Chương 20:
Tập 20: Quyết Định Của Yêu Nữ
Bầu trời phía trên đỉnh Mây Ninh Tuyết chưa bao giờ tĩnh lặng đến thế. Sau khi màn sương ảo cảnh từ Cửu Thiên Kính hoàn toàn tan biến, khoảng không gian bao la giữa Bích Khai Cung như lắng lại trong một khoảng nghỉ dài nghẹt thở. Cơn giông tuyết cuồng nộ hoành hành suốt nhiều ngày qua đã ngừng rơi, nhường chỗ cho ánh trăng bạc trong trẻo chiếu rọi xuống khoảng sân ngọc lạnh lẽo. Tuyết trắng đọng trên những cành Cổ Ngô Đồng lấp lánh phản chiếu thứ ánh sáng dịu nhẹ, rọi tỏ hai thân ảnh đang đứng tựa vào nhau giữa cõi cao giang tịch mịch.
Tô Mị đứng đó, bàn tay vẫn ôm chặt lấy thắt lưng của Lăng Tiêu. Hơi ấm từ lồng ngực hắn truyền qua lớp vải y phục, chậm rãi thẩm thấu vào làn da buốt giá của nàng, xua tan đi cái lạnh tàn khốc của ba trăm năm hận thù hoang hoài. Vết sẹo hình ngọn lửa trên vai nàng dường như không còn nhói đau nữa, mà biến thành một vệt ấm áp êm dịu, như lời chứng thực cho sự cứu rỗi và che chở thầm lặng mà người đàn ông này đã dành cho nàng từ những ngày nàng còn là một sinh linh nhỏ bé yếu ớt.
Một Hồ tộc kiêu hãnh chưa từng biết cúi đầu trước bất kỳ ai, một yêu nữ từng coi tình cảm nam nữ chỉ là trò chơi thao túng, lúc này đây lại tựa trán vào lồng ngực Đạo Tôn của Tiên giới, hít thở thật sâu hương tuyết liên thanh khiết quyện lẫn mùi máu tươi phảng phất từ những vết thương của hắn. Sự thật ba trăm năm vỡ òa không khiến nàng biến thành một nữ nhân yếu đuối khóc lóc cầu xin sự tha thứ. Bản tính kiêu hãnh và ngang ngược đã ngấm sâu vào xương tủy Tô Mị không cho phép nàng làm điều đó. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh vệt đỏ ma mị nhưng đã hoàn toàn trút bỏ sự nghi hoặc, dối lừa.
Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt thâm trầm như biển ngọc của Lăng Tiêu, đôi môi cong lên một nụ cười rực rỡ, vừa ngông cuồng vừa chứa đựng sự chân thành tuyệt đối. Nàng khẽ vươn tay, ngón tay thon dài lướt qua gò má thanh tú nhưng nhợt nhạt của hắn, chậm rãi vuốt qua vệt máu khô bên khóe môi vị Đạo Tôn tu luyện Vô Tình Đạo suốt ba nghìn năm.
Tô Mị cất giọng, tiếng nói của nàng không còn sự mỉa mai hay trêu đùa cợt nhả như trước, mà âm vang đanh thép, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của Bích Khai Cung. Nàng nói rằng chư tiên trên Cửu Tiêu Điện luôn coi Hồ tộc là yêu ma, coi nàng là một kẻ tà đạo cần phải tiêu diệt để bảo vệ sự thuần khiết của chính đạo. Chúng muốn nàng phải ăn hối cải, muốn nàng phải quỳ gối xin lỗi hoặc hóa thân thành một thánh nữ từ bi để được ban phát sự khoan hồng. Nhưng chúng đã hoàn toàn nhầm lẫn. Tô Mị nàng từ trước đến nay chưa từng là kẻ ngoan ngoãn chấp nhận số phận, lại càng không bao giờ có ý định trở thành một tiên nữ hiền lành, nhân từ để lấy lòng thiên hạ.
Nàng là yêu nữ, một yêu nữ thù dai, ngang ngược và ích kỷ. Mối thù diệt tộc ba trăm năm qua không hề mất đi, nó chỉ được trả lại đúng chủ nhân thực sự của nó. Mũi kiếm thù hận của nàng từ trước đến nay đã chỉ sai hướng, nhưng giờ đây, khi chân tướng đã phô bày rực rỡ dưới ánh sáng Cửu Thiên Kính, nàng sẽ quay thẳng mũi kiếm ấy về phía kẻ thù thực sự. Đó không ai khác chính là Thiên Đế Đế Khang, kẻ ngồi trên ngai vàng cao sang của Thiên Cung, kẻ đã phát lệnh tàn sát hàng ngàn đồng tộc của nàng để cướp đoạt linh mạch, rồi dùng những lời dối trá bóp méo lịch sử nhằm che đậy tội ác ghê tởm của bản thân.
Nội dung độc quyền
Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.