hoàn thành chiếc quan tài dâu tằm trong vòng ba ngày để khóa chặt oán khí và phần âm mệnh của Uyển Nhi không cho thoát ra ngoài, bọn họ sẽ tiến hành dạ táng đưa cô lên đỉnh núi Cô Độc vào canh năm của đêm thứ ba. Tại đó, thông qua nghi lễ minh hôn tà ác, toàn bộ sinh khí thuần khiết và phần âm mệnh của Vương Uyển Nhi sẽ bị tước đoạt hoàn toàn, dùng để chuyển sang cho đại thiếu gia đang nằm kia, giúp gã cải tử hoàn sinh, tự động rũ bỏ thân xác thối rữa này để tái sinh mạnh khỏe.

Để đảm bảo oán hồn của Vương Uyển Nhi không thể phản phệ hay kêu oan, gã phương sĩ dặn Vương tri phủ rằng khi đóng nắp quan tài trên đỉnh núi, phải đích thân đóng một chiếc đinh bùa phong ấn bằng sắt nung đỏ rực xuyên qua nắp gỗ vào ngay vị trí linh đài của xác chết. Chiếc đinh sắt nung đỏ này sẽ thiêu rụi linh trí của cô, khiến linh hồn cô vĩnh viễn bị giam cầm, đè chặt dưới đáy huyệt sâu hoắm rực lửa lưu huỳnh, chịu sự giày vò của tà thuật suốt đời suốt kiếp không bao giờ được siêu thoát, trở thành cái khiên đỡ mạng vĩnh cửu cho anh trai mình. Gã phương sĩ còn nói thêm, để phòng hờ vạn nhất oán khí quá nặng, gã đã chuẩn bị sẵn một tà thuật gọi âm binh chết đuối trên khúc sông Sương Mù để áp chế toàn bộ chuyến đi nếu có biến cố. Vương tri phủ nghe xong, ánh mắt lộ rõ vẻ tàn nhẫn, không một chút do dự, lão gật đầu đồng ý ngay lập tức, giọng nói lạnh lùng bảo rằng chỉ cần cứu được con trai trưởng để nối dõi tông đường, thừa kế gia sản, lão sẵn sàng hy sinh đứa con gái thứ này, coi như nó đã làm tròn bổn phận với gia tộc.

Nghe đến đó, Thẩm Mặc cảm thấy toàn bộ dòng máu trong người như sôi lên vì một sự giận dữ, căm phẫn tột cùng. Hai hàm răng anh nghiến chặt vào nhau đến mức bật máu, hai tay siết chặt lấy chiếc rìu ngắn của cha găm bên hông. Hóa ra cái chết đột ngột của Vương Uyển Nhi vô tội không phải là do số mệnh hay bạo bệnh, mà là một âm mưu tàn độc, tà ác do chính cha ruột và gã phương sĩ kia sắp đặt từ trước. Họ đã ép buộc một cô gái tội nghiệp phải chết, tước đoạt mạng sống của cô bằng thuốc độc rồi lại muốn giam cầm, hành hạ linh hồn cô vĩnh viễn trong đau đớn chỉ để kéo dài hơi tàn cho một kẻ thối rữa dị dạng.

Sự bàng hoàng ban đầu trôi qua, trong lòng người thợ mộc nghèo giờ đây chỉ còn lại lòng căm phẫn ngút trời và một sự đồng cảm sâu sắc với Vương tiểu thư. Anh đã hiểu được vì sao dòng máu trên súc gỗ dâu tằm lại ấm nóng và mang theo sự oán hận lớn đến thế, vì sao tiếng gõ cửa từ lòng gỗ lại tuyệt vọng, nghẹn ngào đến thế. Đó là tiếng kêu cứu, tiếng khóc ra máu của một linh hồn bị chính những người thân yêu ruột thịt phản bội, chà đạp.

Thẩm Mặc lặng lẽ lùi lại, bóng dáng anh nhanh chóng hòa vào màn sương đêm lạnh giá và bóng tối dày đặc của phủ họ Vương, rút lui theo con đường cũ một cách an toàn. Khi bước chân về đến tiệm đóng quan tài Thẩm thị, anh đứng lặng người nhìn súc gỗ dâu tằm ngàn năm vẫn đang âm thầm rỉ ra những giọt máu đỏ thẫm dưới ánh đèn dầu lạc leo lét, cô độc.

Tâm thế cam chịu, trốn tránh, sợ hãi thế giới tâm linh của một Thẩm Mặc trước đây đã hoàn toàn biến mất không để lại một dấu vết. Anh đứng hiên ngang trước cỗ quan tài đang thành hình, đôi mắt âm dương nhìn thấu suốt làn oán khí màu đen đang cuồn cuộn bao quanh súc gỗ, khẽ đưa bàn tay chai sạn chạm nhẹ vào dòng máu tươi ấm nóng như một lời hứa hẹn. Ba ngày ba đêm, đây không chỉ là thời hạn đóng một cỗ quan tài thông thường theo mệnh lệnh của tri phủ, mà là một cuộc chạy đua nghẹt thở với thời gian để anh tìm cách phá vỡ âm mưu tà ác, tàn nhẫn kia. Thẩm Mặc nhìn về phía chiếc rìu sắt của người cha quá cố, ánh mắt tràn đầy sự kiên định, tự tin và trắc ẩn sâu sắc. Anh quyết định sẽ chấp nhận năng lực của bản thân, dùng đôi mắt âm dương và những bí thuật gia truyền ẩn giấu bấy lâu nay để bảo vệ cỗ quan tài, đòi lại công lý và sự thanh thản cho linh hồn tội nghiệp của Vương Uyển Nhi, dù có phải đối đầu với quyền lực tối cao hay tà thuật hắc ám của gã phương sĩ kia.