Chương 17:
Tập 17: Tiếng Kiếm Rung Dưới Địa Ngục
Tiếng chuông đồng giục giã từ đỉnh cao nhất của Thất Tình Điện vẫn chưa ngừng vọng. Nó không kêu theo nhịp đều đặn của thời gian, mà dội xuống từng hồi dồn dập, gắt gỏng, như tiếng một kẻ tham lam đang cuống quít cào xới lòng đất để vơ vét đống vàng ngọc vừa phát lộ.
Bên trong lòng điện hắc diệp thạch u tàn, không khí ngưng trệ đến mức từng hơi thở phả ra đều đóng thành một tầng sương mỏng. Ánh lửa ma trắc màu xanh bích chập chờn trên các vòm đá u tối, hắt những bóng đen dài thòng, co giật theo nhịp lắc của ngọn ngọc đăng. Giữa đại điện, Bạch Miên bị ghì chặt trên Rút Tủy Trận bằng đồng thau đen. Mười hai vòng xích ngắn khắc phù văn tà dị ghim chặt tứ chi, cổ và thắt lưng nàng vào mặt đài lạnh lẽo. Mặt đồng đen thẫm đã nhẵn bóng qua hàng nghìn năm, bám đầy những vệt ố màu nâu xám—vệt máu cũ của hàng vạn đồng loại đã bỏ mạng hoặc biến thành những cái xác vô hồn nơi này.
Nằm ngửa trên đài đồng, mắt Bạch Miên phản chiếu ánh sáng chập chờn của Hồ Dục Linh nằm ngay trước mặt. Đó là một bể đá khổng lồ chứa đầy chất dịch đặc sánh màu bạc. Thứ chất dịch ấy không ngừng sủi bọt nhẹ, tỏa ra luồng khí thanh xám ngột ngạt. Bạc sánh ấy không phải là thứ linh tuyền tự nhiên, mà là máu, nước mắt, thần trí và toàn bộ sinh mạng bị vắt kiệt của Nguyệt Thố tộc qua từng kỳ Thu Tủy. Mỗi bọt khí vỡ tan lại giải phóng một tiếng thì thầm mơ hồ, oán thán, tuyệt vọng nhưng vô thanh.
Quản lý Thố Uyển đứng bên rìa đại trận, gương mặt gã ẩn sau lớp mặt nạ bằng gỗ đào sơn đỏ giấu kín nửa trên. Nửa dưới gương mặt lộ ra một nụ cười lệch lạc, gấp giáp. Hai tay gã điều khiển một giá gỗ hắc đàn treo tám cây kim bạc khổng lồ. Mỗi cây kim dài hơn hai thước, to bằng ngón tay đứa trẻ, thân kim rỗng ruột và được chạm khắc những đường rãnh xoắn ốc tinh xảo dùng để dẫn tủy.
"Xinh đẹp lắm, Bạch Miên." Giọng kẻ quản lý vang lên, khàn đục và mỉa mai giữa tiếng ma trắc cháy xèo xèo. "Tình Hương nguyên bản thuần khiết nhất, Tình Kiếp Tủy ngưng tụ từ kẻ tu Vô Tình Đạo... Ngươi không làm ta thất vọng. Cơn đau này sẽ ngắn thôi, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn dâng ra toàn bộ Dục Cốt."
Bạch Miên không đáp. Cổ nàng bị gông đồng kẹp chặt, chỉ có thể trơ mắt nhìn giá kim bạc chậm rãi hạ xuống. Trong lồng ngực nàng, Dục Cốt đang rực sáng xuyên qua làn da mỏng manh. Ánh đỏ rực rỡ ấy không còn là mị sắc nhân tạo, mà là thứ ánh sáng thiêu đốt sinh mạng được kết tinh từ nhịp đập chân thành nhất của trái tim nàng dành cho Tạ Vô Trần. Nàng thấy lòng mình thanh thản một cách kỳ lạ. Nỗi sợ hãi cái chết từng gặm nhấm nàng suốt hàng trăm năm ở Thố Uyển này đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho hình bóng một người nam nhân với đôi mắt lạnh như băng nhưng vạt áo lại ấm áp che chắn cho nàng khỏi ánh Xích Nguyệt tà tàn.
Nội dung độc quyền
Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.