Chương 19:
Tập 19: Biến Cố
Sự dịu dàng bỗng nhiên trở thành một thứ xa xỉ tàn nhẫn khi vòm trời cao nhất của Cửu Trọng Thiên bắt đầu nứt ra những vệt đen ngòm như những vết thương hoại tử bị mổ xẻ bởi bàn tay vô hình.
Không có một tiếng sấm báo trước. Không có mưa giông hay thiên thiên đao trận. Chỉ có sự sụp đổ im lìm, nhanh chóng và ngột ngạt đến mức xé rách màng nhĩ. Bầu trời nguyên bản xanh trong như ngọc bích của Đạo môn—thứ vốn được duy trì bằng hàng vạn năm tiên khí kiên cố—bị xé rách bởi những đường nứt ma quỷ. Từ trong những vệt nứt ấy, khoảng không xám xịt, hỗn loạn của hư vô tràn ra như mủ độc. Ánh sáng mặt trời bị che khuất hoàn toàn bởi những tầng mây đen dày đặc cuồn cuộn, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của bùn lầy cổ đại và vị chát đắng của huyết dịch đã đông đặc từ hàng ngàn năm trước dưới lòng địa ngục.
Cổ Mẫu đã thức tỉnh hoàn toàn.
Không còn là những cử chỉ cựa mình âm thầm trong sâu thẫm kinh mạch Xích Dao, cũng không còn là những ảo ảnh gợn sóng mơ hồ trên mặt nước Hồ Kinh Vô Độ. Con quái vật cổ xưa—thứ bản nguyên được sinh ra từ cội nguồn của những dục vọng, oán hận và tình cảm nguyên thủy tàn bạo nhất—đã hoàn toàn bứt phá khỏi lớp phong ấn ba trăm năm. Nó không chỉ dùng thân thể Xích Dao làm vật chứa, mà đang muốn nuốt chửng toàn bộ cấu trúc không gian của Cửu Trọng Thiên, biến nơi Đạo môn thanh tĩnh thành sào huyệt của tà thuật cổ đại.
Một trận cuồng phong cuộn xiết thổi qua toàn bộ Vô Trần Điện. Những cây cổ thụ hàng ngàn năm tuổi rễ bám sâu vào long mạch cũng bị lực hút từ bầu trời bật gốc, bay lơ lửng rồi vỡ vụn thành tro bụi. Đá mài phẳng như gương trên các hành lang bị xé rách thành từng mảnh vụn bay cuốn vào không trung, tạo thành những vòng xoáy sắc nhọn tàn sát mọi thứ xung quanh. Bầu không khí ngột ngạt đến mức chỉ cần hít một hơi thở nhẹ, lồng ngực đã như bị hàng ngàn cân đá đè nặng, lỏng gân đứt xương.
Xích Dao đứng ở trung tâm của khoảng sân đá nhô cao ngoài điện, y phục trên người nàng bị gió bão xé rách xơ xác, vạt áo đỏ tung bay tựa một ngọn lửa bất kham giữa vùng tàn tích. Làn da bạch ngọc của nàng—nơi từng chỉ xuất hiện vài mảng lục bảo u dị—bây giờ trỗi dậy những đường gân màu đỏ thẫm đan xé nhau nhô cao trên bề mặt da như một tấm mạng nhện sống động. Máu trong người nàng đang sôi trào, đập rộn ràng theo nhịp thở của Cổ Mẫu.
Nội dung độc quyền
Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.