Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 3: Tập 3: Kiếm Đoạn Luân Hồi

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Tiếng sấm rền vang trên đỉnh Thục Sơn, rạch những đường chớp trắng xóa xé toạc bầu trời xám xịt của buổi chiều tà. Cuộc đại điển tuyển tú của Vạn Linh Tông vừa khép lại, nhưng bầu không khí không có nửa phần hân hoan, ngược lại càng lúc càng trở nên ngột ngạt, đè nén đến mức khiến người ta khó thở. Gió lốc từ thung lũng tràn về, thổi tung những dải lụa dài treo dọc các hành lang đá, gào thét như tiếng khóc than của hàng vạn vong hồn tích tụ từ mười năm trước. Những đệ tử ngoại môn và khách khứa tham gia đại điển đã sớm giải tán dưới sự thúc giục của các trưởng lão, họ vừa đi vừa bàn tán xôn xao về những bài thử thách kiếm đạo kỳ lạ vừa diễn ra, cùng sự xuất hiện đầy bí ẩn của một gã thanh niên mang thanh kiếm bọc vỏ sắt thường. Ở các góc quảng trường, những toán đệ tử tuần tra mang theo trường kiếm hộ thân, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác nhìn quanh, nhưng không một ai chú ý đến bóng dáng cô độc đang bước đi ngược chiều gió.

Tiêu Mặc Lăng bước từng bước chậm rãi nhưng vững chãi trên những bậc thềm cẩm thạch trắng dẫn vào Vạn Linh Điện. Thanh cổ kiếm trên tay anh lúc này vẫn được bọc kỹ trong lớp vỏ sắt thô sơ, rỉ sét loang lổ, nhìn không khác gì một thứ phế thiết của kẻ phàm trần. Lớp ngụy trang này đã giúp anh vượt qua bao ánh mắt dòm ngó ở quảng trường đại điển tuyển tú, nhưng giờ đây, khi bước sát đến hang ổ của kẻ thù, nó bắt đầu có những biểu hiện khác lạ. Ẩn sâu bên trong lớp vỏ bọc tầm thường ấy, kiếm linh đã bắt đầu run rẩy nhẹ nhàng, truyền vào lòng bàn tay anh một dòng nhiệt lưu ấm áp, như thể nó cũng đang ngửi thấy mùi máu của kẻ thù và khát khao được uống máu điện tiền. Mỗi bước đi của Tiêu Mặc Lăng như nặng ngàn cân, mang theo ký ức của một mười năm trốn chạy đầy tủi nhục, của những đêm dài quằn quại trong đau đớn tột cùng khi tà khí từ Phế Cốt gặm nhấm sống lưng nơi hang đá cổ hoang phế vùng Thục Sơn. Hình ảnh cha mẹ ngã xuống trong vũng máu, ngọn lửa hung tàn thiêu rụi toàn bộ Tiêu gia trang mười năm trước bỗng chốc hiện về rõ mồn một như mới ngày hôm qua, biến thành ngọn lửa giận dữ sục sôi cuộn trào trong huyết quản của anh.

Vạn Linh Điện nguy nga lộng lẫy hiện ra trước mắt với những hàng cột trụ khổng lồ bằng cẩm thạch trắng, trên đó chạm khắc hình rồng phượng uốn lượn vô cùng tinh xảo, mạ vàng lấp lánh dưới ánh chớp lập lòe của trận giông bão đang kéo đến. Trong lư hương lớn đặt ngay giữa đại điện, khói trầm hương nghi ngút tỏa ra bốc lên tận trần cao, cố gắng thanh tẩy và che giấu đi một thứ mùi vị kinh tởm khác đang lẩn khuất dưới nền đá. Tiêu Mặc Lăng khẽ nhíu mũi, bước chân lướt qua ngạch cửa điện cao ngất. Anh ngửi thấy rồi. Đó là mùi máu tanh nồng nặc, lạnh lẽo và đầy oán hận, từ dưới lòng đất sâu thẳm theo các kẽ nứt của nền đá xông thẳng lên tiền điện. Đó chính là mùi vị của Đại trận hút máu, nơi những giọt máu cuối cùng của tộc nhân Tiêu gia anh đang bị dày xéo, là nơi mà mười năm trước, một bi kịch diệt môn tàn khốc đã diễn ra nhằm phục vụ cho dã tâm mở ra Ma giới của những kẻ mang danh chính đạo tu tiên.

Ở phía trên cao của chính điện, trên chiếc ngai vàng chạm ngọc thạch quý hiếm, Tông chủ Kỷ Huyền Không đang ngồi tĩnh tọa. Dung mạo lão hồng nhuận như thần tiên, chòm râu bạc phơ bay nhẹ theo gió lùa, phong thái tiên phong đạo cốt tỏa ra uy áp mạnh mẽ của một bậc tông sư đỉnh cao, khiến bất cứ đệ tử hay khách khứa nào bước vào cũng phải nảy sinh lòng kính sợ, muốn quỳ sụp xuống bái lạy. Bên cạnh lão là Kỷ Vô Song, vị thiên kiêu kiêu ngạo của Vạn Linh Tông. Cô đứng thẳng, tà váy trắng thướt tha tung bay theo gió lùa qua cửa điện rộng mở, dung nhan thanh tú nhưng lạnh lùng như băng tuyết. Thế nhưng, ánh mắt cô nhìn Tiêu Mặc Lăng lại đầy vẻ dò xét và nghi ngờ, mang theo sự sắc bén bẩm sinh của một thiên tài kiếm đạo. Thanh trường kiếm hộ thân bên hông cô khẽ ngân lên một tiếng nhỏ đầy bất an, như cảm nhận được sát khí nồng đậm, lạnh lẽo đang cận kề từ người thanh niên vừa bước vào điện.

Tiêu Mặc Lăng dừng bước ở ngay chính giữa đại điện rộng lớn, đứng đối diện với chiếc ngai vàng cao ngất ngưởng. Anh không quỳ, không lạy, sống lưng thẳng tắp như một thanh kiếm báu không chịu uốn cong trước bất kỳ thế lực hay uy áp của bậc tông sư nào. Ánh mắt anh lạnh lùng, sắc bén như hai lưỡi dao rạch đôi làn khói trầm hương, nhìn thẳng vào gương mặt giả nhân giả nghĩa của Kỷ Huyền Không. Kỷ Huyền Không khẽ mở mắt, ánh nhìn uy nghiêm quét qua người Tiêu Mặc Lăng, lão vuốt râu cất lời, giọng nói vang vọng khắp đại điện như tiếng chuông đồng Khánh, thể hiện tu vi thâm hậu bực nào:

Ngươi là đệ tử mới tham gia thử thách ở quảng trường tuyển tú đúng không. Không có lệnh của trưởng lão truyền triệu, ai cho phép ngươi tự ý xông vào Vạn Linh Điện tôn nghiêm này. Nhìn ngươi mang theo thanh kiếm rỉ sét, thần thái lại có phần bất kính, rốt cuộc là có ý đồ gì.

Tiêu Mặc Lăng không hề run sợ trước câu hỏi đầy uy áp ấy, anh khẽ nhếch môi tạo thành một nụ cười lạnh tanh, giọng nói của anh tuy không lớn nhưng trầm hùng, mang theo nội lực mạnh mẽ vang vọng khắp không gian rộng lớn, át cả tiếng sấm chớp gầm rú ngoài cửa điện:

Kỷ Huyền Không, mười năm rồi, một kẻ có trí nhớ tốt như lão lẽ nào lại quên đi nguồn gốc của dòng máu đang chảy dưới lòng đất này sao. Mười năm trước, Tiêu gia trang ở vùng Thục Sơn bị diệt môn trong một đêm mưa gió bão bùng. Người đời và giới tu tiên đều nghĩ đó là do ân oán giang hồ thông thường, hoặc do tà ma ngoại đạo tàn sát luân thường đạo lý. Nhưng có ai ngờ được rằng, vị Tông chủ Vạn Linh Tông tôn kính, kẻ luôn miệng nói về chính nghĩa, tu tiên hộ đạo, bảo vệ chúng sinh, lại chính là con quỷ hút máu tàn độc ẩn nấp trong bóng tối. Kỷ Huyền Không, lão tàn sát toàn bộ Tiêu gia ta, không phải vì thù hằn phàm trần, mà là vì thèm khát thần cốt của dòng máu Tiêu gia chúng ta. Lão dùng máu của hàng trăm mạng người tộc nhân ta làm chìa khóa để tế luyện Huyết trận dưới mật thất kia, hòng mở ra Ma giới, mưu cầu sức mạnh bất tử và bước vào trường sinh.

Lời vừa thốt ra, toàn bộ đại điện dường như đóng băng trong một khoảnh khắc kinh hoàng. Những lời cáo buộc đanh thép ấy vang lên như một hồi chuông tử thần, xé toác vẻ thanh tịnh vốn có của tiền điện. Kỷ Vô Song nghe vậy liền biến sắc, khuôn mặt thanh tú của cô trở nên nhợt nhạt không còn chút huyết sắc, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng và hoang mang tột độ. Cô quay sang nhìn phụ thân mình, người mà cô luôn kính trọng, tôn thờ như một vị thần sống, một tấm gương chính trực bất di bất dịch suốt mười mấy năm qua. Cô lớn lên trong sự giáo hối nghiêm khắc về chính đạo của tông môn, luôn coi cha mình là hình mẫu của lòng nhân từ, làm sao có thể dễ dàng tin được những lời cáo buộc động trời, tàn ác đến mức kinh tởm này từ một kẻ xa lạ vừa mới bước vào.

Kỷ Vô Song run giọng nói, thanh âm có chút lạc đi vì giận dữ và hoang mang, ngươi ngậm máu phun người. Phụ thân ta là bậc chính nhân quân tử, đứng đầu một tông môn danh tiếng của Thục Sơn, sao có thể làm ra chuyện tàn độc, đi ngược lại thiên lý như vậy. Ngươi là kẻ nào mà dám đến đây để gây rối, bôi nhọ danh dự của phụ thân ta và Vạn Linh Tông chúng ta. Hãy lập tức rút lời lại và quỳ xuống chịu tội, nếu không đừng trách thanh kiếm này của ta vô tình.

Kỷ Huyền Không vẫn ngồi bất động trên ngai vàng chạm ngọc, sắc mặt không chút thay đổi, thậm chí khóe môi lão còn khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ nhàng đầy bao dung như đang nhìn một đứa trẻ ngỗ nghịch buông lời hờn dỗi. Thế nhưng, sâu trong đáy mắt lão, một tia sát cơ lạnh thấu xương đã lóe lên và biến mất trong chớp mắt. Lão khẽ cười dài, giọng nói chứa đựng tu vi trăm năm thâm hậu ép thẳng về phía Tiêu Mặc Lăng, tạo thành một luồng áp lực vô hình nặng nề như muốn nghiền nát xương cốt anh:

Một kẻ mang phế cốt, tu vi thấp kém chỉ mới bước chân vào con đường tu luyện không biết từ đâu tới, lại dám đến tận Vạn Linh Điện của ta buông lời cuồng vọng, hoang đường đến cực điểm. Mười năm trước Tiêu gia bị diệt môn, ta với tư cách là Tông chủ Vạn Linh Tông còn từng phái các vị trưởng lão đến trợ giúp, đáng tiếc khi người của ta đến nơi thì mọi sự đã muộn màng, Tiêu gia trang chỉ còn lại một đống tro tàn và xác chết. Bản tọa không truy cứu tội ngươi tự ý xông điện đã là nhân từ, nay ngươi lại dám ngậm máu phun người, vu oan giá họa cho ta, đúng là tự tìm đường chết, không biết trời cao đất dày là gì.

Tiêu Mặc Lăng cười lạnh, tiếng cười chứa đựng nỗi đau đớn, tủi nhục và hận thù dồn nén suốt mười năm qua. Tiếng cười ấy như xé rách lớp sương mù trầm hương giả tạo trong điện, mang theo hơi lạnh thấu xương từ những đêm dài anh phải một mình chống chọi với tà khí gặm nhấm sống lưng trong hang đá cổ lạnh lẽo. Anh không thèm giải thích nhiều lời với kẻ ngụy quân tử trước mặt, bởi anh biết mọi lời nói với một con quỷ mang mặt nạ thần tiên đều là vô nghĩa. Bàn tay anh nắm chặt lấy vỏ kiếm sắt thường, dậm mạnh chân xuống nền đá cẩm thạch trắng. Một luồng kiếm khí vô hình, bén nhọn bộc phát từ lòng bàn chân anh, theo các mạch đá ngầm lao đi với tốc độ chớp nhoáng về phía ngai vàng, đánh trúng vào cơ quan bí mật bên cạnh ngai của Tông chủ mà anh đã điều tra được trong mật thất ngầm ở chương trước.

Một tiếng ầm lớn vang lên dữ dội làm rung chuyển cả đại điện nguy nga. Bức tường cẩm thạch trắng chạm khắc rồng phượng phía sau ngai vàng từ từ dịch chuyển sang hai bên, lộ ra một lối đi tối tăm, sâu hoắm dẫn thẳng xuống lòng đất. Ngay lập tức, không còn thứ gì có thể che giấu được nữa. Một luồng tà khí đỏ quạch như máu, nồng nặc mùi tanh sặc sụa phóng thẳng lên từ lối đi ngầm, nhuộm đỏ cả một góc đại điện trắng muốt và dập tắt vài ngọn nến lung linh trong điện. Dưới cái hố sâu hoắm ấy, tiếng gào rú thảm thiết của vô số oán hồn vang lên tai oán, đau đớn, và ánh sáng lập lòe đỏ rực của Đại trận hút máu hiện rõ mồn một trước mắt ba người. Thứ mùi vị tanh nồng của máu tộc nhân Tiêu gia bị phong ấn, tế luyện mười năm qua tràn ngập không gian, đập tan mọi lời dối trá, ngụy biện của Kỷ Huyền Không.

Kỷ Vô Song lảo đảo lùi lại mấy bước, suýt chút nữa thì ngã quỵ nếu không kịp chống thanh trường kiếm hộ thân xuống nền đá. Gương mặt cô cắt không còn một giọt máu, đôi mắt mở to hết cỡ nhìn trân trân vào cái hố ngầm đang tỏa ra tà khí ngút trời ngay sau lưng cha mình. Bản thân cô là một thiên tài kiếm đạo, tu vi không thấp, làm sao không nhận ra thứ tà công kinh tởm, tàn ác bực này của ma đạo. Trực giác nhạy bén và những nghi ngờ bấy lâu nay về sự mất tích bí ẩn của nhiều người, cũng như những khu vực cấm địa nội môn nay đã có câu trả lời tàn nhẫn và rõ ràng nhất. Cô nhìn vào lối đi ngầm ngập tràn huyết sắc, rồi lại quay sang nhìn người cha kính yêu của mình, người vẫn đang đứng đó với luồng tà khí đỏ quạch bắt đầu quấn quýt quanh người. Trong lòng cô, một tòa tháp niềm tin vững chãi xây dựng suốt bao năm qua nay sụp đổ hoàn toàn, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, để lại một nỗi đau đớn khôn cùng.

Kỷ Vô Song nghẹn ngào hỏi, giọng nói run rẩy đến tội nghiệp, giọt nước mắt đầu tiên lăn dài trên má, phụ thân, đây là cái gì. Tại sao dưới Vạn Linh Điện tôn nghiêm của chúng ta lại có huyết trận của ma đạo. Lời hắn nói... lời hắn nói có phải là thật không. Mười năm trước, người thực sự đã diệt môn Tiêu gia để luyện thứ tà công này sao. Người nói cho con biết đi, xin người hãy nói tất cả những điều này không phải là sự thật.

Kỷ Huyền Không thấy bí mật bấy lâu nay dày công che giấu dưới lòng đất bị phơi bày một cách trần trụi trước mặt đứa con gái duy nhất, rốt cuộc cũng biết không thể giấu giếm được nữa, liền rũ bỏ hoàn toàn chiếc mặt nạ ngụy quân tử bấy lâu nay. Gương mặt vốn dĩ hiền từ, tiên phong đạo cốt của lão bỗng chốc trở nên vặn vẹo, cuồng loạn, ánh mắt lộ rõ sự tham lam, tàn nhẫn của kẻ đã hoàn toàn tha hóa vào con đường ma đạo. Lão đứng phắt dậy khỏi ngai vàng, tà khí đỏ quạch từ dưới mật thất lập tức lao lên như những con rắn độc, bao quanh lấy thân thể lão, khiến trang phục tông chủ cao quý trở nên u ám và đáng sợ đến cực điểm.

Lão gầm lên, giọng nói không còn chút ấm áp nào của một người cha, mà tràn ngập sự điên cuồng, Vô Song, con thì biết cái gì. Tu tiên chính đạo thì đã sao. Trăm năm, ngàn năm tu luyện gian khổ, tích lũy từng chút linh khí, rốt cuộc cũng chỉ là một nắm cát bụi, một bộ xương khô nếu không thể đột phá cảnh giới tối cao để đạt đến trường sinh bất lão, tránh khỏi ngũ suy của thiên địa. Dòng máu của Tiêu gia ẩn chứa chìa khóa mở Ma giới, thần cốt của chúng là thứ duy nhất giúp ta bước vào cảnh giới trường sinh, vượt qua thiên kiếp vạn năm. Ta làm tất cả những điều này là vì ai. Là vì tương lai của Vạn Linh Tông, vì để con có được tài nguyên tu luyện tốt nhất, trở thành kẻ đứng đầu thiên hạ này. Kẻ thành đại sự không câu nệ tiểu tiết, giết vài trăm mạng người của một gia tộc lụi bại thì có là gì so với đại nghiệp vĩnh hằng, bất tử của ta.

Sự thừa nhận lạnh lùng và tàn nhẫn của Kỷ Huyền Không như một nhát dao tẩm độc đâm xuyên qua trái tim của Kỷ Vô Song. Sự sụp đổ nội tâm sâu sắc khiến cô đau đớn đến mức nghẹt thở, hai tai ù đi như có tiếng sét đánh ngang đầu. Vinh hoa phú quý bấy lâu nay cô hưởng thụ, danh tiếng thiên kiêu đứng đầu giới trẻ Thục Sơn của cô, hóa ra đều được xây dựng trên một núi xương máu, trên sự tàn bạo vô nhân đạo và sinh mạng của biết bao người vô tội thuộc tộc nhân Tiêu gia. Kiếm tâm chính trực, niềm tự hào về chính nghĩa tông môn của cô rung chuyển dữ dội như một chiếc lá trước trận cuồng phong của sự thật tàn nhẫn. Thế nhưng, trong khoảnh khắc cận kề sự sụp đổ hoàn toàn ấy, huyết mạch và linh hồn của một kiếm tu chân chính đã giúp cô đưa ra một quyết định đau đớn nhưng đúng đắn. Cô không thể để phụ thân mình tiếp tục sai lầm, không thể để ma đạo hủy hoại những chút lương tri cuối cùng của con người.

Kỷ Vô Song cắn chặt môi đến bật máu, vị chát mặn của máu tươi giúp cô tỉnh táo lại giữa cơn giông bão tinh thần. Cô rút mạnh thanh trường kiếm hộ thân ra, tiếng kiếm ngân vang lên như tiếng khóc nghẹn ngào của một linh hồn đau đớn. Nhưng lần này, mũi kiếm sắc bén của cô không hướng về phía Tiêu Mặc Lăng, mà lại chỉ thẳng vào phụ thân mình, người cha đã sinh thành và dưỡng dục cô suốt bao năm qua.

Cô hét lên trong nước mắt, thanh âm vang vọng khắp đại điện đang rung chuyển, sai rồi. Phụ thân, người hoàn toàn sai rồi. Chúng ta tu tiên là để trừ ma vệ đạo, để bảo vệ chúng sinh yếu thế, chứ không phải để trở thành một con ác quỷ hút máu tàn bạo hơn cả ma tộc. Con thà làm một kẻ phế nhân không có nửa điểm tu vi, chứ không bao giờ chấp nhận thứ vinh hoa vấy máu và tội ác kinh tởm này. Hôm nay, dẫu có phải mang danh bất hiếu vạn kiếp, con cũng phải dùng thanh kiếm này để ngăn người lại, không để người lún sâu vào con đường vạn kiếp bất phục.

Hành động rút kiếm và lời tuyên bố đầy quyết liệt của Kỷ Vô Song khiến Kỷ Huyền Không chấn động kịch liệt. Lão trố mắt nhìn đứa con gái yêu quý, trong lòng dâng lên một nỗi kinh hoàng và tức giận tột độ. Lão không bao giờ ngờ được đứa con gái duy nhất, niềm tự hào lớn nhất và là người lão yêu thương nhất lại chọn đứng về phía kẻ thù, chọn cái gọi là đại nghĩa để chống lại chính cha đẻ của mình. Sự phân tâm và đau đớn của một người cha, dù lão đã là một kẻ ác quỷ tha hóa, đã tạo ra một sơ hở chí mạng trong phòng ngự tu vi vốn dĩ hoàn mỹ của lão. Luồng tà khí bao quanh lão khẽ xao động, để lộ ra một khoảng trống chết người ngay trước ngực.

Kỷ Huyền Không tức giận gầm lên, tay áo vung mạnh, một luồng tà khí đỏ rực như roi mây quật thẳng vào thanh kiếm của Kỷ Vô Song, đánh văng vũ khí của cô ra xa, khiến cô ngã văng xuống nền đá cẩm thạch, khóe miệng rỉ máu. Lão điên cuồng hét lớn, nghịch tử. Ta làm tất cả vì con, vậy mà con lại dám rút kiếm hướng vào ta. Hôm nay ta sẽ dọn dẹp môn hộ, sau đó hút cạn máu của tên tiểu tử Tiêu gia này để hoàn thành đại trận.

Tiêu Mặc Lăng chờ đợi khoảnh khắc này đã mười năm. Ánh mắt anh lạnh lùng chứng kiến cảnh tượng cốt nhục tương tàn trước mặt, nhưng trong lòng anh không có chút do dự nào. Anh biết tu vi của mình hiện tại sau khi mới bước vào con đường tu tiên nhờ kiếm linh hỗ trợ, nếu so với một vị Tông chủ tu luyện trăm năm, lại có tà công huyết trận bổ trợ như Kỷ Huyền Không là một khoảng cách quá lớn, như đom đóm so với ánh trăng rằm. Muốn chiến thắng, muốn đòi lại công lý cho Tiêu gia trang, anh chỉ có một con đường duy nhất là đánh đổi mạng sống và linh hồn của chính mình.

Tiêu Mặc Lăng nhắm mắt lại, trong tâm thức anh, tiếng gầm thét của kiếm linh cổ xưa vang lên dữ dội, thúc giục và sẵn sàng đồng hành cùng anh vào cõi chết. Anh thầm nghĩ trong lòng, để báo thù nhà, để diệt trừ tận gốc cái ác kinh tởm này, dẫu có phải hi sinh cả linh hồn, dẫu có phải vĩnh viễn không thể siêu sinh vào luân hồi, ta cũng cam lòng. Không có bất cứ điều gì có thể ngăn cản ta ngày hôm nay.

Anh quyết định thi triển cấm thuật thượng cổ của kiếm tộc, chủ động thiêu rụi một phần linh hồn của chính mình để làm mồi lửa, kích hoạt và thức tỉnh hoàn toàn Kiếm Cốt bên trong cơ thể. Sống lưng anh, nơi mười năm trước từng bị phong ấn bởi tà khí phế cốt và chịu đựng sự hành hạ đau đớn mỗi đêm, nay bỗng phát ra những tiếng rạn nứt giòn giã như tiếng sấm nổ trong xương tủy. Cơn đau đớn tột cùng từ việc thiêu đốt linh hồn khiến gương mặt Tiêu Mặc Lăng vặn vẹo, nhưng ý chí sắt đá của anh đã đè bẹp nỗi đau thể xác. Một nguồn năng lượng kinh thiên động địa, thuần khiết, lạnh lẽo và sắc bén vô cùng từ tận sâu trong cốt tủy anh bùng nổ ra ngoài. Sức mạnh này không thuộc về hệ thống tu luyện thông thường của thế giới phàm nhân hay tiên môn, nó là ý chí tuyệt đối của kiếm, là sức mạnh của một kiếm tu đích thực dám nghịch thiên cải mệnh, đổi mạng lấy sát cơ.

Răng rắc.

Lớp vỏ sắt thô sơ, rỉ sét loang lổ ngụy trang bên ngoài thanh cổ kiếm chịu không nổi uy áp kinh hoàng của Kiếm Cốt thức tỉnh, lập tức nứt vỡ ra thành từng mảnh nhỏ, bắn tung tóe khắp đại điện, cắm sâu vào những bức tường và cột cẩm thạch xung quanh. Lớp rỉ sét cổ xưa bám trên lưỡi kiếm suốt mười năm qua cũng bị gột rửa hoàn toàn trong nháy mắt bởi một luồng ánh sáng trắng tinh khôi, lộng lẫy. Thanh cổ kiếm hiển lộ bản thể thực sự của nó sau bao năm dài ngủ vùi dưới xích sắt mục nát. Đó là một lưỡi kiếm dài, sáng quắc như tuyết mùa đông trên đỉnh núi cao, tỏa ra hào quang trắng sắc lạnh đến mức làm lu mờ cả ánh chớp ngoài cửa điện, mang theo hơi thở kiêu hùng của vạn kiếm quy tông. Kiếm khí tung hoành khắp không gian, vô tình cắt nát những cột cẩm thạch trắng chạm khắc rồng phượng, tạo nên những vết chém sâu hoắm, khiến cả tòa đại điện lung lay sắp sập.

Tiêu Mặc Lăng mở mắt. Đôi mắt anh giờ đây không còn tròng đen phàm trần, chỉ còn một màu trắng bạc lạnh lẽo, vô tình và uy nghiêm như thiên đạo, không còn chứa đựng chút cảm xúc hay vướng bận nào của thế gian. Anh bước lên một bước, mặt đất dưới chân anh nứt toác thành những vệt dài. Thanh cổ kiếm trên tay anh vạch ra một đường vòng cung hoàn mỹ giữa không trung, mang theo toàn bộ sức mạnh của Kiếm Cốt và linh hồn đang bốc cháy hừng hực, tung ra chiêu kiếm tối thượng, duy nhất của cuộc đời mình.

Kiếm Đoạn Luân Hồi.

Một dải lụa ánh sáng trắng tinh khôi, khổng lồ và sắc bén đến mức tưởng chừng có thể chém đứt cả dòng thời gian và vận mệnh, lao thẳng về phía Kỷ Huyền Không. Lúc này, Kỷ Huyền Không vừa gạt bỏ mối bận tâm về con gái, quay đầu lại thì thấy kiếm chiêu kinh hoàng, mang theo ý chí hủy diệt tuyệt đối đã đến ngay trước mặt, chỉ cách vài gang tấc. Lão hoảng hốt tột độ, mặt cắt không còn một giọt máu, vội vàng huy động toàn bộ tà khí đỏ quạch từ Đại trận hút máu dưới lòng đất và tu vi trăm năm tích lũy để tạo thành một tấm khiên phòng ngự màu đỏ sẫm dày đặc trước người, cố gắng chống đỡ đòn đánh chí mạng này.

Thế nhưng, trước ánh sáng sắc lạnh của Kiếm Cốt đã thức tỉnh hoàn toàn bằng cái giá của một phần linh hồn, mọi nỗ lực và phòng ngự của ma đạo ngụy quân tử đều trở nên vô dụng, nực cười. Ánh kiếm đi qua nhẹ nhàng, thanh thoát như một làn gió thoảng qua mùa đông, nhưng tấm khiên tà khí đỏ sẫm dày đặc của Kỷ Huyền Không lập tức vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ như thủy tinh mỏng gặp đá tảng, tan biến hoàn toàn vào hư không. Lưỡi cổ kiếm sáng quắc như tuyết lướt qua người Kỷ Huyền Không trong gang tấc. Nó không mang theo một giọt máu nào, không làm tổn hại đến da thịt hay quần áo bên ngoài của lão, nhưng lại chuẩn xác vô cùng, chém đứt hoàn toàn tất cả kinh mạch trong người, phế sạch tu vi trăm năm và phá hủy tận gốc căn cơ tu tiên mà lão đã dày công tích lũy bằng máu của người khác.

Kỷ Huyền Không rú lên một tiếng thảm thiết, đau đớn thấu tận tâm can, thanh âm chất chứa sự tuyệt vọng của kẻ mất đi tất cả. Toàn thân lão run rẩy dữ dội, luồng tà khí ma đạo bao quanh tiêu tán sạch sẽ không còn một mống. Lão ngã gục xuống sàn điện lạnh lẽo, mái tóc đen mượt mà trong nháy mắt biến thành một màu bạc trắng xóa, da dẻ trên khuôn mặt và đôi bàn tay nhăn nheo, khô héo lại với tốc độ chóng mặt. Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, vị Tông chủ oai phong lẫm liệt, đứng đầu một phương nay đã trở thành một lão già phế nhân tàn tạ, khí tức yếu ớt, ngay cả việc tự mình đứng dậy cũng là điều hoàn toàn không thể. Lão đã phải đền tội cho thảm án diệt môn mười năm trước bằng thứ mà lão trân quý, thèm khát nhất cả đời: tu vi đỉnh cao và giấc mộng trường sinh bất tử.

Vạn Linh Điện dưới tác động của dư ba kiếm khí khủng khiếp từ chiêu Kiếm Đoạn Luân Hồi bắt đầu sụp đổ một cách nhanh chóng. Những hàng cột cẩm thạch trắng khổng lồ gãy đôi, mái ngói kiên cố đổ sập xuống ầm ầm, khói bụi mịt mù che khuất cả tầm nhìn. Đại trận hút máu dưới lòng đất cũng theo đó mà nứt vỡ, những luồng máu oán hận mười năm qua được giải phóng, tà khí hoàn toàn bị tiêu diệt và thanh tẩy bởi ánh sáng của kiếm khí chân chính. Sự sụp đổ của tòa đại điện này cũng chính là điềm báo cho sự kết thúc, sụp đổ hoàn toàn của một tông môn ngụy quân tử đã tồn tại, lừa dối thế gian suốt hàng trăm năm qua trên đỉnh Thục Sơn này. Các đệ tử và trưởng lão bên ngoài hoảng loạn chạy trốn khỏi ngọn núi đang rung chuyển, không một ai còn tâm trí để nghĩ đến vị Tông chủ tối cao của họ nữa.

Trận giông bão điên cuồng ngoài kia bỗng nhiên tạnh hẳn như chưa từng xuất hiện, sấm chớp im tiếng. Mây đen dày đặc trên bầu trời nhanh chóng tan đi về phía chân trời, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn đỏ rực như máu buông xuống, nhuộm hồng những tàn tích đổ nát, hoang tàn của Vạn Linh Tông. Không gian trở nên yên ắng đến lạ kỳ, chỉ còn tiếng gió khẽ thổi qua những viên ngói vỡ và tiếng đất đá thỉnh thoảng rơi rụng.

Kỷ Vô Song gượng dậy từ nền đá lạnh, bò từng bước khó nhọc đến bên cạnh người cha phế nhân đang nằm thoi thóp, lẩm bẩm những lời vô nghĩa trong sự điên loạn về giấc mộng trường sinh đã tan vỡ. Nước mắt cô tuôn rơi lả chã trên gò má nhợt nhạt, hòa lẫn với bụi bẩn và vết máu từ khóe môi. Cô đã chọn đại nghĩa diệt thân, gánh chịu nỗi đau gia đình ly tán, danh tiếng của bản thân và tông môn hủy hoại chỉ trong một ngày ngắn ngủi. Thế nhưng, ánh mắt cô giờ đây không còn sự kiêu ngạo, ngây thơ của một vị thiên kiêu đứng trên đỉnh cao ngày trước nữa. Thay vào đó là sự trưởng thành sâu sắc và một kiếm tâm chính trực, kiên định đã được tôi luyện qua bi kịch lớn nhất của cuộc đời. Cô ngước nhìn Tiêu Mặc Lăng, ánh mắt không có oán hận, chỉ có sự công nhận cay đắng cho một công lý đã được thực thi muộn màng mười năm. Cô biết mình sẽ phải sống tiếp, ôm lấy người cha tàn phế này để chuộc lại những lỗi lầm kinh hoàng mà phụ thân cô đã gây ra cho thế gian.

Tiêu Mặc Lăng đứng lặng yên giữa đống đổ nát hoang tàn, nhìn kẻ thù không đội trời chung của mình đã phải đền tội một cách thảm hại. Huyết hải thâm thù suốt mười năm qua, những đau đớn, hận thù dồn nén từ đêm định mệnh tại Tiêu gia trang cuối cùng đã được rửa sạch bằng chính bàn tay anh và thanh cổ kiếm này. Thế nhưng, trong lòng anh lúc này không có sự điên cuồng, không có sự vui sướng hay đắc ý của kẻ thắng cuộc sau trận chiến. Trải qua trận chiến sinh tử định mệnh, anh từ từ hạ thanh cổ kiếm xuống, đưa tay lau đi vệt bụi trên lưỡi kiếm. Trên bản thể sáng như tuyết ấy, giờ đây đã xuất hiện những vết nứt chằng chịt như mạng nhện do phải chịu đựng quá tải sức mạnh tối thượng của Kiếm Cốt thượng cổ. Thanh kiếm đã hoàn thành sứ mệnh của nó, cũng như anh đã hoàn thành lời thề với gia tộc.

Một phần linh hồn của anh đã vĩnh viễn mất đi sau khi thi triển cấm thuật thiêu đốt, để lại trong tâm thức một khoảng trống vắng lạnh lẽo, cô độc và một chút mệt mỏi rã rời. Thế nhưng, tâm cảnh của anh lại đạt đến một tầng thứ mới, cao thượng và thanh tịnh hơn bao giờ hết. Anh đã hoàn thành việc báo thù lớn lao nhưng không hề sa ngã vào ma đạo, không để hận thù nuốt chửng bản tính thiện lương vốn có của con người mình. Anh chọn cách buông bỏ mọi oán hận sau khi đã đòi lại công lý cho gia tộc, không để bản thân bị xích lại vĩnh viễn trong vòng lặp vô tận của sự thù hằn, oán oán tương báo của giới tu tiên.

Tiêu Mặc Lăng nhẹ nhàng tra thanh cổ kiếm bị nứt vào chiếc bao cũ nát còn sót lại bên hông, ôm chặt nó vào lòng như ôm một người bạn tri kỷ đã cùng mình đi qua những năm tháng đen tối nhất, cùng sinh ra tử. Anh không quay lại nhìn Kỷ Vô Song, cũng không màng đến những của cải, thần thông hay tàn tích xung quanh của Vạn Linh Tông đang sụp đổ. Anh quay lưng, bước đi cô độc từng bước một ra khỏi phế tích điện thờ, hướng thẳng về phía ánh hoàng hôn đỏ rực đang buông dài nơi chân trời xa xăm kia. Cảm giác trống rỗng khi linh hồn bị khuyết thiếu ban đầu dần được lấp đầy bởi sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Khi làn gió núi Thục Sơn mát rượi thổi qua tà áo anh, mang theo hương vị của tự do, anh biết một cuộc đời mới thực sự thuộc về chính anh đã bắt đầu. Hành trình báo thù huyết hải suốt mười năm qua đã chính thức khép lại. Từ nay về sau, dưới bầu trời bao la rộng lớn này, anh không còn bị dằn vặt bởi quá khứ đau thương, chỉ muốn làm một kiếm khách tự do tự tại, tiêu dao giữa đất trời rộng lớn, bầu bạn cùng thanh cổ kiếm đi khắp nhân gian.