Chương 18:
Tập 18: Mảnh Hồn Cuối Cùng
Không gian phòng dệt trung tâm Cấm Địa Thiên Chu chìm sâu vào bầu không khí đặc quánh sự mệt mỏi và bi thương. Ánh sáng dịu nhẹ phát ra từ Chiếc Bàn Dệt Linh Hồn chập chờn run rẩy như ngọn đèn dầu sắp cạn trước cơn bão lớn. Ti Vân gục đầu bên mép đá lạnh lẽo, nhịp thở của nàng mỏng manh và đứt quãng đến mức tưởng chừng như chỉ cần một làn gió nhẹ thổi qua cũng đủ để dập tắt đi tàn lửa sinh mệnh cuối cùng. Từng hơi thở đi qua lồng ngực gầy guộc đều mang theo cảm giác buốt giá xé rách từng thớ thịt, từng vệt nứt trên nguyên thần. Mái tóc đen tuyền mượt mà xưa kia—vốn là niềm tự hào của một thiếu nữ tộc Thiên Chu thanh xuân sung mãn—giờ đây đã biến thành một dải mây trắng xóa hoàn toàn, rủ xuống làn da xanh xao hốc hác và chạm vào sàn đá lạnh ngắt như những sợi tơ bạc tàn phế.
Trải qua sáu lần dệt hồn nghịch thiên, linh hồn của Ti Vân đã bị nứt vỡ thành những đường rãnh sâu chằng chịt, sinh mệnh lực bị bào mòn đến tận đáy. Nhưng khi ngước đôi mắt đờ đẫn lên Chiếc Bàn Dệt Linh Hồn, thấy Mặc Uyên đang nằm đó với sắc mặt hồng hào, nhịp thở đều đặn êm ái tựa như một giấc ngủ dài sau hàng ngàn năm gánh vác chúng sinh, khóe môi nàng lại bất giác cong lên một nụ cười thanh thản và mãn nguyện. Sáu mảnh hồn gồm Thiện lương, Phẫn nộ, Tình yêu, Hối hận, Hy vọng và Ký ức đã hoàn toàn dung hợp vào nguyên thần hắn. Cơ thể hắn đã hồi phục thân nhiệt ấm áp, lồng ngực phập phồng tự nhiên, 6/7 phần linh hồn đã được quy tụ trọn vẹn. Hắn dường như chỉ còn chờ đợi một mảnh ghép cuối cùng để thoát khỏi xiềng xích của cõi hư vô.
Ti Vân nén gạt nỗi đau xé rách từ sâu trong tâm trí, chậm rãi dùng hai tay chống xuống sàn đá để đứng dậy. Cơ thể nàng lúc này nhẹ bỗng và run rẩy như một chiếc lá khô trụy lạc trước gió thu. Nàng khẽ mở Trận Cáp Nhân Quả trên lòng bàn tay, chuẩn bị vận chuyển Lam Tơ để định vị mảnh hồn thứ bảy—mảnh hồn Bản nguyên quan trọng nhất, nơi cất giữ linh thức và điểm tựa nguyên thủy để Kiếm Tiên Mặc Uyên thực sự tỉnh giấc.
Thế nhưng, khi vòng xoay ánh sáng của trận pháp vừa mới lóe lên được nửa nhịp, nó đã tức khắc bị nát vụn bởi một luồng u khí hôi hám và lạnh lẽo bất ngờ xập tới.
Từ sâu trong phân khu trung tâm của Cấm Địa Thiên Chu, nơi vốn dĩ được bao phủ bởi nguồn năng lượng dịu mát của núi đá vôi và ánh sáng xanh lục tươi trẻ phát ra từ các sợi Huyền Tơ cổ xưa, nay lại trào dâng những làn sóng hắc ám ngột ngạt. Ti Vân nhíu chặt đôi lông mày nhạt màu, nén cõi lòng đang dâng lên cơn nôn mửa vì linh lực suy kiệt, lếch từng bước chân nặng trĩu tiến về phía luồng oán khí đang bùng nổ.
Một khung cảnh hãi hùng và đe dọa hiện ra trước mắt nàng.
Nội dung độc quyền
Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.