Chương 13:
Tập 13: Mái Tóc Điểm Bạc
Không khí bên trong Cấm Địa Thiên Chu sâu trong lòng núi đá vôi u tối và se lạnh. Những giọt nước đọng trên các nhũ đá cao vút thỉnh thoảng lại buông mình rơi xuống, tạo ra tiếng thanh tao tan nát trong khoảng không tĩnh mịch. Dưới sàn đá cổ kính, Chiếc Bàn Dệt Linh Hồn tỏa ra luồng ánh sáng dịu nhẹ nhưng nhạt nhòa, như một ngọn đèn dầu sắp cạn trước cơn gió lạnh.
Ti Vân đứng bên cạnh Chiếc Bàn Dệt, gương mặt mảnh mai tái nhạt dưới làn sương mờ của linh lực. Nàng cẩn trọng đặt chiếc hũ ma pháp lên bệ đá. Bên trong hũ, mảnh hồn thứ tư – mảnh hồn đại diện cho sự Hối Hận của Kiếm Tiên Mặc Uyên – đang cuộn xoáy thành một quầng sáng màu xám xịt u uẩn. Mảnh hồn này không cuồng bạo như mảnh Phẫn nộ, cũng không êm dịu quấn quýt như mảnh Tình yêu, mà nặng nề tựa như mang theo cả núi cao ngàn trọng. Đó là tập hợp của những dằn dặc, tự trách, những đớn đau thầm lặng mà Mặc Uyên từng đè nén khi gánh vác sự sống còn của chúng sinh Tam giới và nỗi thương xót khôn nguôi dành cho nàng.
Ti Vân thở ra một hơi dài, làn hơi nước mỏng nhanh chóng tan biến vào hư không se lạnh. Nàng khẽ đưa tay vuốt nhẹ lên trán Mặc Uyên. Thể xác của hắn lúc này đã không còn lạnh lẽo như băng giá của chiến trường năm xưa. Sau khi dệt thành công ba mảnh hồn Thiện lương, Phẫn nộ và Tình yêu, sắc mặt của Kiếm Tiên đã chớm có lại chút hồng hào của sự sống, ngực hắn phập phồng những nhịp thở cực kỳ nhẹ nhàng. Nhưng hắn vẫn chìm sâu trong giấc ngủ bất tận, đôi mi dài khép chặt, nguyên thần vẫn khuyết thiếu nghiêm trọng.
"Mặc Uyên... ta đã đưa mảnh hồn này trở về rồi," Ti Vân thì thầm, giọng nói ngọt ngào nhưng đơm đầy sự mệt mỏi thấu xương. "Nỗi dằn dặc trong lòng chàng, từ nay hãy để ta chia sẻ."
Nàng quỳ gối xuống bên Chiếc Bàn Dệt, hai tay khẽ bắt ấn. Trận Cáp Nhân Quả dưới chân lập tức bừng sáng. Những đường hoa văn trận pháp cổ xưa chạm khắc trên đá vôi lung linh phát ra luồng ánh sáng lục bảo trầm tĩnh. Ti Vân rút từ trong ống tay áo ra thanh Kim Ngân Kim cùng luồng Lam Tơ óng ánh. Nàng nhẹ nhàng mở nắp hũ ma pháp.
Luồng sáng màu xám u uẩn của mảnh hồn Hối hận tức thì thoát ra ngoài. Nó không lao đi mà lơ lửng giữa không trung, phát ra những tiếng thì thào mơ hồ như tiếng thở dài của trần thế. Khi chạm vào không khí của Cấm Địa, mảnh hồn bắt đầu tái hiện lại những ảo ảnh đứt đoạn: hình ảnh Kiếm Tiên cô đơn đứng giữa chiến trường hoang tàn, nhìn đồng đạo ngã xuống, nhìn chúng sinh lầm than mà lòng đau như cắt, và hình ảnh gương mặt Ti Vân khuất dần sau làn sương mờ...
Nội dung độc quyền
Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.