Chương 10:
Tập 10: Cơn Ghen Kìm Nén
Chương mười: Cơn Ghen Kìm Nén
Ánh nắng sớm mai rọi xuống đỉnh Hàn Kiếm Phong không mang theo chút hơi ấm nào của cõi nhân gian, chỉ khiến cho thảm tuyết trắng xóa phủ kín trập trùng núi đồi thêm phần chói mắt và lạnh lẽo. Nơi đây quanh năm bị bao bọc bởi luồng băng khí thuần khiết nhất của Tiên giới, từng cành trúc vuông quanh gian trúc xá đều đọng lại một lớp băng tuyết trong suốt như thủy tinh. Mỗi khi gió ngàn thổi qua, những rặng trúc lại va vào nhau phát ra tiếng rào rạt xơ xác, xé tan sự tĩnh lặng vốn có của chốn thanh tu cô tịch.
Trước khoảng sân rộng tày vài trượng xếp bằng đá cuội phủ đầy tuyết xốp, bầu không khí buổi sớm hôm nay lại bị xáo trộn bởi sự xuất hiện của một vị khách không mời.
Thiếu chủ Tiên môn Doãn Trạch đứng dựa lưng vào hàng rào trúc đơn sơ, tay cầm chiếc quạt xếp bằng ngọc thạch trắng khẽ đung đưa đầy vẻ nhã nhặn, dù rằng luồng khí lạnh xung quanh đủ để làm ngưng đọng những dòng suối nhỏ. Y khoác trên mình bộ gấm lụa màu xanh nhạt viền chỉ kim tuyến sang trọng, đai lưng nạm ngọc bích sáng bóng, nụ cười trên môi luôn thường trực vẻ phóng khoáng và tự đa tình điển hình của một đệ tử danh môn thế gia.
Đứng đối diện với y chính là Ti Vãn. Nàng bận chiếc váy gấm màu đỏ thắm tựa như ngọn lửa bùng cháy giữa sắc trắng hiêu quạnh của tuyết sơn. Mái tóc đen tuyền dài ngang lưng được búi lỏng bằng một chiếc trâm gỗ đơn sơ, vài lọn tóc mai buông lơi ôm lấy khuôn mặt kiều diễm. Đôi mắt hồ cáo cong cong chớp chớp đầy vẻ linh động, môi son hé mở đọng lại nụ cười rạng rỡ đến lạ thường.
Ti Vãn nhẹ nhàng đưa bàn tay thon dài vuốt lại lọn tóc mai đang bị gió tuyết làm rối, vạt tay áo đỏ thắt chặt bởi sợi tơ hồng ma mị vô hình khẽ lay động dưới lớp vải. Nàng cất giọng trong trẻo tựa tiếng chuông đồng ngân vang giữa vách đá:
Doãn thiếu chủ quả nhiên là người có đôi mắt tinh đời và tấm lòng chu đáo. Nơi tuyết phủ quanh năm này tĩnh mịch và đơn điệu đến phát chán, suốt ngày chỉ có tiếng gió rít và khuôn mặt lạnh như tiền của Kiếm Tiên. Nếu hôm nay không có người đến thăm và tán gẫu đôi câu, e rằng một yêu nữ quen chốn phồn hoa như ta sớm đã biến thành một tảng băng trôi mất rồi.
Doãn Trạch bật cười thành tiếng, ánh mắt ranh mãnh và chứa đựng sự thèm muốn không che đậy dừng lại trên gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của nàng. Y khẽ nghiêng người về phía trước, hạ thấp giọng bằng một ngữ điệu cợt nhả vô cùng quen thuộc:
Ti Vãn cô nương thật biết cách đùa. Một mỹ nhân kiều diễm và tràn đầy sức sống như cô nương, dù ở trong rừng đào rậm rạp sương mù hay giữa đỉnh núi tuyết hoang vu cô tịch này, đều khiến cho cảnh vật xung quanh trở nên có hồn và rực rỡ hẳn lên. Thật không ngờ năm xưa tại Rừng Đào Sương Nguyệt chúng ta duyên phận trót lỡ, để rồi hôm nay lại gặp lại nhau trong cảnh tượng oái ăm và ngỡ ngàng thế này. Liệu có phải cô nương vẫn còn nhớ đến lời hẹn ước chưa thành năm đó, nên mới vô tình vướng bận ở lại chốn này?
Nghe đến bốn chữ Rừng Đào Sương Nguyệt, đôi mắt Ti Vãn chợt lóe lên một tia sáng tinh quái và ranh mãnh. Nàng kiễng chân, khẽ liếc nhanh về phía góc hiên nhà trúc xá, nơi một bóng hình áo trắng như tuyết đang đứng lặng lẽ dưới bóng râm của mái hiên.
Tạ Vô Trần đứng đó từ bao giờ. Hắn chắp hai tay sau lưng, sống lưng thẳng tắp như một thanh linh kiếm tuốt khỏi bao đang cắm chặt xuống đất. Bộ y phục trắng tinh khôi không một hạt bụi bẩn, mái tóc đen được búi gọn bằng chiếc trâm cẩm thạch đơn sơ. Gương mặt hắn lạnh ngắt như mặt hồ băng ngàn năm mùa đông, không để lộ một gợn sóng cảm xúc nào, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm tựa như vực sâu lại đang gắn chặt vào từng cử chỉ, từng nụ cười của hai người đang đứng giữa sân.
Ti Vãn che miệng cười khẽ, cố tình nâng cao giọng để từng từ ngữ lót mật mị thuật lọt vào tai người đang đứng từ xa:
Tiếc nuối hay không thì có làm sao chứ? Thiếu chủ phong lưu trác tuyệt, danh tiếng lẫy lừng khắp Tiên giới, biết bao nhiêu tiên tử danh gia vọng tộc thầm thương trộm nhớ. Một yêu nữ nhỏ bé, không danh không phận như ta được Thiếu chủ ghi nhớ trong lòng đã là một sự ưu ái lớn lắm rồi. Nếu sớm biết Hàn Kiếm Phong lại có ngày đón tiếp khách quý thanh nhã thế này, ta đã tự tay xuống bếp pha một ấm linh trà ngọt ngào để đáp lễ tấm chân tình của Thiếu chủ.
Doãn Trạch nghe những lời âu ếm ấy thì lòng dạ dâng lên sự tự mãn mãnh liệt. Y cho rằng yêu nữ này vốn dĩ đã có ý với mình từ trước, nay lại bị giam lỏng ở ngọn núi lạnh lẽo này nên đang tìm cách vây bấu lấy cơ hội. Y không ngại ngần bước tiến thêm một bước dài, khoảng cách giữa y và Ti Vãn chỉ còn lại trong tầm tay với. Y giơ chiếc quạt ngọc trong tay lên, định bụng dùng đầu quạt khẽ nâng cằm nàng lên, nụ cười trên môi thêm phần dạn dĩ:
Cần gì phải phiền phức pha trà chốn núi cao lạnh lẽo này? Chỉ cần cô nương gật đầu đồng ý, ta sẵn sàng thưa với Kiếm Tiên huynh một tiếng, đưa cô nương rời khỏi ngọn núi chết chóc này, xuống thẳng nhân gian phồn hoa thưởng ngoạn hội đèn hoa đăng náo nhiệt. Cô nương thấy thế nào?
Lời còn chưa dứt, một luồng áp lực vô hình nhưng nặng nề tựa như ngọn núi Thái Sơn bất ngờ từ trên hư không đè xuống toàn bộ khoảng sân.
Bầu không khí xung quanh trong chớp mắt như bị đông cứng lại hoàn toàn. Những hạt tuyết đọng trên cành trúc vuông lập tức nổ tung thành vô số bụi tuyết nhỏ li ti rồi tan biến vào hư không. Luồng hàn khí xé gió lạnh thấu xương tràn qua khoảng sân làm chiếc quạt ngọc thạch trong tay Doãn Trạch chấn động mạnh, phát ra những tiếng rung rần rật.
Tạ Vô Trần chậm rãi bước ra khỏi bóng râm của mái hiên.
Mỗi bước chân của hắn đặt trên mặt tuyết mềm mại không hề để lại bất kỳ vết chân nào, nhưng sức ép linh lực cuồn cuộn tỏa ra từ thân thể hắn khiến cho không gian xung quanh dường như co rút lại. Vạt áo trắng gợn sóng theo từng nhịp chuyển động uy nghi. Gương mặt Kiếm Tiên vẫn giữ nguyên vẻ thanh cao, thoát tục và băng giá, nhưng ánh mắt hắn rọi thẳng vào Doãn Trạch lại chứa đựng một sát khí ngầm vô cùng tàn nhẫn và lạnh lẽo.
Doãn thiếu chủ.
Giọng nói của Tạ Vô Trần vang lên. Âm thanh bình thản, trầm thấp nhưng lại chứa đựng sự dứt khoát và đè nén không thể chối từ:
Chuyện Tiên môn giao phó, ta và ngươi đã bàn thảo xong xuôi từ nửa canh giờ trước. Hiện tại đã đến giờ ta cần đóng cửa tĩnh tọa, vận công tu luyện. Hàn Kiếm Phong là nơi thanh tu nghiêm ngặt, không thích hợp để nán lại trò chuyện phiếm chốn nhân gian. Mời thiếu chủ trở về cho.
Doãn Trạch giật mình lùi lại nửa bước trước uy áp kinh người ấy. Y nhận ra sự thay đổi bất thường và cực kỳ đáng sợ trong luồng linh khí biến đổi quanh người Tạ Vô Trần. Vốn dĩ Kiếm Tiên nổi danh là người giữ đúng lễ nghĩa, đàng hoàng, điềm tĩnh và giữ khoảng cách trước mọi sự biến cố trên đời, chưa từng bao giờ ra lệnh đuổi khách một cách thẳng thừng, cộc lốc và tuyệt tình đến nhường này.
Doãn Trạch ngơ ngác nhìn sang Ti Vãn đang mỉm cười kín đáo, rồi lại nhìn sang gương mặt đông cứng của Tạ Vô Trần, trong mắt lóe lên sự nghi hoặc và bất ngờ sâu sắc.
Kiếm Tiên huynh, ta và Ti Vãn cô nương chỉ là...
Không có chỉ là.
Tạ Vô Trần dứt khoát cắt ngang lời y. Hắn tiến đến, đứng sóng đôi ngay bên cạnh Ti Vãn, tà áo trắng tinh khôi chạm nhẹ vào vạt váy đỏ thắm của nàng. Khoảng cách giữa hai người lập tức thu hẹp lại không còn một kẽ hở. Hắn không hề nhìn Ti Vãn, nhưng bàn tay giấu trong tay áo rộng đang siết chặt lại đến mức các khớp ngón tay trắng bếch ra.
Mong Doãn thiếu chủ tự trọng. Sơn môn có quy định rõ ràng, người ngoài không thể ở lại Hàn Kiếm Phong quá lâu. Nếu thiếu chủ còn chậm trễ, ta sợ là linh lực quanh núi sẽ vô tình thương tổn đến thân thể ngọc ngọc của thiếu chủ.
Sát khí nhạt nhòa nhưng vô cùng chân thật và sắc lẹm tỏa ra từ thân thể Kiếm Tiên làm Doãn Trạch phải nuốt nước bọt gượng gạo. Y biết rõ nếu còn tiếp tục dây dằng hay buông lời trêu chọc yêu nữ trước mặt, thanh linh kiếm lừng danh đang đeo sau lưng Tạ Vô Trần rất có thể sẽ tuốt khỏi bao ngay lập tức để làm sạch sơn môn.
Doãn Trạch gượng cười, giơ quạt lên chắp tay chào:
Đã vậy thì ta không dám làm phiền buổi tu luyện tĩnh tọa của Kiếm Tiên huynh nữa. Ti Vãn cô nương, hẹn ngày gặp lại ở chốn phồn hoa.
Nói rồi, Doãn Trạch vội vã vận chuyển linh lực, hóa thành một luồng kim quang chói mắt nhắm hướng chân núi phóng đi với tốc độ cực nhanh, không hề ngoảnh đầu nhìn lại dù chỉ một lần.
Khoảng sân rộng trở lại sự tĩnh lặng vốn có của nó. Gió tuyết lại tiếp tục rít lên qua các khe núi đá, nhưng bầu không khí lúc này không còn là sự thanh thản thường ngày mà đè nén, u uất đến mức nghẹt thở.
Ti Vãn đứng nghiêng đầu, đôi mắt hồ cáo cong lên đầy vẻ ranh mãnh và đắc ý. Nàng xoay người nhìn Tạ Vô Trần, cố tình bước sát lại gần hắn thêm một chút, giọng nói mang theo ý cười trêu chọc dạn dĩ:
Chà, Kiếm Tiên đại nhân thật là uy phong lẫm liệt, dọa người ta đến mức vội vã bỏ chạy như vậy. Người ta chỉ đến thăm hỏi vài câu, nói vài lời khách khí lịch sự, vậy mà huynh lại dùng cái vẻ mặt như muốn lấy mạng người ta để đuổi khách đi. Chẳng lẽ huynh sợ ta sẽ theo hắn rời khỏi ngọn núi tuyết này thật sao?
Tạ Vô Trần không đáp lời nàng. Hắn lạnh lùng xoay người, bước thẳng vào trong gian trúc xá.
Ti Vãn mỉm cười nhẹ nhàng, nhón chân bước theo sau hắn, bàn tay mân mê sợi chỉ đỏ quấn quanh cổ tay. Nàng hoàn toàn không ngờ rằng, trò đùa thử lòng nông nổi này sắp sửa mang lại cho nàng một trải nghiệm chấn động chưa từng có.
Cánh cửa trúc khép lại, nhốt trọn hai bóng hình trong không gian nhỏ hẹp và khép kín.
Ánh sáng rạng đông mỏng manh hắt qua khung cửa sổ gỗ, phản chiếu lên mặt bàn đơn sơ. Tạ Vô Trần đi đến trước bệ đá tọa thiền thường ngày, nhắm mắt lại chuẩn bị khoanh chân ngồi xuống để lập lại sự bình tĩnh. Hắn cố gắng hít một hơi thật sâu để xua tan những xáo trộn rạo rực trong tâm trí, nhưng đúng lúc đó, một sức nóng thiêu đốt đột ngột bùng phát từ cổ tay trái của hắn.
Cùng lúc ấy, Ti Vãn giật mình thốt lên một tiếng nghẹn ngào đầy kinh hãi.
Nàng lấy tay ôm chồm lấy cổ tay phải của mình. Sợi Tình Võng màu đỏ huyết vốn dĩ chỉ nhẹ nhàng như một mảnh lụa mỏng, nay bất chợt co thắt mãnh liệt. Sắc đỏ huyết tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhưng không hề dịu nhẹ hay ấm áp như đêm trước, mà nóng bừng lên như một thanh sắt vừa rút ra khỏi lò rèn lửa đỏ.
Nhiệt độ cực cao ấy truyền thẳng qua làn da mỏng manh, chạy dọc theo mạch máu và xông thẳng vào sâu trong tâm trí Ti Vãn.
Đó không phải là cơn đau thể xác thông thường do linh lực phản phệ hay do cấm thuật xiết chặt. Đó là sự cuồn cuộn của một làn sóng cảm xúc vô cùng dữ dội, hỗn loạn và nghẹt thở.
Qua liên kết đồng cảm của Tình Võng, Ti Vãn cảm nhận được một luồng khí nóng rực, bất an, giận dữ, chiếm hữu và ghen tuông mãnh liệt đang gầm rú bên trong lồng ngực của Tạ Vô Trần. Luồng cảm xúc ấy như ngọn lửa cao hàng trượng, muốn thiêu rụi toàn bộ sự điềm tĩnh, quy tắc và đạo tâm thanh sạch mà hắn đã dày công tu luyện khổ hạnh suốt hàng trăm năm qua.
Ti Vãn choạng vạng lùi lại một bước, lưng đập nhẹ vào cánh cửa trúc khép kín. Nàng ngước đôi mắt tròn xòe nhìn Tạ Vô Trần, trong mắt lấp loáng sự bàng hoàng và run rẩy thật sự.
Huynh... huynh đang giận sao?
Giọng nàng không còn giữ được vẻ tinh quái hay trêu chọc thường ngày nữa mà có chút ngập ngừng và hoảng sợ. Nhịp tim của Tạ Vô Trần dồn dập, mạnh mẽ và cuồng loạn đến mức đập liên hồi trong lồng ngực nàng thông qua sợi tơ kết nối.
Tạ Vô Trần mở bừng mắt. Đôi mắt vốn dĩ trong veo và tĩnh lặng như nước hồ băng nay đã bị phủ một lớp sương mờ đỏ rực rạo rực. Hắn đứng dậy khỏi bệ đá, từng bước tiến về phía nàng. Mỗi bước đi của hắn mang theo luồng nhiệt áp đảo, hoàn toàn đè bẹp không khí lạnh lẽo vốn có trong gian phòng trúc.
Ti Vãn muốn lùi lại để tránh né luồng áp lực ấy, nhưng sau lưng nàng đã là cánh cửa gỗ khép kín không còn đường lui. Nàng giơ tay lên định đẩy hắn ra, nhưng Tạ Vô Trần đã nhanh hơn một bước.
Bàn tay to lớn, ấm áp đến mức nóng rát của hắn vươn ra, nắm chặt lấy cổ tay nàng — đúng ngay vị trí sợi Tình Võng đang quấn chặt và phát sáng dữ dội.
Lực nắm của hắn rất mạnh mẽ và dứt khoát, nhưng lại khéo léo giữ không làm tổn thương đến làn da mỏng manh của nàng. Hắn cúi đầu xuống, khoảng cách giữa hai gương mặt thu hẹp lại chỉ còn trong gang tấc. Ti Vãn thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở dồn dập, nóng hổi của hắn phả nhẹ lên trán và chóp mũi mình.
Ti Vãn.
Tạ Vô Trần cất giọng. Giọng nói của hắn trầm đục, khàn khàn, chứa đựng sự giằng xé và đè nén nội tâm đến mức cực hạn:
Ngươi cố tình.
Ti Vãn chớp mắt liên tục, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh trên gương mặt kiều diễm. Nàng gượng cười, mi mắt cong lên để che đậy sự nhột nhạt trong lòng:
Ta cố tình cái gì cơ chứ? Ta chỉ là trò chuyện với Thiếu chủ Tiên môn vài câu khách khí. Dù sao năm xưa hắn cũng là mục tiêu ta dày công chọn lựa ở Rừng Đào, nếu không có sự can thiệp bất ngờ của người khác, biết đâu bây giờ ta và hắn đã...
Nói chưa hết câu, bàn tay Tạ Vô Trần siết chặt hơn một chút. Sức nóng từ Tình Võng truyền sang bùng lên dữ dội khiến Ti Vãn phải khẽ hít vào một hơi khí lạnh vì cảm giác rạo rực xông lên não.
Đừng nhắc đến hắn nữa.
Tạ Vô Trần gằn giọng từng chữ một cách nặng nề. Ánh mắt hắn xoáy sâu vào đôi mắt nàng, không hề trốn tránh, không hề dùng bất kỳ lý do thanh cao nào để che đậy nữa:
Ngươi nhìn hắn mỉm cười dịu dàng. Ngươi hứa sẽ tự tay pha trà cho hắn. Ngươi còn muốn đi theo hắn xuống núi ngắm hoa đèn phồn hoa.
Ti Vãn sững người hoàn toàn. Nàng nhìn thấy trong mắt vị Kiếm Tiên cao cao tại thượng ấy sự tổn thương, sự dằn dắt, lòng chiếm hữu và một cơn ghen tuông cuồng nhiệt đang bị cưỡng ép giam giữ đằng sau lớp vỏ bọc đạo tâm.
Hắn không hề phủ nhận. Hắn không hề dùng lý do "bảo vệ đạo tâm" hay "giữ gìn thanh quy sơn môn" để biện minh cho sự bất thường của mình nữa. Sức nóng bừng bừng từ Tình Võng đã tố giác toàn bộ những gì sâu thẳm và chân thật nhất trong tâm trí hắn.
Kiếm Tiên đại nhân...
Ti Vãn thì thì thầm, giọng nói ngọt ngào pha lẫn chút bất an và e ấp:
Huynh đang ghen sao? Huynh là Kiếm Tiên đạo tâm vô vi, đứng đầu Tiên giới, làm sao có thể ghen vì một yêu nữ nhỏ bé như ta chứ?
Tạ Vô Trần nhắm chặt mắt lại trong chốc lát để đè nén cơn sóng cuộn trào trong lồng ngực. Khi hắn mở mắt ra lần nữa, ngọn lửa giận dữ và bất an trong mắt hắn vẫn không hề suy giảm, nhưng nó đã biến thành một sự thừa nhận cay đắng, bất lực và quyết liệt.
Hắn nghiêng đầu, môi chạm sát vào vành tai mỏng manh của nàng, thì thầm bằng một giọng nói chan chứa sự sụp đổ của đạo tâm:
Phải. Ta đang ghen.
Một từ "phải" thốt ra nhẹ hẫng nhưng lại như một đòn nặng nề đánh thẳng vào trái tim Ti Vãn. Nàng đông cứng người tại chỗ, hơi thở ngưng trệ.
Tạ Vô Trần tiếp tục nói, hơi thở nóng hổi truyền qua làn da nàng làm nàng run lên khe khẽ:
Tình Võng này nối chặt sinh mạng và cảm xúc của ta và ngươi. Tâm trí ngươi dao động, ta cảm nhận được rõ ràng. Cảm xúc của ta bùng phát, ngươi cũng không thể trốn chạy. Ngươi dùng hắn để thử thách ta, ngươi muốn thấy đạo tâm của ta sụp đổ hoàn toàn... Ti Vãn, ngươi đã hài lòng với kết quả này chưa?
Sợi Tình Võng màu đỏ huyết giữa hai cổ tay phát ra những tiếng rung nhẹ rần rật. Ánh sáng đỏ rực bao bọc lấy hai bàn tay đang nắm chặt vào nhau. Luồng khí nóng từ cơn ghen tuông kìm nén của Tạ Vô Trần truyền sang làm lồng ngực Ti Vãn đập liên hồi không kiểm soát được. Nàng nhận ra mình đã thắng trong trò chơi thử thách này, nhưng chiến thắng ấy lại mang đến cho nàng một cảm giác hoảng sợ và rạo rực khó tả.
Đạo tâm thanh sạch ngàn năm của Tạ Vô Trần thực sự đã xuất hiện một vết nứt lớn không thể hàn gắn. Và người làm nứt nó, không ai khác chính là nàng.
Tạ Vô Trần chậm rãi buông cổ tay nàng ra. Hắn lùi lại một bước, xoay lưng về phía nàng, cố gắng điều hòa lại nhịp thở dồn dập. Sức nóng trên Tình Võng bắt đầu hạ nhiệt dần dần, nhưng ánh sáng đỏ huyết vẫn duy trì trạng thái lấp lánh mãnh liệt, như một lời nhắc nhở rằng cơn sóng ngầm trong lòng hai người vẫn chưa hề lắng xuống.
Nghỉ ngơi đi.
Tạ Vô Trần để lại một câu lạnh ngắt rồi bước ra bệ đá, khoanh chân ngồi xuống. Lần này, hắn không nhắm mắt nữa mà nhìn chằm chằm vào khoảng không tĩnh lặng trước mặt, bờ vai rộng khẽ phập phồng dưới lớp áo trắng.
Ti Vãn đứng tựa lưng vào cánh cửa trúc, tay mân mê cổ tay vẫn còn vương lại sức nóng hừng hực. Nàng nhìn bóng lưng đơn độc nhưng chứa đựng đầy sự giằng xé của Kiếm Tiên, trong lòng trào dâng một cảm xúc hỗn loạn chưa từng có.
Nàng biết, từ khoảnh khắc này trở đi, mối liên kết giữa hai người đã vượt xa tầm kiểm soát của một cấm thuật đơn thuần.