Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 20: Tập 20: Giành Lại Bản Nguyên

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Không gian phân khu trung tâm Cấm Địa Thiên Chu cuộn xoáy trong một trận bão ma thuật tàn khốc chưa từng có suốt hàng ngàn năm qua. Những vách đá vôi cổ kính vốn chìm trong cõi tĩnh mịch vĩnh hằng nay rạn nứt chằng chịt như mạng nhện. Thạch nhũ rủ xuống từ trần động bị kiếm khí va chạm với ma khí đánh nát vụn, dội xuống sàn đá những tiếng nổ chát chúa, vang vọng vào lòng thạch động tối thẫm.

Toàn bộ Cấm Địa dệt hồn linh thiêng đã biến thành chiến trường sinh tử giữa hai nguồn sức mạnh hoàn toàn đối lập. Một bên là Hắc Chu với oán khí ngút trời, hai tay múa chiếc Kéo Nhân Quả xám xịt, giăng ra vô số vệt tơ đen hôi hám nhằm cắt đứt mọi mối duyên nợ Tam giới. Bên còn lại là Ti Vân — một nữ nhân tộc Thiên Chu gầy yếu, mái tóc đen tuyền từng như suối mây nay đã biến thành màu trắng xóa hoàn toàn, đứng bên tàn hồn của Kiếm Tiên Mặc Uyên. Sáu mảnh hồn đã quy tụ trong thể xác Mặc Uyên đang bộc phát sức mạnh bản năng, dệt nên lớp giáp bảo vệ nữ nhân duy nhất đang liều mạng vì hắn.

Hắc Chu ngửa đầu cười lớn. Tiếng cười của hắn gầm gừ giữa lòng thạch động, mang theo sự điên loạn và tàn nhẫn đến cực điểm. Hắn vung tay, hàng ngàn sợi tơ đen hôi hám tựa như vô số con rắn độc bò ra từ bóng tối, cuộn chặt lấy khoảng không trung tâm. Nơi đó, mảnh hồn thứ bảy — mảnh Bản nguyên cốt lõi của Kiếm Tiên Mặc Uyên — đang tỏa ra luồng ánh sáng bạch kim thuần khiết nhất. Nhưng lúc này, quả cầu ánh sáng ấy lại bị giam hãm trong một vòng xoáy tơ đen cuồng bạo, chao đảo chực vỡ tan.

"Ngươi xem kìa, Ti Vân!" Hắc Chu cất giọng nhạo báng, đôi mắt hắn rực lên sắc đỏ ma quỷ. "Ngươi đánh đổi thanh xuân, tiêu tốn tuổi thọ, tự tay làm rách rưới nguyên thần của chính mình chỉ để gom nhặt từng mảnh vụn của một kẻ đã chết! Thiên đạo vốn dĩ vô tình, nhân quả vốn dĩ chỉ là trò đùa tàn nhẫn. Hôm nay, ta sẽ dùng chiếc Kéo Nhân Quả này cắt đứt mảnh Bản nguyên cuối cùng của Mặc Uyên, để xem tình yêu ngu ngốc của ngươi có thể vá lại được sự hỗn độn của Tam giới này hay không!"

Nói rồi, Hắc Chu giơ cao chiếc Kéo Nhân Quả xám xịt. Lưỡi kéo khổng lồ lóe lên sát khí lạnh lẽo thấu xương, nhắm thẳng vào cuống kết nối linh hồn của mảnh thứ bảy mà kẹp xuống với uy lực tuyệt diệt.

Đứng trước đòn sát thủ ấy, cơ thể Ti Vân khẽ rung lên. Luồng hơi lạnh phản phệ nhân quả đang bào mòn từng tủy xương nàng. Làn da nàng tái nhạt không còn một giọt máu, đôi môi đọng lại vệt máu tươi khô đét, và sâu trong nguyên thần nàng là vô số vết nứt chằng chịt tựa một mảng đồ gốm vỡ sắp sửa tan thành mây khói. Thế nhưng, trong đôi mắt sâu thẳm của nàng không hề có một tia dao động hay khiếp sợ.

Nội dung độc quyền

Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.