Chương 2:
Tập 2: Sương mù trên sông và sự thật dưới đáy huyệt
Chương hai: Sương mù trên sông và sự thật dưới đáy huyệt
Đêm thứ hai của kỳ hạn ba ngày dài đằng đẵng như một thế kỷ đối với Thẩm Mặc. Không gian của trấn Bình An khi bước vào canh tư trở nên đặc quánh, dường như thời gian cũng bị đông cứng trong thứ không khí lạnh lẽo, nhớp nháp đang bám chặt lấy da thịt con người.
Trên khúc sông Sương Mù, con thuyền độc mộc chở chiếc quan tài bằng gỗ dâu tằm ngàn năm lầm lũi rẽ nước lao đi trong đêm tối. Dòng nước sông dưới kia rộng lớn vô cùng nhưng lại đen ngòm, đặc quánh như mực tàu, phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo của vầng trăng khuyết bị mây mờ che khuất. Không có một gợn sóng tự nhiên nào có thể làm xao động mặt nước chết chóc ấy; con sông trôi đi âm thầm, nuốt chửng mọi âm thanh vào lòng sâu u tối. Hai bên bờ sông, những rặng liễu cổ thụ rủ xuống những cành nhánh khẳng khiu, trơ trụi lá. Gió đêm thổi qua, cành liễu vật vờ quất vào không trung, trông xa không khác gì những bóng ma đói khát đang đứng canh gác bên bờ sinh tử, chực chờ những kẻ xấu số đi qua để kéo xuống lòng sông lạnh giá.
Đoàn gia nhân của phủ Vương tri phủ chia nhau ngồi trên hai con thuyền nhỏ hộ tống phía sau. Ánh đuốc trên tay chúng lập lòe, hắt lên những gương mặt cắt không còn giọt máu. Gió lạnh thấm qua lớp áo mỏng, nhưng cái lạnh từ lòng sông bốc lên còn đáng sợ hơn, nó len lỏi vào tận xương tủy, khiến những gã đàn ông thô lỗ ngày thường giờ đây chỉ biết im lặng chịu trận, răng đập vào nhau cầm cập.
Trên chiếc thuyền độc mộc đi đầu, Thẩm Mặc ngồi im lặng ngay cạnh chiếc quan tài dâu tằm. Súc gỗ ngàn năm sau một đêm bị gọt giũa, đục đẽo tỉ mỉ bởi bàn tay anh nay đã thành hình một cỗ quan tài đen bóng. Bề mặt gỗ được bào nhẵn nhưng vẫn hiển hiện những đường vân vặn vẹo như những thớ thịt đang co quắp. Từ cỗ quan tài toát ra thứ mùi ngai ngái dị thường, đó là sự pha trộn giữa hương gỗ mục ngàn năm và vị tanh nồng, sắt cốt của máu tươi rỉ ra từ đêm trước. Thẩm Mặc đặt một tay lên thành quan tài, anh cảm nhận được một luồng rung động khẽ khàng, đều đặn từ bên trong, giống như nhịp tim của một sinh linh đang thoi thóp cầu cứu.
Đứng ở mũi thuyền là gã phương sĩ. Kẻ này xuất hiện từ đêm trước tại phủ họ Vương với bộ y phục đạo sĩ xộc xệch, tà áo nhuốm mùi tro bùa và dầu xác. Đôi mắt ti hí của gã luôn rực lên những tia nhìn tà ác, đảo liên hồi như loài rắn độc. Gã cầm trên tay một thanh kiếm gỗ đào lên nước đỏ thẫm và một chiếc chuông đồng nhỏ gỉ sét. Mỗi lần gã lắc tay, chiếc chuông lại phát ra những tiếng lẻng xẻng, lẻng xẻng khô khốc, buốt óc, khiến thần trí người nghe trở nên mụ mẫm.
Nhanh tay chèo lên! Qua khúc quanh này là đến chân núi Cô Độc. Đừng để lỡ giờ lành dạ táng! Gã phương sĩ rít qua kẽ răng, giọng nói khàn đặc như tiếng hai thanh tre cọ vào nhau.
Sương mù bắt đầu nổi lên. Ban đầu, sương chỉ là những dải lụa trắng mỏng manh, là là mặt nước, quấn quýt lấy mạn thuyền. Nhưng chỉ trong chớp mắt, một màn sương trắng đục, dày đặc như kẹo kéo từ đâu tràn đến, nuốt chửng toàn bộ khúc sông. Tầm nhìn bị kéo giảm xuống chưa đầy một sải tay. Ánh đuốc từ hai con thuyền phía sau hoàn toàn bị dập tắt bởi màn sương quái dị, biến thành hai đốm lửa mờ ảo rồi mất hút.
Người chèo thuyền ở đuôi thuyền độc mộc bắt đầu run rẩy. Mái chèo khua xuống nước lảo đảo, va vào những vật thể lạ dưới lòng sông khiến con thuyền chao đảo mạnh.
Thầy... Thầy ơi! Dưới nước có cái gì đó... Nó đang giữ mái chèo của con! Tiếng người chèo thuyền lạc đi vì sợ hãi.
Thẩm Mặc cảm nhận được một luồng âm khí khủng khiếp đang tụ lại dưới lòng sông. Đôi mắt âm dương của anh, thứ mà anh luôn tìm cách che giấu bằng vạt tóc rủ và luôn nguyền rủa bấy lâu nay, bỗng chốc nhói buốt như có kim châm. Khắp hốc mắt nóng rát, dòng máu chạy dọc thái dương giật mạnh. Qua làn sương mù trắng xóa, tầm nhìn âm dương của anh xuyên thấu xuống mặt nước: từng luồng khói đen kịt, oán khí ngút trời đang cuộn xoáy dưới lòng sông đen như mực.
Gã phương sĩ bỗng nhiên cười rộ lên một tràng ghê rợn, tiếng cười vang vọng vào vách đá hai bên bờ, dội lại nghe như tiếng khóc than. Gã tung một nắm bùa vàng xạm lên không trung. Những lá bùa không rơi xuống mà lơ lửng trong sương. Miệng gã lẩm nhẩm những lời chú tà dị bằng thứ ngôn ngữ cổ quái, âm điệu trầm bổng đầy hắc ám. Thanh kiếm gỗ đào trong tay gã chỉ thẳng xuống lòng sông, rạch một đường nước rẽ ra làm đôi.
Hới những cô hồn chết uổng, vạn linh thể đáy sông! Nghe lệnh truyền của ta, trồi lên!
Gã đang thi triển tà thuật để gọi âm binh chết đuối. Bản chất của gã không phải muốn đưa Vương tiểu thư đi chôn cất tử tế, mà gã muốn dùng vạn linh hồn chết oan dưới khúc sông này để áp chế oán hồn của Vương Uyển Nhi bên trong cỗ quan tài dâu tằm, vĩnh viễn khóa chặt cô làm vật hiến tế cho đại thiếu gia. Hơn thế nữa, gã muốn đánh lật con thuyền này sau khi đại công cáo thành để nhấn chìm mọi dấu vết, bao gồm cả mạng sống của Thẩm Mặc và người chèo thuyền.
Ngay sau tiếng hét lớn của gã phương sĩ, mặt sông bắt đầu sôi sục như một vạc dầu nóng. Những bong bóng khí lớn nổi lên, vỡ tung, giải phóng thứ mùi hôi thối tột cùng của xác chết phân hủy lâu ngày. Rồi, một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra.
Từ dưới làn nước đen ngòm, hàng trăm bàn tay trắng bợt, da thịt bợt bạt, rữa nát vì ngâm nước, bắt đầu thò lên khỏi mặt nước. Những ngón tay gầy guộc với móng tay đen sì, sắc nhọn cào cấu điên cuồng vào mạn thuyền độc mộc.
Ken kết... ken kết...
Tiếng móng tay cào vào thớ gỗ nghe rợn tóc gáy, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. Chiếc thuyền bị những bàn tay âm binh bấu chặt, bắt đầu nghiêng ngả dữ dội, nước sông lạnh ngắt tràn qua mạn vào bên trong. Những cái đầu lâu với hốc mắt trống rỗng, thịt da bong tróc và mái tóc dài bết đầy rêu xanh từ từ nhô lên. Chúng hướng về phía chiếc quan tài dâu tằm mà gầm rú, miệng há hốc tạo thành những cái hố đen ngỏm không đáy.
Trong chiếc quan tài, oán hồn của Vương Uyển Nhi như cảm nhận được sự đe dọa tột cùng. Chiếc quan tài dâu tằm rung lắc dữ dội. Tiếng gõ cộc, cộc, cộc từ bên trong vang lên dồn dập, điên cuồng, như thể cô đang dùng toàn bộ linh hồn để đập phá nắp gỗ hòng thoát ra ngoài. Tiếng đập bên trong hòa cùng tiếng cào cấu bên ngoài tạo nên một khúc nhạc gọi hồn nghẹt thở.
Cứu tôi... Cứu tôi... Một tiếng thì thầm thê lương lọt qua kẽ hở của quan tài, lọt thẳng vào tai Thẩm Mặc.
Phía sau, gia nhân trên các thuyền hoảng loạn hét lên thất thanh. Một gã gia nhân chịu không nổi áp lực tâm linh đã phát điên, nhảy đại xuống sông định bơi vào bờ. Nhưng ngay khi vừa chạm nước, hàng chục cánh tay trắng bợt từ bóng tối lao ra, bấu chặt lấy cổ, tóc và chân gã, kéo tuột gã xuống đáy sâu. Gã thậm chí không kịp ngáp một tiếng, chỉ kịp để lại vài bong bóng máu trồi lên rồi tắt ngấm.
Thẩm Mặc nhìn cảnh tượng ấy, lồng ngực anh thắt lại, hơi thở nghẹn đặc nơi cổ họng. Ký ức kinh hoàng từ mười năm trước dội về như một cơn bão hoành hành trong tâm trí anh.
Năm mười tuổi, cũng trong một đêm sương mù giăng lối trên bến nước này, anh đã từng đứng nhìn cha mình, một người thợ đóng quan tài bậc thầy của dòng họ Thẩm, bị những thế lực vô hình kéo tuột xuống lòng sông trong một đêm mưa gió bão bùng. Khi đó, anh chỉ là một đứa trẻ hèn nhát, chỉ biết khóc lóc, ôm đầu sợ hãi và trốn chạy khỏi thiên chức của dòng họ. Sự cam chịu, trốn tránh ấy đã gặm nhấm anh suốt mười năm qua, biến anh thành một kẻ sống u uất, khép kín trong tiệm quan tài ẩm mốc, mỗi đêm đều phải dùng vải đen che mắt để không phải nhìn thấy thế giới của người chết.
Nhưng lúc này, nhìn chiếc quan tài dâu tằm đang run rẩy dưới sự tấn công của lũ âm binh, nhìn gương mặt đắc ý tột cùng của gã phương sĩ, lòng trắc ẩn và sự đồng cảm sâu sắc với Vương Uyển Nhi đã bùng cháy trong lòng Thẩm Mặc. Cô gái ấy cũng như cha anh, là nạn nhân của sự tàn ác, cường quyền và tà thuật.
Nếu mình tiếp tục im lặng, tiếp tục trốn chạy, mình sẽ sống như một cái xác không hồn cho đến hết đời!
Anh không thể trốn chạy nữa. Thẩm Mặc nhìn xuống bàn tay run rẩy của mình, rồi nhìn vào chiếc quan tài dâu tằm đang bị vây hãm. Một luồng dũng khí từ sâu trong huyết quản bất ngờ thức tỉnh. Anh rũ bỏ hoàn toàn sự sợ hãi nguyên thủy, đứng thẳng người dậy giữa con thuyền đang chao đảo dữ dội trước sự ngỡ ngàng của gã phương sĩ.
Không một chút do dự, Thẩm Mặc đưa ngón tay trỏ lên miệng, dùng hết sức cắn mạnh vào đầu ngón tay. Máu tươi đỏ rực, nóng hổi trào ra. Máu của truyền nhân họ Thẩm vốn mang thuần dương khí tích tụ qua nhiều đời tiếp xúc với gỗ linh, chính là khắc tinh của mọi loài tà ma ngoại đạo.
Anh quỳ thụp xuống bên nắp quan tài dâu tằm, dùng ngón tay đẫm máu bắt đầu vẽ những nét bùa chú gia truyền lên bề mặt gỗ mục. Những đường nét uốn lượn, mạnh mẽ được anh vẽ ra theo ký ức bẩm sinh chưa từng phai nhạt. Mỗi nét vẽ hoàn thành, một luồng ánh sáng đỏ rực như lửa nung lại bùng lên từ thớ gỗ dâu tằm, thiêu rụi những sợi khói đen của gã phương sĩ. Sức mạnh từ máu và bí thuật họ Thẩm lan tỏa, chiếc quan tài đột ngột ngừng rung lắc. Một vòng sóng năng lượng vô hình, đỏ rực như hoàng hôn từ trung tâm nắp quan tài lan ra tứ phía.
Khi vòng sóng chạm vào mạn thuyền, những bàn tay trắng bợt của âm binh chết đuối chạm phải như bị lửa thiêu, bốc khói nghi ngút. Chúng rú lên những tiếng kêu thấu trời rồi vội vã buông tay, chìm nghịch trở lại lòng sông đen ngòm. Mặt sông trở lại vẻ phẳng lặng chết chóc.
Gã phương sĩ kinh ngạc quay phắt lại, đôi mắt ti hí trợn trừng đầy giận dữ:
Mày... một gã thợ đóng quan tài hèn mọn, sao lại biết sát huyết phục ma bùa của Thẩm gia? Mày là hậu duệ của Thẩm Thiên?
Thẩm Mặc không trả lời, anh thở dốc, ngón tay vẫn rỉ máu bám chặt vào thành quan tài.
Giữa lúc lũ âm binh bị đẩy lùi, màn sương mù dày đặc bỗng nhiên đứng bất động, không còn cuộn xoáy nữa. Trong không gian tĩnh lặng đến kỳ lạ ấy, sương mù phía trước mũi thuyền tụ lại, hình thành một bóng người từ từ hiện ra, lơ lửng ngay trên mặt nước.
Thẩm Mặc ngước mắt nhìn lên, tim anh như ngừng đập. Toàn thân anh run rẩy, nước mắt chực trào ra. Đó là một người đàn ông trung niên với gương mặt phúc hậu nhưng đượm buồn, mặc chiếc áo dài màu xám bạc sờn vai, trên gấu áo vẫn còn dính những hạt mùn cưa thân thuộc.
Cha... Thẩm Mặc thốt lên trong nghẹn ngào, tiếng gọi vỡ vụn giữa màn sương đen.
Vong linh Thẩm phụ nhìn anh với ánh mắt đầy trìu mến, tự hào nhưng cũng đầy xót xa. Ông không mở miệng nói bằng lời, nhưng giọng nói trầm ấm, vang vọng của ông truyền thẳng vào tâm thức của Thẩm Mặc, rõ ràng như thể ông đang đứng ngay cạnh anh.
Con trai của ta, con đã trốn tránh mười năm rồi. Nhưng định mệnh của dòng họ Thẩm là thứ mà dòng máu trong người con không thể chối từ. Mắt âm dương của con không phải là một lời nguyền độc địa, đó là chiếc cầu nối để con mang lại công lý cho những linh hồn oán khuất không có tiếng nói.
Bóng của Thẩm phụ ghé sát hơn về phía con thuyền, làn sương xung quanh ông cuộn nhẹ, chạm vào trán Thẩm Mặc. Trong khoảnh khắc ấy, một luồng ký ức khổng lồ tràn vào trí óc anh, hé lộ về lời nguyền gia tộc. Họ Thẩm đóng quan tài không phải để cầu tài lộc, mà là để tiễn đưa vong giả, bảo vệ họ trước sự tàn ác của nhân gian. Một khi người thợ đóng quan tài đã nhúng máu đỉnh tay vào việc giải thoát oán linh, phong ấn của gia tộc sẽ mở ra. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy máu, nước mắt và sự săn đuổi của tà ma, nhưng đó là con đường duy nhất để giải thoát cho chính linh hồn của dòng họ khỏi sự ràng buộc của định mệnh.
Hãy kiên định, Mặc nhi. Đừng để nỗi sợ hãi mười năm trước chôn vùi con.
Thẩm Mặc rưng rưng nước mắt. Bao nhiêu u uất, đau khổ và sự tự trách tích tụ suốt mười năm qua nay tan biến sạch sẽ dưới ánh mắt của cha. Thay vào đó là một ý chí sắt đá, rực cháy như lửa hỏa thiêu. Anh gật đầu mạnh với cha mình, thầm hứa sẽ hoàn thành thiên chức này đến cùng.
Vong linh Thẩm phụ mỉm cười nhẹ, bóng dáng ông nhạt dần rồi từ từ tan biến vào màn sương trắng, để lại cho Thẩm Mặc một luồng dũng khí chưa từng có.
Màn sương bắt đầu loãng dần, khúc sông Sương Mù hiện ra một lối đi rõ ràng ở phía trước. Thuyền độc mộc tiếp tục tiến lên, hướng thẳng về phía chân núi Cô Độc đang mờ ảo hiện ra trong ánh bình minh le lói phía chân trời. Gã phương sĩ đứng ở mũi thuyền, gương mặt hầm hầm căm tức nhưng không dám tùy tiện ra tay, trong khi chiếc quan tài dâu tằm đã hoàn toàn yên ắng dưới lá bùa máu hộ thân của Thẩm Mặc. Cuộc chiến thực sự giờ mới bắt đầu trên đỉnh núi hoang kia.