Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 24: Tập 24: Tái Thiết

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Ánh nắng mùa xuân đầu tiên sau nhiều năm u tối trút xuống Vô Trần Điện như một dải lụa vàng mềm mại, gột rửa đi toàn bộ tàn tích u uất của Cổ Mẫu Chi Ngục và những vết nứt gãy kinh hoàng trên Cửu Trọng Thiên. Trên các lối đi bằng đá mài phẳng như gương, không còn những vệt sương lạnh hay làn khói xanh u dị của cổ thuật, chỉ có hương thơm thanh khiết của hoa mộc lan nở rộ theo gió thoảng qua. Những cành mộc lan cổ thụ vươn qua mái đao đền đài, bung nở những cánh hoa trắng muốt pha chút sắc hồng nhạt ở chân cánh, rụng xuống thong thả như những trận mưa hoa lặng lẽ.

Trong căn phòng nghỉ ngơi ngập tràn ánh sáng ấm áp, Xích Dao ngồi bên cửa sổ đá mở rộng. Nàng mặc một bộ y phục bằng lụa mỏng màu xanh trúc đơn sơ, không hề điểm xuyết bất kỳ hoa văn cổ sư phức tạp nào. Mái tóc đen dài từng được búi cao sắc sảo nay xõa nhẹ sau lưng, chỉ buộc lại bằng một dải dây vải mềm.

Bàn tay nàng đặt trên bệ cửa sổ, nơi ánh nắng chiếu vào làm ấm áp từng đầu ngón tay. Đã vài tháng trôi qua kể từ ngày lõi Cổ Mẫu bị tiêu diệt hoàn toàn, phản phệ nặng nề tước đi toàn bộ cổ thuật trong huyết mạch của nàng. Giờ đây, trong kinh mạch nàng không còn một mống cổ trùng nào tồn tại, không còn tiếng thì thầm ma quái bên tai, và cũng không còn những mảng da hóa đá hay vệt sáng lục bảo u uất. Nàng đã trở thành một nữ tử bình thường, không còn tu vi cổ đạo, không còn năng lực thao túng hay tính toán người khác qua tà thuật.

Thế nhưng, đôi mắt nàng – từng chứa đựng sự sắc lạnh, cảnh giác và phẫn uất của một kẻ mang gánh nặng báo thù – nay đã trở nên tĩnh lặng như mặt nước Hồ Kinh lúc đứng gió.

Xích Dao đưa tay nâng một chén trà hoa mộc lan còn bốc khói nhẹ. Nàng khẽ nhấp một ngụm, vị ngọt thanh đắng nhẹ lan tỏa trên đầu lưỡi. Nàng nhìn ra khoảng sân rộng lớn bên ngoài, nơi những cánh hoa rụng rơi theo từng nhịp gió.

Khoảng thời gian dưỡng thương kéo dài vừa qua là khoảng thời gian kỳ lạ nhất trong cuộc đời nàng. Ban đầu, khi mới tỉnh dậy sau trận chiến tuyệt diệt và biết mình đã mất đi toàn bộ cổ thuật, Xích Dao từng rơi vào một khoảng trống hoảng loạn vô hình. Cổ thuật là vũ khí, là lớp giáp bảo vệ, là thứ duy nhất nàng bấu víu vào để sống sót và báo thù suốt ba trăm năm. Mất đi nó, nàng cảm thấy bản thân trần trụi và yếu đuối đến đáng sợ.

Nội dung độc quyền

Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.