Chương 20:
Tập 20: Trận Chiến Mở Màn
Trong khoảng không vô tận của Lõi Cổ Mẫu Chi Ngục, thời gian và không gian tưởng như đã ngưng đọng rồi tan chảy thành một thứ dung dịch màu lam tím đặc quánh. Vô số những vệt sáng đan xé, uốn lượn như hàng ngàn con tơ rùa, con rắn độc đang bò trườn trên vách đá bị vặn quẹo. Mùi tanh nồng của huyết ma quyện lẫn hương gạch đá mục nát hàng ngàn năm dội thẳng vào khứu giác, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến mức chỉ cần hít một hơi sâu cũng đủ làm cháy rát cuống họng.
Xích Dao đứng trên một tảng đá lơ lửng giữa hư vô, vạt áo đỏ thẫm của nàng tung bay cuồng loạn trong những luồng cuồng phong không rõ nguồn gốc. Đôi mắt nàng, vốn dĩ chứa đựng sự u uất và hoảng sợ trong những đêm dằn vặt tại Vô Trần Điện, giờ đây đã thu lại toàn bộ sự yếu mềm, biến thành hai luồng sáng sắc lạnh như băng tuyết ngàn năm. Trên làn da mỏng manh ở cổ và mu bàn tay nàng, những đường gân máu màu xanh lục bảo nổi lên cuồn cuộn, chập chờn phát sáng như một mạng lưới cổ thuật đang vận hành hết công suất.
"Lăng Tiêu," giọng nàng vang lên, không còn sự run rẩy của kẻ bị dồn vào chân tường, mà thanh thoát, vang vọng giữa tiếng rên rỉ của không gian. "Nhớ kỹ những gì ta đã nói. Đây không còn là cuộc chơi hạ cổ hay báo thù của ba trăm năm trước. Huyết mạch này là của ta, hãy để ta mở đường."
Đứng ngay sau lưng nàng, chỉ cách nửa bước chân, Lăng Tiêu vẫn giữ nguyên tư thế trầm mặc như một ngọn núi đá đứng vững giữa dòng thác lũ. Tà áo trắng của vị Đạo Tôn Vô Trần Điện nhạt màu đi dưới ánh sáng xanh đỏ đan xen, nhưng khí thái thanh cao, thoát tục thì không chút giảm bớt. Tay phải hắn nắm chặt chuôi Vô Tình Kiếm. Thanh kiếm trấn điện lúc này không còn phát ra ánh sáng tuyết bạch thuần khiết như trước, mà rên rỉ lên từng hồi ong ong mệt mỏi, lưỡi kiếm xuất hiện những vệt sáng u tối chập chờn, vết tích của sự phản phệ khi hắn đem đạo tuyệt tình đi che chở cho một mối tình khắc cốt ghi tâm.
"Lực lượng của Cổ Mẫu vô biên vô tận," Lăng Tiêu cất giọng trầm thấp, từng từ ngữ thốt ra đều mang theo tiên khí cuồn cuộn dồn vào sống lưng Xích Dao, làm chỗ dựa vững chắc nhất cho nàng. "Nàng không cần một mình gánh vác. Ta ở đây."
Ánh mắt hai người giao nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi giữa tâm bão. Không cần bất kỳ ngôn từ nào thêm nữa, sự ăn ý đã ngấm sâu vào xương tủy qua hàng trăm năm định mệnh. Một người là cổ sư mang huyết mạch Cổ Mẫu, một người là Đạo Tôn nắm giữ tiên kiếm chí cao. Hai đường tu tập vốn dĩ đối nghịch như nước với lửa, như tà với chính, giờ đây lại đan quyện vào nhau, tạo thành một lá chắn kiên cố đối diện với vùng lõi cổ quái.
Nội dung độc quyền
Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.