Chương 19:
Tập 19: Vết Sẹo Trên Vai
Ảo cảnh bùng nổ rồi tan biến như một giấc mộng dài ba trăm năm vừa chợt tỉnh. Ánh sáng vàng bạc đan dệt từ ba mảnh Cửu Thiên Kính thu nhỏ lại, hóa thành những vệt sáng lắt léo chui tợn vào lòng kính lung linh, rồi rơi thẳng xuống mặt tuyết phẳng lặng. Tiếng nổ oong oong của thần khí lắng dần, trả lại cho Đỉnh Mây Ninh Tuyết một không gian tĩnh mịch đến tờ mờ. Cơn giông tuyết cuồng bạo xé trời vừa mới đi qua, để lại những tầng mây xám bị đẩy lùi về phía chân trời xa tắp. Tuyết đã ngừng rơi. Ánh trăng thanh khiết, lạnh lẽo như thủy ngân lỏng từ trên cao rọi xuống, phủ lên từng mảng sân ngọc một lớp sắc bạc trong trẻo đến nao lòng.
Tô Mị đứng ngây dại giữa quầng sáng trăng tỏ. Lồng ngực nàng phập phồng dữ dội, từng hơi thở phả ra làn sương trắng mỏng mờ. Toàn thân nàng run lên từng đợt nhẹ, không phải vì cái lạnh buốt giá của Bích Khai Cung, mà vì sự chấn động tột cùng vừa càn quét qua tâm trí.
Những hình ảnh tàn khốc trong ảo cảnh vẫn còn in đậm nguyên vẹn sau võng mạc. Ngọn lửa thiêu rụi tộc Hồ năm xưa, tiếng gào khóc xé lòng của đồng tộc, dáng vẻ uy nghiêm đầy giả tạo của Thiên Đế Đế Khang... và trên hết, là bóng hình tà áo trắng đầm đìa máu tươi của Lăng Tiêu. Người đàn ông mà nàng đã dành suốt ba trăm năm khắc cốt ghi tâm để căm hận, kẻ mà nàng tự hứa sẽ dùng mọi mị thuật tàn nhẫn nhất để kéo hắn từ đỉnh cao Vô Tình Đạo xuống đầm lầy tha hóa, lại chính là người đã lấy thân mình đỡ lấy cuồng phong sát khí, bế một con hồ ly nhỏ toàn thân cháy xém ra khỏi biển lửa tàn rụi.
Con hồ ly nhỏ ấy... chính là nàng.
Tô Mị chậm rãi đưa bàn tay run rẩy lên. Ngón tay mảnh mai, thuôn dài lướt qua tà áo đỏ thẫm mỏng manh, kéo nhẹ cổ áo vắt lệch sang một bên, để lộ bờ vai trần trắng ngót như ngọc tuyết. Nơi đó, ngay bên dưới xương quai xanh thanh tú, có một vết sẹo cháy xém hình vệt lửa uốn lượn. Ba trăm năm qua, vết sẹo này luôn là cái gai nhói đau mỗi khi đêm về, là lời nhắc nhở cay đắng về mối thù diệt tộc mà nàng chưa bao giờ cho phép bản thân quên đi. Nàng từng nghĩ vết sẹo ấy là dấu ấn tàn bạo do tiên quân Tiên giới để lại, là vết tích của sự tàn nhẫn mà những kẻ tự xưng là chính đạo đã khắc lên cơ thể nàng.
Nhưng giờ đây, khi nàng run rẩy áp ngón tay nóng hổi lên vết sẹo cứng đờ ấy, một luồng ấm áp xa xăm từ sâu trong huyết quản bỗng dưng thức tỉnh.
Nội dung độc quyền
Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.