Chương 1:
Tập 1: Lớp Vỏ Mụ Mị Ở Thố Uyển
Sương mù ở Cực Lạc Thố Uyển không bao giờ mang màu trắng thanh khiết của mây trời. Nó quánh lại thành một tầng hơi nước màu hồng nhạt, mang theo vị ngọt lịm mụ mị của hoa đào chín mộng kết hợp với mùi linh tửu nồng nặc đến mức muốn làm tê liệt khứu giác. Thứ sương ấy len lỏi qua từng kẽ lá của những thân cây đào cổ thụ trăm năm, bám chặt vào vạt áo lụa của kẻ qua người lại, và đọng lại trên làn da người ta một cảm giác ướt nhẹp, dính rít như vệt mật bẫy ruồi.
Tại nơi này, trời không bao giờ có đêm thâu đúng nghĩa. Bầu trời đêm luôn bị che phủ bởi một màng sương hồng rực rỡ nhưng tù túng. Bên dưới, ánh sáng phát ra từ lòng hồ linh tuyền lúc nào cũng bốc lên cuồn cuộn, phản chiếu lên những vòm hoa thắm đỏ một thứ sắc màu ma mị, hư ảo và ngột ngạt. Cực Lạc Thố Uyển vừa là chiếc lồng son xa hoa nhất thế gian, vừa là chiếc xưởng đúc lặng lẽ chôn giấu vô số linh hồn ngây thơ của Nguyệt Thố tộc.
Bạch Miên tựa lưng vào một gờ đá cẩm thạch trơn nhẵn bên bờ linh tuyền. Nước tuyền ấm áp bắn lên những vệt sương nhỏ li ti, bám vào làn da tuyết trắng của nàng. Ngón tay thon dài, thon mịn như cọng hành lột nhẹ nhàng gạt vạt áo lụa mỏng màu hồng phấn đang rủ xuống bờ vai trần mướt mát, cố tình để lộ ra một khoảng xương quai xanh thẫm quyến rũ dưới ánh đèn lồng lấp lánh.
Nàng nheo đôi mắt hồ luyến dài và hẹp, nhìn gã Thỏ Yêu trẻ tuổi đang quỳ gối trước mặt mình.
Gã chừng như mới hóa hình được đôi ba mươi năm, linh lực còn vô cùng non nớt. Trên đỉnh đầu gã, đôi tai thỏ trắng muốt phủ lớp lông tơ mịn màng vẫn còn phủ phục, thỉnh thoảng lại run rẩy khẽ giật lên mỗi khi nhịp tim gã đập liên hồi. Trong đôi mắt màu nâu trong trẻo của gã, sự si mê đã lên đến đỉnh điểm, hóa thành một tầng hơi nước long lanh, dại khờ và cuồng nhiệt. Gã nhìn nàng như thể nhìn thấy thần linh duy nhất của đời mình, một sự sùng bái ngốc nghếch đến đáng thương.
"Bạch Miên tỷ tỷ..." Giọng gã Thỏ Yêu run rẩy, lạc đi giữa tiếng nhạc sênh phách rộn rã xung quanh. Đôi tay gã gân guốc, giơ ra giữa không trung, ngập ngừng muốn chạm vào vạt áo lụa mềm của nàng nhưng lại không dám. Gã sợ chỉ một cử chỉ thô bạo nhỏ nhất cũng sẽ làm tan biến bóng hình tựa như ảo ảnh trước mắt. "Nơi này... rượu tối nay cay quá. Nhưng chỉ cần nhìn thấy tỷ, đệ lại thấy lòng mình như ngâm trong hũ mật... Tỷ có từng... dù chỉ một lần thôi... nhớ đến tên đệ không?"
Bạch Miên không đáp ngay. Nàng khẽ bật ra một tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông bạc chạm nhau giữa gió đêm, một âm thanh ngọt ngào đủ sức làm tan chảy bất kỳ trái tim cứng rắn nào. Nàng nghiêng đầu, đôi mắt cong lên thành hai vệt trăng khuyết đầy mị hoặc. Nàng đưa ngón tay trỏ mềm mại, phủ lớp phấn hoa đào mỏng manh, nhẹ nhàng điểm nhẹ lên chóp mũi gã Thỏ Yêu.
Kèm theo động tác cử chỉ mị hoặc ấy, một luồng hương thơm ngào ngạt, ngạt ngào đến mức khiến người ta nghẹt thở bắt đầu từ thân thể nàng từ từ lan tỏa ra không trung. Mùi hương ấy giống như mùi hoa nguyệt thảo chớm nở lúc rạng đông, lại như vị mật ngọt đọng trên cánh hoa đào buổi sáng.
Đó chính là Tình Hương.
Tại Cực Lạc Thố Uyển này, Tình Hương chính là thứ thước đo giá trị cao nhất. Nó là thứ hương khí đặc trưng đại diện cho sự sung mãn của Dục Linh, là minh chứng cho sự hiến dâng triệt để, không chút bảo lưu của một Thỏ Yêu khi chìm đắm hoàn toàn vào ái tình. Kẻ nào bộc phát ra Tình Hương càng đậm đặc, kẻ đó càng được Tiên Môn coi trọng, càng được ban thưởng vô số tài nguyên để tiếp tục nuôi dưỡng thứ cảm xúc điên cuồng đó.
Gã Thỏ Yêu hít một hơi thật sâu. Ngay lập tức, đồng tử gã giãn ra, đôi mắt trắng dã trong chớp mắt chuyển sang màu đỏ ngầu vì đắm đuối. Hương thơm ngọt ngào ấy đánh gục chút lý trí tàn dư cuối cùng của gã. Gã ngã gục đầu vào gối nàng, hai tay ôm lấy chân nàng, thở dốc gập gồng. Gã chìm đắm trong thứ ảo giác lãng mạn, ngọt ngào mà nàng vừa cố ý dựng lên. Gã tham lam hít lấy hít để thứ hương thơm đang vây hãm lấy tâm trí mình, tự tưởng tượng rằng bản thân đã thực sự dùng chân tình để chiếm trọn được trái tim của vị tỷ tỷ xinh đẹp, lừng danh nhất Thố Uyển.
Nhưng gã làm sao biết được, thứ Tình Hương nồng nặc đang bao phủ lấy gã lúc này chỉ là một lớp vỏ giả tạo, một món đồ chơi thủ công tàn nhẫn do nàng dày công dàn dựng.
Bạch Miên hoàn toàn tỉnh táo. Đằng sau đôi mắt long lanh như chứa đựng cả ngàn vệt tình ái kia là một khoảng không tĩnh lặng, lạnh lẽo như đáy hồ mùa đông không một gợn sóng. Nàng không hề động tâm. Nàng không hề có lấy nửa điểm cảm xúc hay sự thương hại nào dành cho gã Thỏ Yêu đáng thương đang gục dưới chân mình.
Để tạo ra thứ Tình Hương đậm đặc này mà không cần tốn một giọt chân cảm nào, Bạch Miên đã phải âm thầm vận chuyển linh lực theo một đường kinh mạch đặc biệt trong cơ thể—đường kinh mạch dị dạng mà nàng đã tự mình dùng kim bạc đâm thủng từ nhiều năm trước. Nàng kết hợp nó với việc điều tiết nhịp thở sâu, kích thích lớp da thịt bên ngoài bộc phát ra hương thơm kỳ dị. Đó là thứ Tình Hương giả do nàng tự điều chế và ngưng tụ từ các loại linh dược có tính chất mị lực. Nó giống Tình Hương thật đến chín phần mười, đủ để qua mắt những kẻ thưởng ngoạn và thậm chí là các pháp bùa kiểm soát bình thường.
Nàng đưa bàn tay thon dài vuốt ve làn tóc tơ mềm mại của gã Thỏ Yêu, cử chỉ dịu dàng như một người tình chung thủy nhất thế gian. Nhưng ánh mắt lười biếng của nàng lại lướt qua vai gã, phóng tầm mắt nhìn ra toàn cảnh đầm tiệc.
Xung quanh bờ linh tuyền, hàng trăm Thỏ Yêu khác cũng đang chìm đắm trong cơn say cuồng loạn. Có những kẻ ôm chồm lấy nhau ca hát vang trời, có những kẻ nằm gục trên gờ đá để mặc cho Tình Hương trên người mình tuôn trào như suối, nhuộm hồng cả một góc thung lũng. Tiếng sênh phách, tiếng cười nũng nịu, tiếng thì sầm ân ái đan xen vào nhau tạo thành một bản hòa tấu hoan lạc đến điên dại. Họ tin rằng mình đang ở thiên đường, tin rằng sự yêu thương cuồng nhiệt này chính là ý nghĩa duy nhất của cuộc đời họ.
Đúng lúc đó, không khí bỗng nhiên nén chặt lại.
Trên bầu trời vốn đang bị che phủ bởi màng sương hồng bất ngờ lóe lên những đường rãnh sáng màu xanh lục sắc lẹm.
Một tiếng động xé gió vang lên, rung chuyển cả không gian. Trận pháp Nguyệt La Chi Mạng bộc phát luồng quang năng lạnh lẽo, quét qua toàn bộ Cực Lạc Thố Uyển. Những đường tơ sáng xanh lục ngọc đan xen nhau dày đặc thành một tấm lưới khổng lồ, bao trùm toàn bộ không trung thung lũng đá vôi, siết chặt lấy mọi sinh linh bên dưới.
Ánh sáng xanh tàn nhẫn ấy đâm xuyên qua mây sương hồng mị, rọi thẳng xuống gáy của từng Thỏ Yêu đang cuồng nhiệt ca múa bên linh tuyền. Ánh sáng ấy không gây ra đau đớn thể xác lập tức, nhưng nó mang theo một thứ áp lực linh hồn tột cùng, như một lưỡi dao sắc bén vô hình khắc sâu vào tâm trí của từng sinh linh nơi đây.
Đó là sự nhắc nhở. Một sự nhắc nhở im lìm nhưng đầy đe doạ của Tiên Môn thượng giới.
Mọi cảm xúc, mọi giọt Tình Hương bộc phát, mọi biến động của Dục Linh ở cái Thố Uyển này chưa từng thuộc về bản thân các Thỏ Yêu. Tất cả đều nằm dưới sự giám sát, đo lường và sở hữu tuyệt đối của các tu sĩ Tiên Môn. Họ dựng nên Cực Lạc Thố Uyển này không phải để ban phát thiên đường hay che chở cho giống loài yếu ớt. Họ biến nơi này thành một trang trại thượng hạng. Họ nuôi dưỡng Nguyệt Thố tộc bằng linh tửu, bằng sự mụ mị ái tình như nuôi những sinh súc. Họ chờ đợi Tình Hương ngưng tụ đến độ đậm đặc nhất, chờ đợi Dục Cốt chín mồi để thu hoạch những giọt Tình Kiếp Tủy tinh thuần nhất, dâng nộp cho các lão quái vật Tiên Môn dùng làm thuốc kéo dài tuổi thọ hoặc vượt qua tâm ma.
Bạch Miên thu lại ánh mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai cực kỳ kín đáo. Nàng tự hỏi, trong số hàng trăm kẻ đang quay múa điên cuồng dưới kia, có bao nhiêu kẻ thực sự hiểu được ý nghĩa của tấm lưới sáng màu xanh u ám trên đầu? Hay tất cả đều đã bị linh tửu ngon ngọt và thứ ái tình giả tạo làm cho mụ mị cả tâm trí, sẵn sàng mỉm cười bước lên bàn mổ khi ngày thu hoạch đến?
Nàng nhẹ nhàng đẩy gã Thỏ Yêu đang mê muội ra khỏi gối mình. Gã ngã nghiêng trên gờ đá ẩm ướt, đôi mắt vẫn đờ đẫn nhìn theo bóng dáng nàng, đôi môi run rẩy ú ớ những lời tình tứ thều thào không rõ tiếng.
Bạch Miên không ngoảnh đầu lại lấy một lần. Nàng đứng dậy, tà áo lụa thướt tha lướt qua những cánh hoa đào rơi vãi trên mặt đất ẩm ướt, từng bước chân uyển chuyển nhưng dứt khoát.
Nàng bước nhanh qua những hành lang bằng đá hoa cương uốn lượn, dần dần rời xa tiếng nhạc sênh phách cuồng loạn và thứ mùi hương giả tạo nồng nặc của đêm tiệc. Càng tiến sâu vào khu vực Tuyết Nguyệt Cá—nơi ở dành riêng cho những Thỏ Yêu có phẩm cấp cao và Dục Linh đắt giá—không khí càng trở nên tĩnh mịch và lạnh lẽo.
Về đến gian phòng riêng nằm trên tầng ba của Tuyết Nguyệt Cá, Bạch Miên lập tức khép chặt cửa gỗ làm bằng gỗ tuyết tùng xám. Nàng nhanh tay gài ba chốt khóa bằng đồng thau đen, rồi dán thêm một tấm bùa cách âm nhỏ vào kẽ cửa.
Đóng chặt cửa lại, gian phòng chìm vào một khoảng không yên tĩnh đến đáng sợ.
Lớp vỏ lười biếng, đa tình và mị luyến trên khuôn mặt nàng tan biến sạch sẽ trong chớp mắt. Sự ngọt ngào vừa rồi bị bóc tách không còn một vệt, nhường chỗ cho một sự lạnh lùng, lý trí và sắc bén đến tàn nhẫn. Ánh mắt nàng từ mụ mị bỗng trở nên sâu thăm thẳm, giống như một con thú săn mồi đang ẩn mình trong bóng tối.
Nàng bước nhanh đến bên bàn trang điểm bằng gỗ hắc đàn, đưa tay bấm nhẹ vào một hoa văn hình hoa đào khắc chìm. Một tiếng cạch nhỏ vang lên, hộc tủ ẩn phía sau chiếc gương đồng mờ đục từ từ nhô ra. Từ bên trong, nàng lấy ra một bình sứ nhỏ màu đen nhám, không hề có hoa văn hay ký hiệu.
Bên trong bình sứ này là loại dược tửu do chính nàng âm thầm thu gom linh thảo đắng chát nhất trong rừng đào rồi tự tay pha chế. Nó có tác dụng đả thông kinh mạch và trung hòa triệt để mọi tác dụng của mị dược hay Tình Hương giả.
Bạch Miên không một chút ngần ngại, mở nút bình, đưa lên miệng và uống một hụm lớn.
Một tiếng sthốt nhẹ thoát ra từ cổ họng nàng. Vị đắng chát cay nồng xộc thẳng vào cuống lưỡi, chạy dọc xuống thực quản rồi thiêu đốt các kinh mạch trong cơ thể nàng như một ngọn lửa ngầm. Dược lực cuồn cuộn ép toàn bộ thứ Tình Hương giả còn sót lại trong tích tụ dưới làn da phải tan biến. Chúng thoát ra ngoài qua các lỗ lông dưới dạng một làn sương mỏng màu xám đục, tỏa ra mùi hôi hám nhẹ trước khi tan biến vào không khí.
Cơ thể nàng run lên nhẹ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi khi các kinh mạch chịu sự co bóp dữ dội của dược tính. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán nàng, làm bết một vài lọn tóc tơ vào làn da tái nhợt.
Đứng trước tấm gương đồng mờ đục, Bạch Miên đưa tay tự tay lau đi vệt rượu đắng còn sót lại trên khóe môi. Ánh mắt nàng phản chiếu trong gương lúc này hoàn toàn tỉnh táo, lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm trên đỉnh núi cao.
Nàng hiểu rõ hơn ai hết quy tắc sinh tồn ở cái địa ngục được bọc đường này. Ở Cực Lạc Thố Uyển, kẻ nào thật lòng đắm đuối, kẻ đó sẽ biến thành món hàng bị rút sạch tủy sống; kẻ nào trao đi chân tình, kẻ đó sẽ nhận lấy cái chết trần trụi và nhục nhã nhất. Muốn sống sót, cách duy nhất là phải trở thành kẻ diễn xuất giỏi nhất—một kẻ đeo lên mặt mạ mụ mị mị luyến nhưng bên trong mang một trái tim bằng sắt đá.
Nàng thả bình sứ trống rỗng trở lại hộc tủ ẩn, ngước nhìn ra cửa sổ mở hé một khe nhỏ. Bên ngoài, ánh sáng xanh lục lạnh lẽo của đại trận Nguyệt La Chi Mạng vẫn đang thỉnh thoảng chớp lóe trên nền trời hồng ma mị, như một con mắt khổng lồ không bao giờ chợp mắt.
Bạch Miên khẽ vuốt lại nếp áo lụa sang trọng, khóe môi giật nhẹ thành một vệt cười tàn nhẫn với chính bản thân mình.
Nàng sẽ sống. Bằng bất cứ giá nào, nàng cũng sẽ giữ chặt lấy bản trí và sự tỉnh táo của mình đằng sau lớp vỏ mụ mị mà Tiên Môn và cái Thố Uyển này muốn nhìn thấy. Cuộc chơi này chỉ mới bắt đầu.