Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 1: Tập 1: Tàn Cốt Trùng Sinh

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Chương Một: Tàn Cốt Trùng Sinh

Gió lạnh Thục Sơn rít lên qua những khe đá hẹp, âm thanh vút cao rồi hạ thấp như tiếng khóc than oán hận của hàng trăm vong linh không thể siêu thoát. Đêm nay, sương mù dày đặc dị thường, thứ sương xám xịt, nhớp nháp bao phủ lấy toàn bộ phế tích Tiêu Gia trang, biến những bức tường sụp đổ, những cột trụ cháy đen từ mười năm trước thành những bóng ma khổng lồ, dị dạng vật vờ trong đêm tối. Mười năm, một khoảng thời gian đủ dài để rêu phong che phủ những vết máu khô, để cỏ dại mọc lút đầu người trên những lối đi từng một thời nhộn nhịp. Nhưng đối với Tiêu Mặc Lăng, mười năm qua chỉ như một cái chớp mắt đầy máu và lửa, một cơn ác mộng kéo dài chưa từng có hồi kết.

Mỗi bước chân anh loạng choạng, nặng nề giẫm lên lớp lá mục tẩm đẫm sương đêm đều mang theo sự run rẩy của một kẻ đang đi trên bờ vực cái chết. Tiêu Mặc Lăng lướt qua một mảng tường đổ nát, nơi những vết cháy xém của ngọn lửa ma đạo mười năm trước vẫn còn hằn sâu vào thớ đá. Ký ức trong anh đột ngột ùa về, sống động và tàn nhẫn. Nơi anh đang đứng vốn là Diễn Võ trường của gia tộc, nơi mỗi buổi bình minh, tiếng hò hét vang dội của các đệ tử trẻ tuổi từng làm ấm cả một vùng thung lũng. Giờ đây, tất cả chỉ còn là gạch ngói vỡ vụn và những bụi gai ma hoàng mọc đầy gai nhọn. Anh nhìn về phía tả ngạn, nơi từng là thư phòng của phụ thân, giờ chỉ là một đống tro tàn lạnh lẽo bị rêu hoang phong kín. Sự đối lập tàn khốc giữa quá khứ huy hoàng và hiện tại hoang tàn như một nhát dao khía mạnh vào tâm can anh, khiến lòng hận thù vốn đã âm ỉ nay lại càng bùng cháy dữ dội.

Đột nhiên, từ phía bìa rừng xa xăm, những luồng ánh sáng lập lòe của đuốc lửa xuyên qua màn sương mù dày đặc. Tiếng hú gọi nhau của các đệ tử Vạn Linh Tông vang lên, trầm đục và dồn dập như tiếng trống trận.

Truy nã kẻ mang phế cốt của Tiêu gia, không được để hắn sống sót rời khỏi Thục Sơn.

Tiếng quát tháo mang theo linh lực khuếch tán trong không khí, khiến tai Tiêu Mặc Lăng lùng bùng. Áp lực thời gian đè nặng lên đôi vai gầy guộc. Anh biết rõ bản thân không thể để lộ bất kỳ dấu vết nào. Tiêu Mặc Lăng cắn chặt môi, hạ thấp trọng tâm, bò trườn qua một bụi gai hắc sắc sắc nhọn. Những chiếc gai dài như kim châm đâm rách lớp áo thô sơ, cào xé da thịt anh, để lại những vệt máu dài trên mặt đất. Nhưng anh không dám kêu lên một tiếng, dùng tay bốc những nắm đất mùn ẩm ướt trét lên vết thương để che giấu mùi máu tanh, chặn đứng khả năng tầm tông bằng khứu giác của linh thú Vạn Linh Tông. Anh phải đi, phải tiến sâu hơn vào vùng cấm địa của phế tích, nơi hang đá cổ linh thiêng mà phụ thân từng nghiêm cấm bất kỳ ai đặt chân đến.

Tiêu Mặc Lăng một tay bám chặt vào vách đá xù xì, một tay ôm lấy sống lưng đang không ngừng co giật. Cơn đau bộc phát từ sâu trong tủy tủy, giống như có hàng vạn con rết độc đang điên cuồng gặm nhấm, đục khoét dọc theo cột sống của anh. Đó là sự hành hạ của Phế Cốt, một khối xương dị tật đầy tà khí mà anh phải gánh chịu từ khi gia tộc bị diệt môn. Cứ vào nửa đêm, khi âm khí giữa đất trời đạt đến đỉnh điểm, tà khí trong Phế Cốt sẽ trỗi dậy, biến cơ thể anh thành một lò luyện ngục sống.

Cơn đau này không chỉ dừng lại ở da thịt, nó len lỏi vào từng tế bào, đập vỡ các đại huyệt rồi lại dùng tà khí khâu vá chúng lại để tiếp tục đày đọa. Tiếng xương cốt trong cơ thể anh kêu lên răng rắc, chịu đựng áp lực co kéo kinh hoàng. Da thịt phía sau lưng anh bắt đầu nổi lên những đường gân đen đúa, ngoằn ngoèo như những con giun đất đang bò lổm ngổm dưới lớp da. Hơi thở của Tiêu Mặc Lăng nóng rực như lửa đốt, mỗi lần hít thở đều mang theo cảm giác như thiêu cháy cuống họng, thế nhưng toàn thân anh lại lạnh toát, các đầu ngón tay ngón chân tê dại, mất đi cảm giác. Tà khí đang điên cuồng rút cạn sinh mệnh lực còn sót lại của anh, biến anh thành một cái xác sống vật vờ giữa nhân gian.

Tiêu Mặc Lăng cắn chặt răng đến mức bật máu, vị tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng, kích thích thần trí đang dần mờ mịt của anh. Anh không thể gục ngã ở đây, ít nhất là không phải trong đêm nay, khi những kẻ truy sát của Vạn Linh Tông vẫn đang lùng sục khắp vùng bìa rừng ngoài kia. Thân hình gầy guộc, rách rưới của anh lách qua lối vào hẹp, hướng thẳng về phía hang đá cổ nằm sâu trong lòng phế tích, nơi duy nhất mà anh hy vọng có thể trốn thoát khỏi tầm mắt của thế gian và chịu đựng qua cơn bạo phát này.

Không gian bên trong hang đá cổ u tối và lạnh lẽo tột cùng. Những khối thạch nhũ sắc nhọn từ trên trần hang đâm xuống như những chiếc răng nanh của một con quái thú khổng lồ đang há miệng chờ mồi. Sương mù len lỏi vào từng ngóc ngách, đọng thành những giọt nước lạnh ngắt, thỉnh thoảng lại gõ nhịp xuống nền đá tai mèo, âm thanh vang vọng, cô độc đến rợn người. Ánh trăng bạc yếu ớt từ một kẽ hở hẹp trên vách hang rọi xuống, không đủ để thắp sáng không gian mà chỉ làm tăng thêm vẻ thê lương, ma mị.

Tiêu Mặc Lăng ngã quỵ xuống nền hang lạnh giá. Cơn đau đột ngột tăng vọt khiến anh không thể đứng vững được nữa. Từ phía sau lưng anh, một luồng ánh sáng đỏ quạch, âm u bắt đầu lập lòe, xuyên qua lớp áo rách nát, in hình một khúc xương vặn vẹo, đen búa lên vách đá đối diện. Đó chính là Phế Cốt, nguồn cơn của mọi sự sỉ nhục và đau đớn mà anh phải chịu đựng suốt mười năm qua. Mỗi khi ánh sáng đỏ quạch kia bùng lên, tà khí lại như những dòng nước lũ mang theo chất độc chạy dọc khắp kinh mạch, hủy hoại mọi nỗ lực tụ khí của anh, biến anh thành một kẻ phế nhân đúng nghĩa trong mắt giới tu chân.

Anh lật người nằm ngửa trên mặt đất, hơi thở đứt quãng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trong bóng tối, đôi mắt Tiêu Mặc Lăng đỏ ngầu, không chỉ vì tà khí xâm nhiễm mà còn vì ngọn lửa hận thù đang bùng cháy dữ dội. Thần trí anh bắt đầu chao đảo, tầm nhìn nhòe đi và kéo anh rơi thẳng vào hố sâu của những ký ức kinh hoàng mười năm trước.

Đó cũng là một đêm trăng khuyết, nhưng bầu trời Thục Sơn bị nhuộm đỏ bởi ngọn lửa tà dị của Vạn Linh Tông. Tiêu Mặc Lăng khi ấy mới là một thiếu niên mười tuổi, bất lực trốn trong mật thất nhìn qua khe cửa. Anh thấy phụ thân mình, Tiêu Chấn thiên, người từng được kính trọng khắp vùng, đang dùng thân mình chắn trước hàng loạt đường kiếm của kẻ thù. Tiếng khóc thét xé lòng của mẫu thân, tiếng gào gãy giọng của các tộc nhân khi bị linh hỏa thiêu rụi vây hãm toàn bộ tâm trí anh. Rồi một bóng người mặc trường bào vàng rực bước ra từ khói lửa, kẻ đó chính là Tông chủ Vạn Linh Tông. Lão nở một nụ cười ngạo mạn, lạnh lùng vung tay, một lưỡi kiếm mang theo luồng sáng vàng rực đâm xuyên qua ngực phụ thân anh. Máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả khoảng sân. Trước khi ngã xuống, ánh mắt phụ thân vẫn nhìn về phía mật thất, đôi môi mấp máy không thành tiếng nhưng Tiêu Mặc Lăng hiểu rõ lời trăn trối ấy:

Sống sót. Bằng mọi giá phải sống sót, Mặc Lăng.

Sau đó là những chuỗi ngày địa ngục. Kẻ thù tìm thấy anh, chúng không giết anh ngay mà tàn nhẫn dùng bí pháp phế đi Thiên Linh Cốt bẩm sinh của anh, rồi cưỡng ép đóng vào thanh Phế Cốt đầy tà khí này, biến anh thành một phế vật không thể tu luyện, chịu sự dày vò sống không bằng chết trước khi quăng anh xuống vách núi sâu. Sống sót đến ngày hôm nay không phải vì anh ham sống sợ chết, mà vì mối thâm thù đại hận này chưa trả, anh tuyệt đối không thể nhắm mắt.

Nhưng ý chí dù có kiên cường đến đâu cũng khó lòng chống lại sự tàn phá của tà khí cấp độ cao. Tiêu Mặc Lăng cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình như đang bị thiêu đốt, thần trí bắt đầu xuất hiện ảo giác. Anh thấy những gương mặt đầy máu của người thân đang gọi tên mình, thấy những nụ cười ngạo mạn của những kẻ mặc trường bào vàng rực của Vạn Linh Tông. Anh gào lên một tiếng đau đớn, tiếng gào nghẹn lại trong cổ họng, biến thành một cái hự trầm đục. Trong cơn giãy giụa điên cuồng vô thức, cơ thể anh va đập mạnh vào một bệ đá nứt nẻ nằm ngay chính giữa hang động.

Cú va chạm mạnh khiến vết thương cũ trên ngực và lưng anh rách miệng, dòng máu tươi ấm nóng, đỏ thẫm tuôn ra, nhuộm đẫm một góc bệ đá. Tiêu Mặc Lăng nằm bất động trên bệ đá, hơi thở yếu ớt. Anh cố gắng dùng chút sức tàn để định thần, ánh mắt mệt mỏi nhìn xuống những đường rãnh chằng chịt dưới thân. Đây không phải là một khối đá tự nhiên. Trên mặt bệ đá, dù đã bị thời gian và lớp rêu phong mười năm qua mài mòn, anh vẫn nhận ra những phù điêu cổ xưa khắc họa hình ảnh các vị thiên thần cổ đại đang cầm kiếm chém rồng. Những ký tự cổ tự Thục Sơn phức tạp, uốn lượn như những con giun bò mà anh từng được phụ thân cho xem trong những cuốn thư tịch cổ của gia tộc hiện lên rõ mồn một. Đây là một trận pháp phong ấn cổ xưa của dòng họ Tiêu, một bí mật đã bị chôn vùi suốt hàng vạn năm dưới lòng đất Tiêu Gia trang. Dưới tác động từ dòng máu của anh, các ký tự cổ bắt đầu phát ra một thứ hào quang mờ nhạt, run rẩy như đang tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài.

Máu của Tiêu Mặc Lăng theo những khe nứt trên bệ đá chảy xuống dưới, thấm vào một vật thể đang bị chôn giấu một nửa trong lòng đá. Đó là một thanh cổ kiếm rỉ sét loang lổ, thân kiếm xù xì như một thanh sắt phế liệu, được quấn chặt bởi những vòng xích sắt mục nát, nhuốm màu thời gian. Thanh kiếm này đã nằm đây từ rất lâu, cô độc và bị lãng quên, giống như chính số phận của Tiêu Mặc Lăng vậy.

Dòng máu đỏ tươi không hề chảy tràn ra ngoài mà bắt đầu chuyển động chậm rãi, len lỏi dọc theo các khe rãnh của trận pháp phong ấn như những con suối nhỏ tìm về nguồn. Từng tầng cấm chế cổ xưa bị dòng máu mang huyết mạch thuần khiết của Tiêu gia kích hoạt, bắt đầu phát ra những tiếng nổ nhỏ tách tách. Thanh cổ kiếm chôn sâu dưới lòng đá khẽ dịch chuyển. Lớp rỉ sét xù xì bên ngoài dường như đang hấp thụ dòng sinh mệnh lực từ máu, khiến thanh kiếm bắt đầu rung lên từng nhịp đều đặn. Những sợi xích sắt mục nát quấn quanh thân kiếm căng lên, phát ra những tiếng kêu coong... coong... nặng nề, âm thanh vang vọng khắp hang đá u tối như tiếng chuông gọi hồn từ cõi chết. Cột cấm chế rung chuyển, bụi bặm và các mảnh đá nhỏ rơi rụng lã chã.

Khi giọt máu đầu tiên của hậu duệ dòng họ Tiêu chạm vào lưỡi kiếm rỉ sét, một hiện tượng dị thường xảy ra. Dòng máu không hề bị chảy trôi mà ngay lập tức bị thân kiếm hấp thụ một cách sạch sẽ. Thân kiếm rỉ sét khẽ rung lên, phát ra những tiếng kêu ong ong trầm thấp, xua tan sự im lặng chết chóc của hang đá. Rồi giọt máu thứ hai, thứ ba, và một dòng máu đỏ tươi từ cơ thể Tiêu Mặc Lăng ào ạt chảy xuống, nhuộm đỏ hoàn toàn thanh cổ kiếm và những sợi xích sắt mục nát bao quanh.

Một luồng uy áp cổ xưa, kinh thiên động địa đột ngột từ trong thanh kiếm bùng phát. Luồng uy áp này mạnh mẽ đến mức khiến sương mù dày đặc trong hang ngay lập tức bị thổi bay, những khối thạch nhũ sắc nhọn trên trần hang bắt đầu rạn nứt, rơi xuống ầm ầm. Tiêu Mặc Lăng đang trong cơn mê sảng chợt cảm thấy một luồng chấn động tinh thần mãnh liệt. Trong thức hải của anh, một tiếng ngâm dài của kiếm vang lên, thanh thoát, ngạo nghễ và mang theo một sự uy nghiêm không thể khinh nhờn. Kiếm linh cổ xưa, thực thể đã ngủ say hàng thiên niên kỷ qua, nay nhờ có huyết mạch thuần khiết của Tiêu gia kích hoạt, đã chính thức thức tỉnh.

Sợi xích sắt mục nát quấn quanh thân kiếm bắt đầu nứt ra từng khúc, rơi rụng xuống nền đá vang lên những tiếng loảng xoảng. Thanh cổ kiếm dường như tìm lại được chủ nhân của mình, nó rung động càng lúc càng mạnh, hút lấy máu tươi của Tiêu Mặc Lăng như để xác lập một khế ước tâm linh cổ xưa. Sự cộng hưởng giữa huyết mạch Tiêu gia và kiếm linh tạo ra một luồng năng lượng khổng lồ, hóa thành một cột sáng màu đỏ thẫm bao bọc lấy toàn thân anh.

Trong khoảnh khắc đó, linh hồn của Tiêu Mặc Lăng như bị kéo tuột vào một không gian khác. Thức hải của anh vốn u tối và tĩnh lặng nay biến thành một vùng biển tâm linh cuộn sóng dữ dội. Giữa không gian vô định đó, một luồng sáng trắng chói lòa bỗng chớp lên, ngưng tụ lại thành một bóng kiếm khổng lồ, cao chạm tầng mây, tỏa ra uy lực che trời lấp đất. Đó chính là chân thân của Kiếm linh cổ xưa. Sự xuất hiện của bóng kiếm lập tức kích động tà khí của Phế Cốt trong cơ thể anh. Luồng sương mù màu đen đúa, đỏ quạch tà ác từ Phế Cốt như một con hắc long hung tợn, điên cuồng lao lên, muốn nuốt chửng bóng kiếm để giành quyền kiểm soát cơ thể. Hai luồng sức mạnh tối thượng lấy thức hải của anh làm chiến trường, va chạm vào nhau tạo ra những đợt sóng xung kích kinh hoàng, làm rung chuyển toàn bộ linh hồn anh, mang đến một nỗi đau xé rách chưa từng có.

Trong khoảnh khắc đó, Tiêu Mặc Lăng nhận ra một sự thật kinh hoàng nhưng cũng đầy hy vọng: tà khí từ Phế Cốt đang điên cuồng chống trả luồng kiếm khí cổ xưa này. Hai luồng sức mạnh một đỏ quạch tà ác, một đỏ thẫm uy nghiêm lấy cơ thể anh làm chiến trường, điên cuồng cắn xé lẫn nhau. Cơn đau lúc này không còn là sự gặm nhấm thông thường nữa, mà là sự xé rách linh hồn. Anh cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang thọc sâu vào sống lưng mình, muốn nhổ tận gốc khúc Phế Cốt kia ra ngoài.

Không, ta không thể chết! Ta chưa đòi lại nợ máu cho Tiêu gia! Ta chưa khiến những kẻ ngụy quân tử kia phải đền mạng! Tiêu Mặc Lăng gầm lên trong tâm tưởng, ý chí sinh tồn và ngọn lửa hận thù tích tụ suốt mười năm qua bùng cháy đến mức cực hạn. Thay vì trốn chạy và cam chịu đau đớn như trước đây, anh dùng chút tàn lực cuối cùng, hai tay vươn ra, bám chặt lấy chuôi của thanh cổ kiếm đang cắm trên bệ đá.

Quyết định chủ động nắm lấy thanh kiếm này là bước ngoặt thay đổi hoàn toàn vận mệnh của Tiêu Mặc Lăng. Ngay khi lòng bàn tay anh chạm vào chuôi kiếm xù xì, một dòng kiếm khí tinh thuần, lạnh giá như băng tuyết từ thanh kiếm tràn ngược vào cơ thể anh. Luồng kiếm khí này đi đến đâu, tà khí của Phế Cốt bị dồn ép, tiêu tán đến đó. Kiếm linh cổ xưa dường như cảm nhận được ý chí sục sôi và lòng hận thù thấu xương của chủ nhân mới, nó gầm lên một tiếng, phóng ra một luồng sức mạnh hủy diệt, trực tiếp đánh thẳng vào lõi phong ấn tà khí trên Phế Cốt.

Một tiếng rắc giòn giã vang lên từ trong cơ thể Tiêu Mặc Lăng. Phong ấn tà khí thâm độc bao năm qua giam cầm anh, biến anh thành phế nhân, nay dưới sự công phá của kiếm linh cổ xưa đã hoàn toàn vỡ vụn. Luồng ánh sáng đỏ quạch, tà ác bao quanh sống lưng anh bị kiếm khí đánh tan thành những đốm sáng nhỏ rồi biến mất vào hư không. Khúc xương vốn bị coi là Phế Cốt nay không còn tà khí khống chế, bắt đầu hấp thụ dòng kiếm khí tinh thuần, tỏa ra một thứ hào quang mờ nhạt nhưng vô cùng kiên cố. Sức mạnh này tuy chưa thể giúp anh thức tỉnh hoàn toàn linh cốt tối thượng, nhưng đã đủ để phá vỡ xiềng xích, giúp anh nghịch mệnh cải tử hoàn sinh, chính thức bước chân vào con đường tu tiên chân chính.

Cơn đau thấu xương dần dần lui đi, thay vào đó là một cảm giác ấm áp, tràn đầy sức mạnh lan tỏa khắp các kinh mạch đã từng bị hủy hoại. Thể trạng của Tiêu Mặc Lăng bắt đầu phục hồi với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Sắc mặt anh bớt đi vẻ nhợt nhạt, những vết thương rách miệng trên da thịt nhanh chóng khép miệng và lên da non. Đôi mắt anh mở bừng ra, không còn sự mờ mịt, yếu ớt của một kẻ trốn chạy, mà chỉ còn lại sự điềm tĩnh, sâu thẳm và lạnh lùng như mặt hồ mùa đông.

Tiêu Mặc Lăng từ từ đứng dậy, thanh cổ kiếm trong tay anh lúc này đã ngừng rung động, nhưng lớp rỉ sét bám trên thân kiếm vẫn chưa hoàn toàn rụng hết, tạo cho nó một vẻ ngoài cũ kỹ, tầm thường của một thanh sắt rác. Chỉ có anh mới biết, ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc thô kệch kia là một sức mạnh có thể chém đứt cả luân hồi. Anh nhìn xuống bệ đá nứt nẻ, nơi dòng máu của mình đã hòa tan vào lòng đất của Tiêu Gia trang, rồi ngước mắt nhìn ra phía cửa hang.

Bên ngoài, màn đêm u tối và sương mù dày đặc đang dần bị xua tan bởi một thứ ánh sáng trắng sắc lạnh, sắc bén như một lưỡi gươm vừa được tuốt ra khỏi vỏ. Luồng kiếm khí vô hình từ cơ thể anh tràn ra ngoài, hóa thành những gợn sóng năng lượng sắc lẹm, chém đôi màn sương xám xịt, nhớp nháp đang vây hãm cửa hang. Không gian xung quanh như bị một đường kiếm vô hình gọt giũa, mở ra một lối đi thông thoáng. Tiêu Mặc Lăng đứng ở cửa hang, bóng dáng gầy guộc nhưng thẳng tắp như một ngọn thương thiên cổ. Anh ngước mắt nhìn về phía ngọn núi cao ngất trời nơi đặt tổng đà của Vạn Linh Tông ở phương xa, ánh mắt lạnh lùng, thấu xương. Anh giơ thanh cổ kiếm lên ngang ngực, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng khắp núi rừng Thục Sơn:

Trời đất chứng giám, vong linh Tiêu gia chứng giám. Mười năm nhẫn nhục, một ngày trùng sinh. Kỷ Huyền Không, Vạn Linh Tông, nợ máu mười năm trước, Tiêu Mặc Lăng ta nhất định sẽ dùng máu của các ngươi để rửa sạch.

Tiêu Mặc Lăng siết chặt chuôi kiếm, bước chân bước ra khỏi hang đá cổ không còn loạng choạng, nặng nề, mà trở nên vững chãi, nhẹ nhàng như gió thoảng.

Mười năm trốn chạy, mười năm nhẫn nhục chịu đựng sự hành hạ của số phận, tất cả đã kết thúc trong đêm nay. Từ nay về sau, Tiêu Mặc Lăng anh sẽ không còn là một kẻ mang phế cốt bị người đời ruồng rẫy, khinh bỉ. Hành trình báo thù của anh, hành trình bắt Vạn Linh Tông phải máu nợ máu trả, chính thức bắt đầu từ bước chân này. Bóng dáng anh cô độc nhưng ngạo nghễ, dần dần hòa vào ánh sáng trắng sắc lạnh của đất trời Thục Sơn, để lại sau lưng một phế tích Tiêu Gia trang đang im lìm chứng kiến sự trỗi dậy của một con mãnh hổ bước ra từ vũng máu.