Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 1: Tập 1: Huyết tẩy Thanh Vân Phái

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Tên chương: Huyết tẩy Thanh Vân Phái

Đêm mùa đông trên đỉnh Thanh Vân lạnh lẽo tựa như muốn đóng băng cả vạn vật. Những luồng cuồng phong gào rít liên hồi qua các vách đá dựng đứng, mang theo cái rét căm căm đặc trưng của vùng núi cao ngàn năm phủ sương. Trên bầu trời, từng tầng mây đen dày đặc cuồn cuộn kéo đến như một túi mực khổng lồ bị lật đổ, đè nặng xuống những mái điện lợp ngói lưu ly xanh của Thanh Vân Phái. Tiếng mưa bắt đầu rơi xối xả, từng hạt nước lớn như hạt đậu quất liên tiếp vào những thân cây cổ thụ và những bức tường đá xám, tạo nên một chuỗi âm thanh hỗn loạn, điên cuồng phá tan sự tịch mịch vốn có của chốn tiên môn tu chân.

Trong căn phòng nhỏ nằm ở phía đông của viện đệ tử, đại đệ tử Tiêu Vân Hải vẫn đang chìm trong giấc ngủ. Tuy nhiên, giấc ngủ của hắn không hề yên bình. Chân khí chính đạo thanh thuần trong đan điền của hắn dường như đang chịu một sự kích động vô hình nào đó, không ngừng dao động dữ dội. Trong tâm thức, hắn mơ thấy những ký ức tươi đẹp của ban ngày. Đó là hình ảnh sư đệ Lục Thanh và sư muội Diệp Linh Nhi cùng hắn đứng trên sân tập võ mỉm cười đón ánh nắng ban mai. Đó là lời dặn dò ấm áp, nghiêm khắc nhưng đầy bao dung của sư phụ Thanh Hư đạo trưởng về đạo lý tu hành, rằng người học kiếm trước hết phải giữ cho tâm thế chính trực, đoan chính, lấy việc bảo vệ chúng sinh làm gốc. Tiêu Vân Hải xưa nay vốn là người có tính tình ấm áp, tấm lòng quang minh lỗi lạc, luôn tuân thủ giờ giấc nghiêm ngặt và được toàn thể đồng môn kính trọng. Thế nhưng, giữa dòng ký ức êm đềm ấy, một bóng đen khổng lồ chợt hiện ra, nuốt chửng lấy nụ cười của sư đệ và sư muội, biến tất cả thành một màu đỏ thẫm kinh hoàng.

Một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm đầy giận dữ, ánh sáng trắng xanh lạnh lẽo trong một khoảnh khắc ngắn ngủi đã chiếu rọi qua khe cửa sổ bằng gỗ tùng, in hình những cành cây khẳng khiu như những móng vuốt quỷ dữ lên vách tường phòng. Ngay sau đó, tiếng sấm ầm vang chấn động cả đất trời, làm rung chuyển cả những xà gồ vững chắc nhất.

Tiêu Vân Hải đột ngột mở mắt, bật dậy khỏi giường. Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh đã thấm đẫm chiếc áo đơn y trắng tự lúc nào. Một điềm báo chẳng lành dâng lên trong lòng, khiến tim hắn đập liên hồi như trống trận. Hắn bước xuống giường, định thắp ngọn nến trên bàn để xua đi bóng tối ngột ngạt. Thế nhưng, ngay khi ngọn lửa nhỏ vừa nhen nhóm, một luồng gió lạnh từ đâu xộc thẳng qua kẽ cửa, thổi tắt ngúm đốm lửa vàng vọt, để lại căn phòng trong bóng tối sâu thẳm cùng mùi ẩm mốc của nước mưa. Sự bất an trong lòng Tiêu Vân Hải lúc này đã đẩy lên đỉnh điểm.

Keng. Keng. Keng.

Âm thanh kinh hoàng kia chưa kịp dứt thì từ phía Linh Minh Điện, một chuỗi tiếng chuông tang dồn dập, gắt gỏng bất ngờ vang lên. Tiếng đồng nặng nề vang vọng trong màn mưa gió bão bùng, nhưng điều đáng sợ hơn cả là âm thanh ấy mang theo một luồng chân khí hỗn loạn, rách nát và chứa đựng sự tuyệt vọng khôn cùng. Đó chính là Thanh Vân Tang Chuông. Tiêu Vân Hải hiểu rõ, trong quy củ của tông môn, tiếng chuông này chỉ được gióng lên bằng toàn bộ tàn lực của thủ vệ khi Thanh Vân Phái đối mặt với họa diệt môn.

Sắc mặt Tiêu Vân Hải đại biến, cắt không còn một giọt máu. Hắn không kịp khoác thêm áo ngoài, tay quơ lấy thanh phác kiếm tùy thân treo trên vách đá rồi lao thẳng ra ngoài màn mưa. Chân khí trong cơ thể hắn vận chuyển đến mức tối đa, dung hợp vào đôi bàn chân để thi triển thân pháp bộ pháp cao cấp của môn phái. Thân hình hắn như một luồng phong ảnh lướt đi vội vã trên những bậc thềm đá trơn trượt, hướng về phía phát ra tiếng chuông. Hắn thầm hy vọng tất cả chỉ là một sự nhầm lẫn, hoặc chỉ là một cuộc thử thách của sư phụ, nhưng trực giác lại mách bảo hắn một sự thật tàn khốc hơn nhiều.

Khi Tiêu Vân Hải lao ra khỏi khu vực viện đệ tử, một mùi vị vô cùng nồng nặc và quỷ dị theo gió bão xộc thẳng vào mũi hắn. Đó tuyệt đối không phải là mùi đất ẩm hay mùi cỏ cây sau mưa, mà là mùi tanh hôi, nồng nặc của máu tươi. Máu với số lượng lớn đang hòa vào nước mưa xối xả, chảy thành những dòng suối nhỏ màu đỏ thẫm dọc theo các kẽ đá xanh, nhuộm đỏ cả những khóm hoa trường sinh hai bên đường đi.

Dọc theo dãy hành lang dài dẫn ra sân võ trung tâm, cảnh tượng kinh hoàng bắt đầu hiện ra trước mắt Tiêu Vân Hải. Ở góc hành lang, hai đệ tử gác đêm nằm gục trên vũng máu, cổ họng bị một nhát kiếm sắc lẹm cắt đứt, đôi mắt họ vẫn trợn trừng đầy kinh hãi, dường như cho đến chết vẫn không tin được kẻ ra tay với mình là ai. Càng đi sâu vào, số lượng xác chết càng nhiều. Tiêu Vân Hải nhìn thấy vương vãi khắp nơi là những binh khí gãy đôi, những vết kiếm chém sâu vào cột gỗ hành lang, chứng tỏ một cuộc thảm sát tàn khốc đã diễn ra vô cùng nhanh chóng và tàn nhẫn.

Khi đặt chân lên khoảng sân tập võ rộng lớn được lát bằng những phiến đá xanh ngàn năm tuổi, bước chân của Tiêu Vân Hải hoàn toàn khựng lại. Toàn thân hắn run rẩy dữ dội, đồng tử co rút lại trước cảnh tượng hãi hùng đang hiện ra dưới những ánh chớp liên hồi rạch dọc trời xanh.

Máu hoàn toàn nhuộm đỏ sân võ. Khắp nơi toàn là xác người nằm la liệt. Những đồng môn mà mới ban ngày còn cùng hắn nâng kiếm luyện tập, những sư đệ, sư muội vừa cười đùa ấm áp gọi hắn một tiếng Đại sư huynh, giờ đây chỉ còn là những cái xác lạnh ngắt. Tiêu Vân Hải nhìn thấy Lục Thanh, vị sư đệ nhỏ tuổi nhất, người luôn bám theo hắn để hỏi về kiếm pháp, giờ đây nằm sấp bên bệ đá, một cánh tay đã bị chém đứt, trên khuôn mặt ngây thơ vẫn còn vương nét sợ hãi tột cùng. Đáng sợ hơn, trên những vết thương của các đệ tử đều vương lại một làn khói đen mờ nhạt, một thứ tà khí tà ác đang gặm nhấm, làm da thịt họ thối rữa một cách nhanh chóng.

Ở phía xa, điện thờ ngói lưu ly xanh vốn là nơi trang nghiêm nhất của tông môn nay đã sụp đổ một góc lớn. Những pho tượng tổ sư oai nghiêm, từng là biểu tượng cho chính đạo trung kiên, giờ đây bị đập vỡ nát, vấy đầy những vệt máu tươi bắn tung tóe.

Tiêu Vân Hải gào lên một tiếng đau đớn xé lòng. Nỗi đau quá lớn khiến lồng ngực hắn thắt lại, hắn lao vào giữa bãi tha ma ấy, quỳ sụp xuống bên cạnh xác của Lục Thanh, dùng đôi bàn tay run rẩy lật người sư đệ lại:

- Lục sư đệ. Tỉnh lại đi. Đừng đùa với huynh nữa. Ai đã làm chuyện này? Mau nói cho huynh biết, ai.

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng mưa rơi xối xả như muốn gột rửa tội ác kinh thiên động địa này, nhưng làm sao xóa sạch được oán khí ngút trời đang tích tụ nơi đây. Trong lòng Tiêu Vân Hải, sự ấm áp, chính trực thường ngày, thế giới quan hoàn mỹ về một chính đạo đầy ánh sáng đang bị một dòng nước lạnh băng đóng băng lại hoàn toàn, thay vào đó là một sự trống rỗng, tuyệt vọng và đau đớn đến tột cùng. Từ cõi lòng tan nát của hắn, một thứ gì đó đã vĩnh viễn thay đổi.

- Vân... Vân Hải...

Giữa tiếng mưa gào thét, một tiếng thều thào yếu ớt, đứt quãng vang lên từ phía bậc thềm dẫn lên chính điện đổ nát. Tiêu Vân Hải quay ngoắt đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu lập tức nhận ra bóng dáng quen thuộc. Đó chính là sư phụ của hắn, Chưởng môn Thanh Vân Phái, Thanh Hư đạo trưởng.

- Sư phụ.

Tiêu Vân Hải gào khóc, lao đến như một mũi tên, đỡ lấy thân hình đang run rẩy của sư phụ. Khi chạm vào người ông, lòng hắn thắt lại khi thấy ngực áo đạo bào của sư phụ đã bị xé toạc, lộ ra một vết thương kiếm chí mạng xuyên thấu lồng ngực, máu tươi không ngừng tuôn ra như suối, nhuộm đỏ cả hai bàn tay của Tiêu Vân Hải. Thanh Hư đạo trưởng là một cao thủ tu vi thâm hậu, đứng đầu một phương, làm sao có thể bị đánh bại một cách dễ dàng như thế này? Khi Tiêu Vân Hải vận chuyển chân khí truyền vào lưng sư phụ để níu kéo mạng sống, hắn kinh hoàng nhận ra kinh mạch trong người ông đã bị một loại kịch độc vô hình ăn mòn, phong tỏa toàn bộ linh lực, khiến ông không thể phát huy được một phần mười sức mạnh. Chính thứ kịch độc này cùng sự phản bội từ bên trong đã mở toang đại trận bảo tông, dẫn sói vào nhà.

Thanh Hư đạo trưởng dùng chút tàn lực cuối cùng, nắm chặt lấy chéo áo đẫm nước mưa của Tiêu Vân Hải. Đôi mắt già nua, hiền từ ngày nào giờ đây tràn ngập sự phẫn uất, bất lực và đau đớn khôn cùng khi thấy cơ nghiệp ngàn năm tiêu tan trong một đêm. Ông run rẩy đưa bàn tay đẫm máu vào sâu trong ngực áo, lấy ra một vật quý giá rồi ấn mạnh vào lòng bàn tay của đứa đệ tử duy nhất còn sống sót.

Đó là một nửa mảnh ngọc bội cổ. Trên mặt ngọc chạm khắc hoa văn mây bay uốn lượn vô cùng tinh xảo của Thanh Vân Phái, nhưng giờ đây nó không còn vẻ thanh khiết ban đầu mà đã thấm đẫm một màu máu đỏ tươi, thấm sâu vào tận từng thớ ngọc, lạnh lẽo đến gai người.

- Giữ lấy... mảnh ngọc này... - Thanh Hư đạo trưởng thở hắt ra một hơi, giọng nói đứt quãng vì ngụm máu tươi trào lên chặn đứng cuống họng - Kẻ... kẻ chủ mưu thực sự... không phải người ngoài... Hắn chính là... một trưởng lão... quyền cao chức trọng... trong tiên môn chính đạo... Hắn muốn... tìm bí mật... ma kiếm...

- Sư phụ, người đó là ai? Trưởng lão của môn phái nào? Xin người hãy nói cho đệ tử biết. - Tiêu Vân Hải nghẹn ngào, dòng nước mắt nóng hổi hòa lẫn nước mưa tuôn dài trên má, hắn điên cuồng truyền chân khí vào nhưng tất cả như muối bỏ bể, sinh mệnh của sư phụ đang trôi đi quá nhanh.

- Nhớ kỹ... nửa mảnh ngọc còn lại... đang ở trên người kẻ đó... Hắn là... kẻ đứng đầu...

Lời chưa kịp dứt, ánh sáng bấu víu cuối cùng trong mắt Thanh Hư đạo trưởng hoàn toàn lụi tắt. Bàn tay đang nắm chặt áo Tiêu Vân Hải buông thõng xuống, đầu ngoẹo sang một bên, trút hơi thở cuối cùng giữa màn mưa đông lạnh giá.

- Sư phụ.

Tiêu Vân Hải ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng đau đớn, thảm thiết. Tiếng hét của hắn mang theo toàn bộ chân khí trong người, hòa cùng tiếng sấm sét nổ vang, xé rách cả màn đêm tăm tối. Nỗi đau đớn tột cùng khi tận mắt chứng kiến tông môn sụp đổ, sư phụ và đồng môn bị tàn sát hàng loạt ngay trước mắt đã hoàn toàn đập nát tâm hồn chính trực của hắn. Sâu trong tâm thức, hạt giống hận thù, oán hận bắt đầu nảy mầm với một tốc độ kinh hoàng. Ngọn lửa oán hận bùng lên dữ dội, thiêu rụi hoàn toàn sự ấm áp, lương thiện ngày xưa. Ánh mắt hắn mất đi ánh sáng dịu dàng, chỉ còn lại sự lạnh lẽo, tàn nhẫn như băng tuyết ngàn năm. Hắn nắm chặt nửa mảnh ngọc bội thấm máu trong tay, mặc cho những góc cạnh sắc nhọn của miếng ngọc vỡ đâm sâu vào da thịt, máu của hắn hòa cùng máu của sư phụ chảy xuống đất đá.

Cộp. Cộp. Cộp.

Giữa tiếng mưa rơi xối xả vang dội, tiếng bước chân thong thả, đều đặn bỗng nhiên vang lên từ phía lối vào sân võ. Âm thanh ấy vô cùng tương phản với sự hỗn loạn của đất trời, tạo nên một áp lực tinh thần cực kỳ khủng khiếp. Một bóng người từ trong màn sương mù dày đặc và mưa gió bước ra. Kẻ đó mặc một bộ hắc y rộng thùng thình trùm kín đầu, khuôn mặt khuất sau một chiếc mặt nạ sắt màu xám đen lạnh lẽo, chỉ chừa lại hai hốc mắt sâu hoắm đang phát ra luồng ánh sáng đỏ ngòm như mắt quỷ. Trên tay gã, một thanh trường kiếm màu đen tuyền đang nhỏ xuống từng giọt máu tươi, thứ máu vẫn còn hơi ấm của các đệ tử Thanh Vân Phái.

- Một lũ kiến hôi chính đạo, chết hết rồi mà không ngờ vẫn còn sót lại một con cá lọt lưới. - Giọng nói của kẻ đeo mặt nạ khàn khàn, trầm đục và đầy chế giễu, nghe như tiếng hai thanh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau giữa nghĩa địa.

Tiêu Vân Hải chậm rãi đứng bật dậy, đặt thi thể của sư phụ xuống một cách cẩn thận. Hắn quay người lại, đôi mắt đỏ ngầu vì căm hận khóa chặt vào bóng đen trước mặt. Hắn vung thanh phác kiếm lên, chỉ thẳng vào mặt kẻ thủ ác, giọng nói lạnh lùng không chút cảm xúc:

- Ngươi là ai? Tại sao lại tàn sát Thanh Vân Phái chúng ta? Ai sai khiến ngươi làm việc này? Mau khai ra.

- Ngươi không cần biết. Một kẻ sắp chết thì cần gì phải biết quá nhiều chuyện của thế gian. - Kẻ đeo mặt nạ lạnh lùng đáp, lời nói mang theo sự khinh bỉ tột cùng.

Ngay lập tức, một luồng áp lực tu vi khủng khiếp từ trên người kẻ đeo mặt nạ bùng nổ, ép thẳng về phía Tiêu Vân Hải. Bản chất tu vi của kẻ này vô cùng quỷ dị và đáng sợ, không phải là chân khí chính đạo thanh thuần, quang minh mà là một luồng tà công hắc ám sâu thẳm. Những làn khói đen đặc quánh như những xúc tu của ác quỷ tản ra xung quanh gã, khiến những hạt nước mưa rơi xuống chưa kịp chạm vào người gã đã bị ăn mòn, bốc hơi thành những làn khói trắng tanh tưởi.

Kẻ đeo mặt nạ cử động. Thân hình gã đột ngột biến mất vào màn mưa mịt mù.

Tiêu Vân Hải bằng bản năng chiến đấu nhạy bén của đại đệ tử, cảm nhận được một luồng sát khí chí mạng, lạnh buốt xương tủy đang từ phía sườn bên trái phóng tới với tốc độ chớp nhoáng. Hắn không kịp suy nghĩ, vận chuyển toàn bộ tu vi Thanh Vân Kiếm Pháp đến mức cực hạn, chân khí bao bọc quanh thân kiếm, vung một chiêu Hoành Tảo Thiên Quân để đỡ lấy đường kiếm vô hình.

Keng.

Hai thanh kiếm va chạm mạnh mẽ vào nhau, phát ra một tiếng nổ lớn cùng những tia lửa sáng rực giữa đêm tối bão bùng. Thế nhưng, sức mạnh từ tà công hắc ám của đối phương quá đỗi kinh người, vượt xa dự đoán của hắn. Tiêu Vân Hải cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá vạn cân đập trúng, lục phủ ngũ tạng đảo lộn, máu tươi trong miệng lập tức trào ra. Thân hình hắn bị đánh bay ngược về phía sau vài trượng, hai chân găm chặt, kéo lê trên mặt sân đá xanh ngàn năm tạo thành hai vệt dài đầy nước và máu.

- Nghịch thiên cải mệnh sao? Chỉ dựa vào chút tu vi cặn bã này của ngươi mà cũng đòi chống cự à? - Kẻ đeo mặt nạ bước từng bước áp sát, thanh kiếm đen trong tay gã rung lên bần bật. Gã bắt đầu thi triển tà thuật kiếm pháp, vung kiếm liên tiếp. Từng đường kiếm mang theo những luồng kiếm khí màu đen hình bán nguyệt xé toạc màn mưa xối xả, mang theo tiếng rên rỉ của oan hồn, lao thẳng về phía Tiêu Vân Hải nhằm cắt hắn thành muôn vàn mảnh vụn.

Tiêu Vân Hải điên cuồng chống đỡ trong tuyệt vọng. Hắn biết mình không thể lùi bước, phía sau hắn là danh dự của tông môn, là xác của sư phụ và các đồng môn. Hắn cắn chặt răng đến bật máu, thi triển chiêu thức phòng ngự mạnh nhất của Thanh Vân Phái mang tên Thanh Phong Hóa Vũ. Kiếm quang của hắn xoay tròn, biến thành một màng chắn bán cầu bằng ánh sáng xanh thanh khiết để bao bọc cơ thể. Những luồng kiếm khí hắc ám của kẻ đeo mặt nạ liên tiếp oanh tạc vào màng chắn, tạo nên những tiếng nổ rền trời. Thế nhưng, trong trạng thái tâm thần đại chấn vì nỗi đau diệt môn và sự chênh lệch tu vi quá lớn, màng chắn kiên cố ấy nhanh chóng xuất hiện những vết rạn nứt chằng chịt như mạng nhện.

Rắc.

Thanh phác kiếm bằng thép tinh luyện của Tiêu Vân Hải cuối cùng không chịu nổi áp lực tà tính quá khủng khiếp, gãy làm đôi thành những mảnh vụn bay tứ tán. Kiếm khí hắc ám thừa cơ xuyên qua màng chắn đã vỡ, đánh thẳng vào lồng ngực Tiêu Vân Hải.

Hự.

Tiêu Vân Hải phun ra một ngụm máu lớn, xương ngực rạn vỡ, thân hình hắn như một cánh diều đứt dây trong bão lớn, bay thẳng ra phía sau. Đằng sau hắn lúc này không còn là mặt sân tập võ bằng đá xanh nữa, mà là rìa của đỉnh Thanh Vân. Nơi đó chính là Vực sâu Thanh Vân, một bờ vực sâu thẳm mịt mùng sương gió, quanh năm mây mù dày đặc bao phủ, vách đá dựng đứng đen kịt, từ cổ chí kim chưa một ai rơi xuống mà có thể sống sót trở về.

Thân hình của Tiêu Vân Hải rơi tự do vào khoảng không vô định, tối tăm của bờ vực sâu thẳm. Gió rít gào điên cuồng bên tai hắn như tiếng cười nhạo, mỉa mai của số phận dành cho một kẻ chính đạo thất bại. Sương mù lạnh lẽo nhanh chóng nuốt chửng lấy thân ảnh cô độc của hắn.

Kẻ đeo mặt nạ bước từ từ đến rìa vách đá, cúi đầu nhìn xuống khoảng tối tăm mịt mùng không đáy bên dưới. Sau một lúc im lặng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào ngoài tiếng gió rít, gã khẽ hừ lạnh một tiếng đầy thỏa mãn rồi quay lưng, chậm rãi bước đi vào màn mưa mù mịt, để lại sau lưng một Thanh Vân Phái từng huy hoàng nay chỉ còn là một phế tích chìm trong biển máu và xác chết.

Trong lúc cơ thể đang rơi xuống với tốc độ chóng mặt vào bóng tối sâu thẳm, vô tận dưới đáy vực, những vết thương chí mạng trên lồng ngực đau đớn đến mức khiến thần trí Tiêu Vân Hải muốn mờ mịt. Thế nhưng, nỗi đau đớn thể xác đó hoàn toàn chẳng là gì so với ngọn lửa hận thù tột cùng đang bùng cháy dữ dội, thiêu đốt linh hồn hắn. Hai mắt hắn trừng trừng nhìn lên khoảng không gian phía trên bờ vực, nơi kẻ thù vừa đứng. Đôi bàn tay hắn vẫn nắm chặt lấy nửa mảnh ngọc bội thấm máu của sư phụ đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Một ý niệm trả thù điên cuồng, lạnh lẽo bao trùm lấy tâm trí hắn. Hắn thề với trời đất, nếu lần này mạng lớn không chết, hắn nhất định sẽ bò trở lên từ địa ngục, tìm ra kẻ chủ mưu và toàn bộ những kẻ liên quan, bắt chúng phải dùng máu của cả dòng họ để đền mạng cho Thanh Vân Phái. Trước khi hoàn toàn mất đi tri giác và chìm vào bóng tối vô định của màn sương gió mịt mù dưới đáy vực sâu, hạt giống ma tính trong hắn đã chính thức thức tỉnh.