Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 4: Tập 4: Đối Mặt Cửu Tiêu Điện

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Gió ở Cửu Trùng Thiên không mang theo vị đất mặn mòi của nhân gian, càng không có mùi lưu huỳnh nồng nặc hay sương đen lạnh buốt của đáy Ma Uyên. Gió ở nơi này buốt giá một cách tinh khiết, thứ hơi lạnh của tuyết vĩnh cửu đọng trên những đỉnh núi bạch ngọc cao sang nhưng tàn nhẫn, thổi qua vạt áo tơi tả của Bạch Ly, len lỏi vào từng vết nứt trên thần hồn đã kiệt quệ của nàng.

Mỗi bước chân của Bạch Ly đặt lên bậc thềm đá kim ngân dẫn vào Cửu Tiêu Điện đều để lại một vệt khí đen mờ nhạt, rồi lập tức bị ánh hào quang dạt dào của tiên khí xung quanh nuốt chửng. Cơ thể nàng như một chiếc bình gốm đã rạn nứt tới cực hạn, chỉ cần một làn gió mạnh cũng đủ làm tan thành muôn vàn mảnh vụn. Cơn đau xé rách thọ nguyên từ đáy lòng vực vẫn âm ỉ cuộn trào, dâng lên đến tận cổ họng, hóa thành vị ngọt chát của máu mà nàng phải gồng mình nuốt ngược vào trong.

Nàng đã đi qua ranh giới giữa Nhân gian và Tiên giới, đã dùng chút tàn lực cuối cùng tích tụ từ chút linh khí mỏng manh để xé rách hàng rào bảo vệ của Cửu Trùng Thiên. Mười hai lớp tiên trận bên ngoài chao đảo dưới đòn dốc sức của một kẻ mang tàn hồn Ma Uyên, nhưng nàng chẳng buồn bận tâm đến những lời la ó hay binh khí tuốt khỏi bao của đám tiên binh theo sau. Mục đích duy nhất của nàng khi đánh đổi cả chút sinh mệnh tàn tàn này chỉ là đứng ở đây, ngay trước ngôi điện cao nhất của tam giới.

Cửu Tiêu Điện nguy nga đến mức làm người ta cảm thấy bản thân nhỏ bé như một hạt bụi. Mười hai trụ đại thạch bằng bạch ngọc nguyên khối chạm khắc hình rồng tiên uốn lượn vươn thẳng lên tầng mây. Không khí bên trong điện ngột ngạt, trống trải và yên lặng đến mức tiếng hít thở dốc đứt quãng của Bạch Ly vang lên vô cùng rõ ràng. Bức tường ngọc thạch phản chiếu hình ảnh một nữ tử tóc tai xơ xát, y phục rách rưới bẩn thỉu, đối lập hoàn toàn với sự lộng lẫy, trang nghiêm đến giả tạo của không gian xung quanh.

Ở tận cùng của đại điện, trên ngai vàng đúc bằng vạn năm hàn băng và dát vàng kim thần văn, một bóng người đang ngồi đó.

Hắn mặc đế phục màu tuyết trắng thêu chỉ kim tuyến hình Cửu Tiêu Thần Long, tóc đen như mực được cố định bằng chiếc mạo ngọc bạch đế. Ánh sáng vàng dịu dàng nhưng đầy áp lực tỏa ra từ thân thể hắn, bao trùm toàn bộ không gian, khiến bất kỳ kẻ nào bước vào cũng phải nảy sinh tâm lý muốn quỳ bái phục tùng. Uy áp của bậc chí tôn cuồn cuộn đổ xuống như ngọn núi đè nặng lên vai Bạch Ly.

Đó là Cố Trường Uyên.

Người từng cùng nàng đứng dưới gốc ngân hạnh năm xưa, người từng nhẹ nhàng nâng nắm tay lạnh lẽo của một con bạch xà nhỏ bé mà hứa rằng sẽ dùng cả đời này để bảo vệ nàng, người từng thề sẽ đợi nàng trở về dù cho dâu biển đổi thay, thiên hạ này có quay lưng.

Nhưng giờ đây, người đó đang ngồi trên ngai vàng Thiên Đế, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết vạn năm, gạt bỏ mọi dấu vết của quá khứ, nhìn nàng như nhìn một vật thể vô giá trị vô tình rơi vào lãnh địa của mình.

Bạch Ly dừng lại ở giữa đại điện. Khoảng cách giữa hai người chỉ chừng trăm bước chân, nhưng nàng cảm tưởng như đó là một ngọn núi cao ngàn trượng, một khoảng cách giữa hai thế giới không bao giờ có thể chạm tới nhau.

"Ngươi là ai? Ranh giới Tiên giới trọng yếu, Yêu tộc đày tớ làm sao có thể đột nhập vào đây?"

Giọng nói của Cố Trường Uyên vang lên. Nó vang vọng khắp đại điện bạch ngọc, trầm thấu, uy nghiêm, không mang theo một chút cảm xúc con người. Giọng nói ấy khiến các luồng linh khí xung quanh dao động, ép chặt lên lồng ngực đang bị tổn thương nghiêm trọng của Bạch Ly, làm nàng phải lảo đảo lùi lại nửa bước, máu tươi trong miệng tý chút nữa đã phun ra.

Bạch Ly run rẩy ngẩng đầu lên. Ánh mắt nàng xuyên qua làn sương mù mỏng manh của tiên khí, cố gắng tìm kiếm trong đôi mắt của người đứng đầu tam giới kia một vệt sóng sánh nhỏ ngoi lên từ quá khứ. Nhìn khuôn mặt tuấn tú, góc cạnh quen thuộc ấy—người từng thức trắng đêm lo lắng khi nàng bị thương, từng dịu dàng chải tóc cho nàng—tim nàng như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đớn đến mức không thể thở nổi.

"Cố... Trường Uyên..."

Giọng nàng khàn đặc, mỗi từ thốt ra như có gai nhọn đâm vào cuống họng. Nàng đã tưởng tượng ra hàng ngàn viễn cảnh khi gặp lại hắn. Nàng tưởng hắn sẽ bàng hoàng chồm dậy, tưởng hắn sẽ lao xuống ôm lấy thân thể tàn dại của nàng, tưởng hắn sẽ nghẹn ngào giải thích lý do tại sao sử sách lại xóa bỏ tên nàng, tại sao Yêu tộc lại bị tàn sát.

Nhưng phản ứng của hắn lại chỉ là sự xa lạ tuyệt đối, lạnh băng và xa xăm.

"Tên riêng của Trẫm, không phải thứ mà một tàn dư Yêu tộc xơ xác như ngươi có thể tùy tiện xướng lên."

Cố Trường Uyên nhíu mày, ánh mắt hắn thoáng qua một tia chán ghét cực kỳ tự nhiên. Hắn thong thả tựa lưng vào ngai vàng, một tay chống lên thành ngai, ngón tay dài thon gọn khẽ gõ nhẹ xuống mặt đá hàn băng. Tiếng "cộc, cộc" vang lên đều đặn trong đại điện tịch mịch, như những tiếng chuông đòi mạng giội thẳng vào tâm trí Bạch Ly.

"Nhìn ngươi thần hồn rạn nứt, tàn lực cạn kiệt, thân mang khí tà của Ma Uyên... Ngươi là yêu vật bò ra từ Trấn Ma Đài?" Cố Trường Uyên cất giọng lạnh nhạt, từng câu từng chữ như lưỡi dao sắc bén gọt giũa vào lòng nàng. "Ma Uyên đã bị Trẫm bình định ba ngàn năm trước. Sự tồn tại của ngươi chỉ là một vệt dơ bẩn còn sót lại của lịch sử. Cút đi trước khi Trẫm ra lệnh cho Thiên binh biến ngươi thành tro bụi."

Bạch Ly đứng ngơ ngác.

Một vệt dơ bẩn còn sót lại?

Sự hy sinh ba ngàn năm của nàng, việc nàng đem thân mình làm vật tế để xích chặt ngàn vạn ma vật dưới lòng Ma Uyên, việc thọ nguyên của nàng bị xé rách từng ngày để giữ cho tam giới được bình yên... trong mắt hắn, chỉ là một "vệt dơ bẩn"?

Nàng bật cười. Tiếng cười ngắt quãng, thê lương vang lên trong Cửu Tiêu Điện trang nghiêm. Máu tươi cuối cùng cũng không thể đè nén được nữa, từ khóe miệng nàng trào ra, nhỏ giọt xuống sàn bạch ngọc tinh khiết, tạo thành những vệt đỏ thẫm chói mắt.

"Cố Trường Uyên, huynh thực sự không nhận ra ta? Hay huynh cố tình không muốn nhận?" Bạch Ly run rẩy nâng bàn tay gầy giuộc, trên đó vẫn còn sót lại những vệt xích thần văn bị bẻ gẫy. "Ba ngàn năm trước, ai đã cùng huynh đứng ở Trấn Ma Đài? Ai đã mang nguyên thần của bản thân đúc thành chiếc xích thần văn cuối cùng để huynh có thể bước ra khỏi Ma Uyên với tư cách là một anh hùng?"

Nàng bước lên một bước, thân thể gầy guộc chao đảo nhưng đôi mắt đỏ ngầu vẫn trừng trừng nhìn thẳng vào hắn.

"Huynh nói huynh đã bình định Ma Uyên? Huynh là Cứu Thế Chủ duy nhất? Vậy còn Bạch Ly thì sao? Cả Yêu tộc đã vì cuộc chiến đó mà kiệt quệ, để rồi bây giờ bị các người dồn vào đường cùng, bị tàn sát như cỏ rác! Lời hứa đợi ta trở về dưới cây ngân hạnh của huynh... hóa ra chỉ là một trò đùa dối lừa sao?"

Ánh mắt Cố Trường Uyên không hề dao động. Hắn vẫn ngồi đó, cao cao tại thượng, nhìn nàng từ trên cao như nhìn một kẻ điên đang gào thán.

Tuy nhiên, dưới vạt áo thêu chỉ kim tuyến rộng lớn, bàn tay hắn đang siết chặt lấy thành ngai vàng bằng đá hàn băng. Móng tay hắn đâm sâu vào lòng bàn tay, lực siết mạnh đến mức khiến những vết nứt thần văn ẩn giấu dưới lớp da thịt hắn nhói lên đau đớn dữ dội. Thần hồn của hắn đang rung chuyển gầm rú, gào khóc muốn hắn lao xuống bước tới bên nàng, đè nén vệt máu trên môi nàng.

Nhưng hắn không thể.

Hắn biết rõ, ẩn sau mây mờ quanh Cửu Tiêu Điện này là hàng trăm thần thức của các Thượng Tiên và sự giám sát vô hình của ý chí Thiên Đạo. Chỉ cần hắn lộ ra một chút sơ hở, chỉ cần hắn cất lời thừa nhận mối quan hệ với nàng, những kẻ ngoài kia sẽ lập tức coi nàng là mối đe dọa lớn nhất đối với trật tự Tiên giới và kích hoạt Trụ Thiên Kiếp để diệt trừ nàng ngay tại chỗ. Trong trạng thái thần hồn sắp tan biến như hiện tại, nàng tuyệt đối không thể chịu nổi một đòn nhẹ nhất của Tiên giới.

Hắn phải xua đuổi nàng. Hắn phải làm nàng căm hận hắn, tột cùng căm hận hắn, để nàng rời khỏi Cửu Trùng Thiên này càng xa càng tốt. Đó là cách duy nhất để giữ lại chút sinh mạng tàn tàn cho nàng.

"Lời hứa?" Cố Trường Uyên nhếch môi, nở một nụ cười đầy giễu cợt, lạnh tàn đến cực điểm. "Yêu vật, ngươi đang nằm mộng sao? Trẫm là Thiên Đế tối cao của Tiên giới, nắm giữ vận mệnh tam giới, làm sao có thể có lời hứa với một con bạch xà Yêu tộc thấp kém? Lịch sử đã viết rõ, Cố Trường Uyên này một tay diệt Ma Uyên, đem lại hòa bình cho nhân gian. Tên của ngươi? Trong sử sách của Tiên giới, chưa từng và sẽ không bao giờ có chỗ cho kẻ tà đạo."

Lời nói của hắn như một cú đấm ngàn cân nện thẳng vào lồng ngực Bạch Ly.

Niềm tin cuối cùng, thứ ánh sáng mong manh duy nhất giúp nàng chống chọi lại sự đau đớn xé rách để bò ra khỏi lòng vực tăm tối, trong khoảnh khắc này đã hoàn toàn vỡ vụn thành muôn vàn mảnh sắc bén, đâm nát trái tim nàng. Không còn sự nghi ngờ, không còn hoang mang, chỉ còn lại sự thật trần trụi và cay đắng đến tột cùng.

Người đàn ông từng là tất cả thế giới của nàng, từng là lý do để nàng chịu đựng ba ngàn năm cô đơn và đau đớn, nay đã trở thành một kẻ thù lạ lẫm, kẻ cướp đoạt sự hy sinh của nàng để đổi lấy chiếc ngai vàng lạnh lẽo này.

"Được... Tốt lắm..."

Bạch Ly lùi lại một bước, rồi lại lùi lại một bước nữa. Nàng gật đầu, nụ cười trên môi hóa thành sự tuyệt vọng thấu xương. Ánh mắt nàng nhìn hắn từ sự tha thiết ban đầu dần chuyển sang sự băng giá, u uất và căm hận sâu sắc.

"Ta hiểu rồi. Cố Trường Uyên, ta đã hiểu rồi."

Nàng nâng bàn tay lên, dùng tay áo lau đi vệt máu trên khóe miệng, nhưng máu vẫn tiếp tục rỉ ra. Thần hồn của nàng chấn động dữ dội trước sự sụp đổ của cảm xúc, thọ nguyên vốn dĩ đã kiệt quệ nay lại càng suy giảm nhanh chóng.

"Ba ngàn năm trước, ta vì huynh, vì thế gian này mà lấy thân mình làm xích. Ba ngàn năm sau, huynh vì chiếc ngai vàng này mà xóa tên ta, tàn sát đồng tộc của ta." Bạch Ly cất giọng, mỗi từ ngữ đều mang theo một lời thề nguyền cay đắng. "Mối duyên này, sự hy sinh này... coi như Bạch Ly ta bị mù mới đem trao cho một kẻ như huynh."

Nàng quay lưng lại. Vạt áo tơi tả đung đưa trong luồng gió lạnh buốt của Cửu Tiêu Điện. Thân hình nàng nhỏ bé, gầy guộc, bước đi xiêu vẹo nhưng lại mang theo một sự kiên quyết tuyệt đối. Nàng không ngoảnh đầu lại dù chỉ một lần, từng bước chân chậm rãi tiến ra phía cửa đại điện bao la.

Trên ngai vàng, Cố Trường Uyên nhìn theo bóng lưng gầy yếu của nàng đang khuất dần sau làn sương bạch ngọc.

Khuôn mặt hắn vẫn lạnh ngắt như băng đá, nhưng trong lồng ngực, một luồng máu nóng đã dồn lên đến tận cổ. Hắn cố chấp đè nén nó xuống, nhưng sự giằng xé nội tâm cùng phản vệ từ vết rạn thần hồn khiến cơ thể hắn run lên nhẹ. Ngón tay hắn siết chặt đến mức làm nứt một góc ngai vàng bằng đá hàn băng vạn năm, vệt máu tươi rỉ ra từ lòng bàn tay hắn ngấm vào vết nứt ngọc đá.

Hắn nhìn vệt máu đỏ thẫm mà nàng để lại trên sàn điện bạch ngọc tinh khiết. Vệt máu ấy như một vết sẹo tàn nhẫn, vĩnh viễn khắc sâu vào trái tim hắn.

"Bạch Ly..."

Hắn thầm gọi tên nàng trong vô vọng, khi bóng dáng nàng hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt. Cửu Tiêu Điện lại trở về với vẻ tĩnh lặng, trống trải và lạnh lẽo vốn có của nó. Chỉ có không khí ngột ngạt và nỗi đau tột cùng là còn đọng lại, ghim sâu vào hai tâm hồn đã hoàn toàn tan vỡ.