Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 2: Tập 2: Huyết Hải Quy Nguyên

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Chương hai: Huyết Hải Quy Nguyên

Ánh bình minh của vùng Thục Sơn không mang theo cái lạnh lẽo của sương đêm, mà đổi lại là những dải nắng vàng rực rỡ như dát vàng lên những ngọn núi nhấp nhô. Tại quảng trường đại điển tuyển tú của Vạn Linh Tông, không khí náo nhiệt đến mức có thể làm tan chảy cả những khối băng nghìn năm. Hàng ngàn thiếu niên từ khắp nơi đổ về, ai nấy đều vận trên mình những bộ y phục lộng lẫy nhất, ánh mắt lấp lánh niềm kiêu hãnh và khát vọng bước chân vào một trong những đại tông môn uy nghiêm nhất vùng Thục Sơn này. Bao quanh quảng trường rộng lớn là những làn linh sương huyền ảo, bay lượn lờ như những dải lụa tiên, phản chiếu ánh mặt trời tạo nên những vầng hào quang năm màu rực rỡ.

Giữa biển người tấp nập ấy, Tiêu Mặc Lăng lặng lẽ bước đi. Anh mặc một bộ trường bào màu xám tro giản dị, gấu áo đã sờn rách vài chỗ, mái tóc đen được buộc gọn ra sau bằng một dải vải thô. Thể tạng của anh lúc này đã không còn vẻ suy kiệt, đau đớn như mười năm qua, nhờ có dòng sức mạnh ấm áp từ kiếm linh cổ xưa che chở sau đêm thức tỉnh tại hang đá cổ. Tuy nhiên, vết thương sâu hoắm trên sống lưng, nơi phế cốt vừa được giải thoát khỏi phong ấn tà khí, vẫn thỉnh thoảng nhói lên từng hồi. Mỗi cơn đau kéo đến tựa như một mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống, nhắc nhở anh về mối thù diệt môn sâu tựa biển máu.

Trên tay anh, thanh cổ kiếm vốn mang hào quang trắng sắc lạnh giờ đây đã được bọc kín bên trong một lớp vỏ sắt rỉ sét tầm thường. Lớp vỏ này được anh nhặt nhạnh từ một lò rèn phế thải dưới chân núi, dùng bí pháp mà kiếm linh truyền thụ để khóa chặt toàn bộ dao động linh lực vào bên trong. Không một ai xung quanh có thể nhận ra món thần binh đang ẩn mình, họ chỉ nhìn anh với ánh mắt khinh khỉnh dành cho một kẻ tu sĩ nghèo hèn, mang theo một thanh sắt vụn đi cầu may.

Những lời xì xào bàn tán xung quanh vang lên không ngớt. Có kẻ chê bai anh là tên kiết xác lấy đâu ra dũng khí để vác thanh sắt rỉ tham gia tuyển tú. Có kẻ lại bảo chắc là một tán tu nghèo khổ ở đại lục, muốn đến đây đổi đời, làm bôi nhọ thánh địa Vạn Linh Tông.

Tiêu Mặc Lăng không bận tâm đến những tiếng bàn tán đó. Anh khẽ siết chặt chuôi kiếm, cảm nhận một luồng nhiệt lưu rất khẽ truyền từ kiếm linh vào lòng bàn tay như một lời trấn an. Mười năm trước, Tiêu gia trang bị tàn sát thành một bình địa hoang phế, anh phải ôm lấy tấm thân tàn cốt trốn chạy trong tủi nhục, nếm trải mọi sự sỉ nhục của thế gian. Mười năm sau, anh đứng ngay trên thánh địa của kẻ thù, lòng tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng. Sự bộc phát hận thù điên cuồng của đêm qua đã được anh thu giấu thật sâu vào tận đáy lòng, thay thế bằng một sự điềm tĩnh và mưu trí đến đáng sợ. Anh biết mình chỉ mới bước chân vào con đường tu tiên, tu vi còn thấp kém, muốn báo thù thì không thể dùng cái đầu nóng. Muốn giết một con mãnh thú, trước hết phải học cách làm một thợ săn kiên nhẫn.

Tiếng chuông đồng vang lên trầm hùng, âm thanh chấn động lan tỏa khắp không gian, báo hiệu bài thử thách kiếm đạo bắt đầu. Các vị trưởng lão của Vạn Linh Tông ngồi trên đài cao bằng ngọc thạch, ánh mắt uy nghiêm, cao ngạo dõi xuống quảng trường đầy người. Bài thử thách đầu tiên là vượt qua Kiếm Ý Trận, một trận pháp cổ xưa dùng áp lực tinh thần và kiếm khí vô hình để kiểm tra căn cốt cũng như ý chí của các thí sinh.

Những thiên kiêu của các gia tộc lớn bước lên trước. Họ cố gắng thi triển những chiêu thức hoa mỹ nhất, hào quang từ những thanh linh kiếm đắt tiền phát ra chói mắt để thu hút sự chú ý của các trưởng lão trên đài cao. Có kẻ thành công đắc ý, ngẩng cao đầu bước qua ranh giới; nhưng cũng có không ít kẻ bị kiếm ý sắc bén đánh bật ra ngoài, mặt cắt không còn giọt máu, thổ huyết ngã quỵ đầy đau đớn. Trận pháp này không nể tình bất cứ ai, nó chỉ nhìn vào thực lực thật sự.

Đến lượt Tiêu Mặc Lăng bước vào trận pháp. Ngay khi mũi giày thô của anh chạm vào ranh giới của trận pháp, không khí xung quanh đột ngột ngưng tụ. Một luồng kiếm áp khổng lồ như ngọn núi vạn trượng từ trên trời giáng xuống, nhắm thẳng vào đỉnh đầu anh mà nghiền nát xương cốt. Nếu là trước đây, khi phế cốt còn bị tà khí giam cầm, toàn thân anh chắc chắn sẽ vỡ vụn ngay lập tức dưới áp lực này. Nhưng lúc này, một tiếng ngân nga rất nhỏ, trong trẻo và ngạo nghễ, chỉ mình anh nghe thấy, vang lên từ thanh cổ kiếm trong vỏ sắt thô sơ.

Kiếm linh không bộc phát sức mạnh để phá tan trận pháp, bởi làm vậy sẽ lập tức kinh động đến các đại năng của Vạn Linh Tông. Ngược lại, nó khẽ chuyển động, cộng hưởng với nhịp tim của anh, khéo léo dẫn dắt áp lực của trận pháp tản ra xung quanh, giống như dòng nước lũ gặp phải tảng đá ngầm mà tự động rẽ lối. Tiêu Mặc Lăng hiểu ý, anh không dùng tu vi để cưỡng ép áp đảo, mà chỉ vận dụng những bước bộ pháp cơ bản nhất của Thục Sơn, thứ bộ pháp mà anh đã lén học được trong những năm tháng lưu lạc, kết hợp với sự mưu trí để lách qua những luồng kiếm khí vô hình đang đan chéo nhau như mạng nhện.

Anh đi không nhanh không chậm, sắc mặt bình thản, bước đi vững vàng như đang đi dạo trong vườn nhà. Hành động dùng mẹo và sự khéo léo này giúp anh thuận lợi vượt qua bài thử thách một cách hoàn hảo mà không hề làm lộ ra thực lực thật sự hay nguồn gốc sức mạnh của cổ kiếm. Trên đài cao, vài vị trưởng lão khẽ gật đầu, khen ngợi sự cơ trí và nhãn quang nhạy bén của anh. Có vị cho rằng đứa trẻ áo xám kia tuy tư chất biểu hiện ra ngoài không có gì đặc sắc, nhưng tâm tính kiên định, biết dùng nhu thắng cương, là một hạt giống tốt để rèn luyện tâm tính. Nhưng vị trưởng lão chủ trì lại hờ hững nhận xét rằng đó chỉ là chút thông minh vặt, không có tu vi thâm hậu làm nền tảng thì vào đến vòng trong cũng sẽ bị kiếm khí chân chính nghiền nát, rồi nhanh chóng dời mắt đi. Đó chính là điều Tiêu Mặc Lăng mong muốn. Anh cần một thân phận mờ nhạt nhất có thể để dễ dàng hành động trong bóng tối.

Ngay khi Tiêu Mặc Lăng vừa bước ra khỏi Kiếm Ý Trận, quảng trường bỗng nhiên xôn xao một trận lớn. Đám đông đang chen chúc tự động dạt ra hai bên như sóng triều rẽ lối, nhường đường cho một bóng hình đang từ từ tiến lại. Đó là Kỷ Vô Song, đại đệ tử của Vạn Linh Tông, đồng thời cũng là con gái duy nhất của Tông chủ Kỷ Huyền Không. Cô xuất hiện như một vầng trăng sáng giữa trời đêm, vận một bộ tiên váy màu trắng tuyết tinh khôi không một chút tì vết, dải lụa xanh nhạt quấn quanh eo thon theo mỗi bước đi lại bay nhẹ trong gió. Khuôn mặt cô thanh tú tựa tranh vẽ, đôi mắt sáng như sao trời nhưng lại mang một vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng đặc trưng của một vị thiên kiêu đứng trên đỉnh cao. Kỷ Vô Song mang một niềm tin tuyệt đối vào chính nghĩa của tông môn và sự vĩ đại của phụ thân mình, người mà cô luôn tôn kính như một vị thần sống cứu độ chúng sinh.

Kỷ Vô Song bước đi giữa những lời ca tụng tán dương của chúng đệ tử, ánh mắt cô hờ hững quét qua đám đông thí sinh vừa vượt qua thử thách. Nhưng khi ánh mắt cô vô tình lướt qua Tiêu Mặc Lăng, bước chân cô bỗng khựng lại một nhịp. Giữa một biển người đang nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ, sùng bái hoặc e thẹn, vị tu sĩ mặc áo xám kia lại đứng thẳng tắp, ánh mắt nhìn cô bình thản đến lạ lùng. Không, đó không chỉ là bình thản. Trong sâu thẳm đôi mắt của Tiêu Mặc Lăng có một sự sắc bén, một luồng hàn ý thu giấu cực sâu giống như một lưỡi kiếm ngậm trong bao, sẵn sàng chém đứt mọi thứ.

Kỷ Vô Song khẽ nhíu mày, trực giác nhạy bén của một người tu luyện kiếm đạo đỉnh cao cho cô biết kẻ này không hề tầm thường. Cô bước thẳng về phía Tiêu Mặc Lăng, bầu không khí xung quanh lập tức trở nên căng thẳng. Những thí sinh khác nín thở dõi theo, không hiểu vị thiên kiêu cao cao tại thượng này tại sao lại chú ý đến một tên nghèo khổ.

Kỷ Vô Song dừng lại trước mặt Tiêu Mặc Lăng khoảng ba bước, ánh mắt cô sắc như dao lam, nhìn chằm chằm vào anh, rồi hạ giọng hỏi, ngươi tên là gì, thanh kiếm trên tay ngươi là vật gì mà nhìn thô lậu như vậy.

Tiêu Mặc Lăng đối diện với áp lực từ ánh mắt của con gái kẻ thù, lồng ngực anh như có một ngọn lửa hận thù muốn bùng cháy, dòng máu trong người sôi lên sùng sục. Hình ảnh mười năm trước, khi người của Vạn Linh Tông tàn sát gia tộc anh, tiếng khóc than vang trời dậy đất lại hiện về. Nhưng anh đã học được cách kiểm soát cơn giận dữ của mình. Anh khẽ cúi đầu, làm điệu bộ kính cẩn của một kẻ hèn mọn, thanh âm trầm ổn đáp, bẩm báo đại sư tỷ, vãn bối là kẻ không tên tuổi ở vùng núi hoang, thanh kiếm này là di vật của cha vãn bối để lại, chỉ là một thanh sắt rỉ rác dùng để phòng thân khi đi đường, không đáng để đại sư tỷ bận tâm.

Kỷ Vô Song không dễ dàng bị đánh lừa. Cô tiến thêm một bước, khoảng cách gần đến mức Tiêu Mặc Lăng có thể ngửi thấy mùi hương hoa sen thanh khiết trên người cô. Cô nhìn vào thanh cổ kiếm bọc trong vỏ sắt thường, rồi lại nhìn thẳng vào mắt anh. Cuộc đối thoại bằng ánh mắt diễn ra vô cùng kịch tính và căng thẳng. Kỷ Vô Song muốn dùng thần thức để dò xét tâm lý của anh, nhưng mỗi khi thần thức của cô chạm đến gần Tiêu Mặc Lăng, nó lại bị một bức tường vô hình nhưng vô cùng kiên cố chặn lại. Đó chính là sự che chở thầm lặng từ kiếm linh cổ xưa.

Dù Tiêu Mặc Lăng đã thành công che giấu thân phận và thực lực của mình, nhưng sự điềm tĩnh quá mức và nét sắc bén thoáng qua trong ánh mắt anh đã gieo vào lòng Kỷ Vô Song những hoài nghi đầu tiên. Cô cảm thấy người này đang giấu giếm một bí mật khổng lồ, và hành tung của anh có gì đó rất bất thường. Cô lạnh lùng nói, Vạn Linh Tông là nơi chính đạo uy nghiêm, không dung thứ cho những kẻ có lòng dạ bất chính, nếu ngươi đã qua được thử thách, hãy an phận thủ thường, nếu ta phát hiện ngươi có mưu đồ gì khác, thanh kiếm này của ta sẽ không nương tay.

Nói rồi, Kỷ Vô Song xoay người rời đi, tà váy trắng lướt qua trong không trung. Tiêu Mặc Lăng đứng nhìn theo bóng lưng cô, đôi mắt anh híp lại thành một đường chỉ nghiêm nghị. Sự xuất hiện của Kỷ Vô Song là một biến số, nhưng nó không thể ngăn cản bước chân của anh.

Khi đại điển tuyển tú bước vào giai đoạn tiếp theo với các nghi lễ rườm rà, sự chú ý của mọi người đều tập trung vào lễ đài chính, Tiêu Mặc Lăng biết thời cơ của mình đã đến. Anh lợi dụng những làn linh sương dày đặc đang bao quanh quảng trường và sự hỗn loạn của đám đông để âm thầm rời khỏi vị trí. Bước chân anh nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng, lẩn khuất vào những bóng râm của các dãy hành lang đá thạch anh, hướng thẳng về phía khu vực cấm địa phía sau Vạn Linh Điện.

Mục tiêu của anh hôm nay là điều tra hành tung của Tông chủ Kỷ Huyền Không và tìm kiếm chân tướng thực sự của thảm án mười năm trước. Càng rời xa quảng trường náo nhiệt, không gian càng trở nên vắng lặng. Ánh nắng vàng rực rỡ, ấm áp của buổi ban mai bắt đầu lùi lại phía sau, thay vào đó là sự âm u, lạnh lẽo bao trùm khi anh tiếp cận lối vào phía sau của Vạn Linh Điện. Những bức tường đá ở đây cao vút, xám xịt, tỏa ra một luồng khí tức áp bách, khiến người ta có cảm giác ngột ngạt khó thở.

Nhờ có sự chỉ dẫn vô hình từ linh tính của thanh cổ kiếm, Tiêu Mặc Lăng dễ dàng né tránh được các trạm canh gác và những trận pháp dò tìm thông thường của đệ tử tuần tra. Anh nhận ra có một dòng nhiệt lưu truyền từ chuôi kiếm vào cánh tay, dẫn dắt anh đi xuống một lối đi nhỏ khuất sau một bức bình phong bằng ngọc thạch lớn. Lối đi này dẫn thẳng xuống lòng đất, càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên lạnh buốt thấu xương.

Và rồi, mùi trầm hương thoang thoảng từ tiền điện phía trên bắt đầu bị thay thế bởi một mùi vị khác, mùi của sự rỉ sét, mùi của đất ẩm, và nồng nặc nhất là mùi máu tanh hôi thối. Tiêu Mặc Lăng nén đau đớn, áp sát người vào vách đá ẩm ướt, từng bước tiến vào sâu bên trong mật thất ngầm dưới lòng đất của Vạn Linh Điện.

Qua một khúc quanh, không gian bỗng nhiên mở rộng ra thành một hang động khổng lồ dưới lòng đất. Cảnh tượng đập vào mắt khiến Tiêu Mặc Lăng suýt chút nữa không kìm được tiếng hét kinh hoàng, toàn thân anh run lên bần bật vì phẫn nộ và chấn động. Dưới lòng đất này là một đại trận hút máu khổng lồ, một Huyết trận mang màu đỏ quạch hung hiểm. Những đường rãnh trận pháp được khắc sâu vào nền đá, rộng bằng cả một sải tay, bên trong là dòng máu tươi đỏ thẫm đang cuồn cuộn chảy, tỏa ra thứ ánh sáng lập lòe, ma quái.

Ở trung tâm của đại trận là một khối thạch đài lớn, nơi đặt một khúc xương phát ra hào quang năm màu dịu nhẹ nhưng đang bị những sợi xích quỷ dị hút đi năng lượng. Tiêu Mặc Lăng nhận ra khúc xương đó, đó chính là thần cốt của tổ tiên Tiêu gia, thứ bảo vật mà dòng họ anh đã dùng tính mạng để bảo vệ qua nhiều thế hệ. Xung quanh thạch đài, những bức tường đá khắc đầy những ký tự cổ xưa của Ma giới.

Nương theo những ghi chép bằng huyết tự trên vách đá và những tàn tích còn sót lại, Tiêu Mặc Lăng cuối cùng đã phát hiện ra bí mật kinh hoàng mà Vạn Linh Tông đã che giấu suốt mười năm qua. Vạn Linh Tông tàn sát Tiêu gia mười năm trước không phải vì những ân oán giang hồ hay tranh đoạt tài nguyên thông thường như họ vẫn rêu rao với thiên hạ. Kỷ Huyền Không, kẻ tự xưng là minh chủ chính đạo, thực chất là một tên ngụy quân tử tàn ác vô độ. Lão diệt môn Tiêu gia là để cướp đoạt khối thần cốt kia, và quan trọng hơn, lão biết dòng máu chảy trong huyết quản của người Tiêu gia chính là chìa khóa duy nhất để mở ra cánh cổng Ma giới đã bị phong ấn từ ngàn năm trước.

Mười năm qua, Kỷ Huyền Không đã dùng toàn bộ máu của những người thân trong gia tộc Tiêu Mặc Lăng để tế luyện đại trận hút máu dưới lòng đất này. Mỗi giọt máu của cha mẹ anh, của những người tộc nhân vô tội đã bị rút cạn, đổ vào đây để nuôi dưỡng và duy trì Huyết trận, nhằm mưu đồ một ngày có thể mở toang ma giới, mượn sức mạnh của ma tộc để thống nhất thiên hạ, đạt đến cảnh giới trường sinh bất tử.

Nhìn dòng máu của tộc nhân mình đang chảy trong trận pháp, thanh cổ kiếm trên tay Tiêu Mặc Lăng bỗng nhiên rung động mãnh liệt trong vỏ sắt, như muốn bộc phát kiếm khí sắc lạnh để chém nát cái hang động dơ bẩn này. Bản thân Tiêu Mặc Lăng cảm thấy một cơn phẫn nộ tột cùng dâng lên như sóng thần, mắt anh đỏ ngầu, hàm răng cắn chặt đến mức bật máu. Kẻ thù của anh, tông môn chính đạo mà vạn người sùng bái, lại đang xây dựng sự vinh quang trên xương máu và linh hồn của gia tộc anh bằng những thủ đoạn tà ác, ma đạo nhất.

Tuy nhiên, Tiêu Mặc Lăng biết lúc này Kỷ Huyền Không có thể đang ở gần đây, và tu vi của lão đã đạt đến cảnh giới thâm sâu khôn lường. Nếu anh manh động xuất thủ bây giờ, không những không trả được thù mà còn lãng phí đi cơ hội sống sót duy nhất mà kiếm linh đã ban cho. Anh hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải nuốt ngược cơn giận dữ và dòng lệ nóng vào trong. Anh dùng hai tay giữ chặt lấy chuôi kiếm, dùng ý niệm để an ủi kiếm linh, ra hiệu rằng thời cơ chưa đến.

Tiêu Mặc Lăng lùi lại từng bước vào bóng tối, ghi nhớ kỹ càng từng đường đi nước bước, từng vị trí của Huyết trận. Chân tướng đã rõ ràng, mối thù này không còn là của riêng anh nữa, mà là sự tồn vong của cả nhân gian trước âm mưu mở cửa ma giới của Vạn Linh Tông. Anh sẽ ẩn nhẫn thêm một chút nữa, đợi đến khi đại điển kết thúc, khi bước vào Vạn Linh Điện chính thức, anh sẽ tự tay vạch trần bộ mặt ngụy quân tử của Kỷ Huyền Không trước mặt toàn thiên hạ, và dùng chính thanh cổ kiếm này để chém đứt luân hồi tội ác của chúng.

Anh lặng lẽ rút lui khỏi mật thất ngầm, trở lại với ánh nắng vàng rực rỡ của quảng trường, nhưng trong lòng anh lúc này chỉ còn một màu đỏ của biển máu và một ý chí báo thù kiên định hơn bao giờ hết.