Chương 9:
Tập 9: Bóc Trần Bí Mật
Đêm ở Thành Phong Cốc tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng hơi nước bốc lên từ lòng suối nóng, quyện cùng hương thảo mộc dịu nhẹ lăn tăn qua vạt cỏ gối đầu. Ngọn đèn dầu đặt trên chiếc bàn gỗ mục trong gian nhà tranh lờ mờ tỏa ra thứ ánh sáng vàng quánh, lay lắt theo từng nhịp thở dồn dập.
Thanh Uyên ngồi xẹp xuống chiếc ghế trúc, hai tay chống chặt lấy mép bàn, sống lưng căng ra như một cánh cung chực gãy. Yêu lực trong cơ thể nàng sau một đêm trích cạn để xoa dịu cơn sốt lột xác cho rồng nhỏ hiện tại chỉ còn là một dòng chảy thoi hóp, khô cạn đến mức các đốt ngón tay nàng run lên bần bật. Nhưng sự mệt mỏi về thể xác chẳng thấm vào đâu so với cơn chấn động đang cuồn cuộn trào dâng trong tâm trí.
Trước mặt nàng, thiếu niên vóc dáng cao rỏng, khoác trên mình chiếc áo choàng màu hắc kim rực rỡ đan xen những đường vân rồng ẩn hiện, đang thong thả rót một chén nước từ chiếc bình gốm cũ. Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, dát một lớp bạc mỏng lên bờ vai rộng và gương mặt tuấn tú đến mức xót xa của hắn. Đôi mắt ngọc bích lấp lánh như hồ nước sâu không đáy — đôi mắt từng thuộc về sinh vật nhỏ bé nằm gọn trong lòng tay áo nàng — giờ đây lại đăm đắm nhìn nàng với một vẻ dạn dĩ và thâm trầm đến nghẹt thở.
"Thành thân?"
Thanh Uyên gằn từng chữ qua kẽ răng, giọng nói lạc đi vì kinh ngạc và phẫn nộ. Nàng đập mạnh tay xuống bàn, khiến chiếc chén gốm chao đảo, nước sóng sánh văng ra ngoài.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là thứ quái thai gì? Tiểu Long của ta đâu? Chú rồng nhỏ vảy đen chỉ dài bằng cánh tay, suốt ngày quấn quanh cổ tay ta đòi ăn linh thạch đâu rồi? Ngươi biến nó đi đâu rồi?"
Bạch Dạ chậm rãi đặt bình nước xuống, không hề né tránh ánh mắt phẫn nộ của nàng. Hắn bước lại gần một bước. Chỉ một bước ngắn ấy thôi nhưng khí áp từ vóc dáng cao lớn của một người đàn ông trưởng thành đã phủ xuống, đè nén không gian nhỏ hẹp của căn nhà tranh.
"Thanh Uyên, ta chính là đứa trẻ mà nàng đã bế bồng, đã vét sạch hầm đá 900 năm tích lũy để nuôi dưỡng suốt những ngày qua." Bạch Dạ cất giọng. Âm thanh ngây thơ, non nớt từng gọi nàng là "Mẫu thân" đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là giọng trầm ấm, ngân vang như tiếng chuông đồng cổ xưa ngân vọng trong lòng hang đá.
"Láo loét!" Thanh Uyên đứng phắt dậy, lùi lại nửa bước, lưng chạm vào vách đá ngọc lạnh ngắt. Nàng chỉ tay vào mặt hắn, vạt tay áo xà yêu rung lên bần bật. "Một con rồng nhỏ mới nở chưa đầy nửa tháng, ăn vài củ linh dược, nuốt một cục Linh Mạch Chi Tinh mà có thể biến thành một tên đàn ông cao lớn thế này sao? Ngươi đừng tưởng ta là Thanh Xà lười biếng mà dễ bề lừa gạt! Nói! Ngươi là kẻ nào? Có phải ngươi đã ăn thịt Tiểu Long của ta rồi chiếm xác nó không?"
Nhìn dáng vẻ xù lông nhím, vừa hoảng hốt vừa cố tỏ ra hung dữ của Thanh Uyên, đôi mày kiếm của Bạch Dạ hơi nhíu lại, nhưng trong ánh mắt hắn lại trào dâng một niềm xót xa cùng cực. Hắn biết nàng đang sợ. Nàng sợ mất đi sinh vật mà nàng đã dốc hết tâm tư bảo vệ, sợ rằng tình cảm mẫu tử bất đắc dĩ mà nàng vun vén bấy lâu chỉ là một trò đùa tàn nhẫn.
"Thanh Uyên, nhìn vào mắt ta."
Bạch Dạ thở dài một tiếng thật nhẹ. Hắn không dùng lực, chỉ đưa bàn tay thon dài, thấu mịn như ngọc ra, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay đang run rẩy của nàng. Tiếp xúc da thịt ấm áp khiến Thanh Uyên giật mình định rụt tay lại, nhưng sức mạnh ẩn tàng từ lòng bàn tay hắn giữ nàng lại một cách dịu dàng nhưng kiên quyết.
"Ta không ăn thịt ai cả, cũng không có kẻ nào chiếm xác ai ở đây hết." Bạch Dạ nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh sáng ngọc bích trong mắt hắn chợt dao động, phóng thích ra một luồng khí tức quen thuộc — thứ hương thơm thanh mát của tuyết sơn quyện với vị đắng nhẹ của linh dược mà nàng đã ngửi thấy vô số lần khi chú rồng nhỏ cuộn tròn trên búi tóc nàng ngủ say.
"Ta là Bạch Dạ." Hắn chậm rãi cất lời, từng chữ thốt ra như xé rách màng sương mù tích tụ ngàn năm. "Kẻ đang đứng trước mặt nàng đây... chính là Long Đế cổ xưa của Long tộc."
Gian nhà tranh rơi vào một khoảng lặng chết chóc.
Ngọn đèn dầu lay lắt bắn ra một tia lửa nhỏ, kêu "tách" một tiếng giòn tan.
Thanh Uyên ngơ ngác nhìn hắn. Trí não nàng như đình trệ hoàn toàn. Nàng tựa hồ nghe hiểu từng từ hắn nói, nhưng khi ghép chúng lại với nhau, chúng tạo thành một câu chuyện hoang đường đến mức đầu óc nàng quay mòng mòng.
"Long... Long Đế?" Thanh Uyên thốt lên, giọng nói dường như không còn là của chính nàng. "Ngươi nói ngươi là vị Long Đế đứng đầu Long tộc trong truyền thuyết? Kẻ mà Tiên giới nhắc đến với sự khiếp sợ, kẻ đã biến mất từ hàng ngàn năm trước?"
"Phải." Bạch Dạ gật đầu.
"Ngươi... ngươi mang theo ký ức bao nhiêu năm?"
"Toàn bộ ba ngàn năm." Hắn trả lời không chút đắn đo.
"Ba... ba ngàn năm..."
Thanh Uyên cảm thấy đầu gối mình nhũn ra. Nàng lảo đảo lùi lại, thả mình rơi xuống chiếc ghế trúc, hai tay ôm lấy đầu. Một luồng khí lạnh chạy dọc từ sống lưng lên tận đỉnh đầu nàng.
Ba ngàn năm! Vị đại năng cổ xưa mang ký ức ba ngàn năm tuổi này, vài ngày trước còn nằm trong ổ rơm của nàng, mở đôi mắt tròn xoe ngây thơ lấp lánh, cất tiếng kêu "ngang ngực" nũng nịu đòi ăn! Hắn đã chứng kiến nàng vò đầu bứt tóc vì phá sản, đã nhìn nàng xót xa đếm từng viên linh thạch hạ cấp, đã nghe nàng cằn nhằn về việc "nuôi con tốn kém", và thậm chí... hắn đã nũng nịu chui vào tay áo nàng, rúc vào cổ nàng để đòi xoa đầu!
Cảm giác bị biến thành một kẻ ngốc nghếch, bị đem ra làm trò hề cuồn cuộn dâng lên trong lòng Thanh Xà 900 năm tuổi. Mặt nàng lúc trắng bệch, lúc lại đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận.
"Vậy ra..." Thanh Uyên ngẩng đầu lên, ánh mắt đốm lửa giận dữ nhìn hắn, "tiếng gọi 'Mẫu thân' ban đầu... lớp vảy đen ngây thơ... sự quấn quýt nũng nịu suốt những ngày qua... tất cả đều là do một vị Long Đế ba ngàn tuổi như ngươi cố tình diễn trò để trêu chọc một con Thanh Xà nhỏ bé như ta sao?"
Ánh mắt Bạch Dạ biến đổi. Hắn gợn lên sự bối rối thật sự — thứ cảm xúc hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt của một bá chủ từng xưng hùng xưng bá khắp Tứ giới.
"Không phải như nàng nghĩ đâu, Thanh Uyên!" Bạch Dạ vội vã tiến lại gần, quỳ một gối xuống bên cạnh chiếc ghế trúc của nàng. Vị thế cao cao tại thượng của Long Đế lúc này hoàn toàn sụp đổ, hắn ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự chân thành và cuống quít giải thích.
"Tiếng gọi 'mẫu thân' ban đầu hoàn toàn không phải là trò đùa hay sự cố tình lừa gạt."
Bạch Dạ nắm lấy hai tay nàng, dù Thanh Uyên cố sức giật ra nhưng hắn vẫn ôm chặt lấy.
"Nàng phải hiểu, khi nguyên thần của ta bị tổn hại tột cùng ở kiếp trước, ta đã phải thu gom chút tàn hồn cuối cùng, nén toàn bộ tu vi và ký ức vào trong quả trứng đen này để bước vào con đường lột xác tái sinh tàn khốc nhất. Quá trình tái sinh của Long tộc vô cùng nguy hiểm. Khi lớp vỏ trứng nứt ra, nguyên thần của ta vẫn còn trong trạng thái hỗn loạn, bản năng sinh tồn tối cổ của Long tộc sẽ chiếm lĩnh hoàn toàn."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt ngọc bích đong đầy thứ ánh sáng dịu dàng như muốn tan chảy.
"Theo bản năng của Long tộc khi mới sinh, sinh vật đầu tiên mà mắt ta nhìn thấy, khí tức đầu tiên mà mũi ta ngửi được, nhiệt độ đầu tiên mà thân thể ta cảm nhận được... sẽ được coi là điểm tựa duy nhất, là tồn tại thân thiết nhất trên đời. Tiếng gọi 'mẫu thân' đó là sự bộc phát hoàn toàn tự nhiên từ bản năng khôi phục linh hồn của một chú rồng con vừa mở mắt ra nhìn thế giới."
Thanh Uyên ngơ ngác lắng nghe. Nàng nhớ lại khoảnh khắc trong căn nhà tranh hôm đó. Khi gạt tàn hồng luộc trứng, vỏ trứng vỡ ra, chú rồng nhỏ vảy đen ánh kim chui ra, việc đầu tiên nó làm không phải là bỏ chạy, mà là bám chặt lấy ngón tay nàng, đưa đôi mắt xanh ngọc lấp lánh nhìn nàng và cất tiếng gọi non nớt ấy.
"Nhưng..." Thanh Uyên nuốt một ngụm nước bọt khô khốc, "sau đó thì sao? Khi ngươi bắt đầu ăn linh thạch, khi ngươi hồi phục ký ức... tại sao ngươi vẫn tiếp tục trốn trong tay áo ta, vẫn cuộn tròn trên búi tóc ta, vẫn giả vờ run rẩy để đòi ta xoa đầu?"
Mặt Bạch Dạ thoáng chút ửng hồng. Hắn hơi nghiêng đầu, tránh ánh mắt truy hỏi dồn dập của nàng, nhưng bàn tay vẫn siết chặt tay nàng không thả.
"Khi ký ức ba ngàn năm dần thức tỉnh cùng với nguồn linh khí từ linh thạch mà nàng cho ta ăn... ta đã nhận ra mọi chuyện." Bạch Dạ nhỏ giọng, âm thanh chứa đựng sự dạn dĩ pha lẫn một chút ngang bướng lồng lộn. "Nhưng ta không muốn rời xa nàng. Ta thích cảm giác được nàng bế bồng, thích mùi hương thảo mộc trên vạt áo nàng, thích sự lo lắng chân thật của nàng khi thấy ta bị đói... Nàng có biết, suốt ba ngàn năm cô độc gánh vác vận mệnh Long tộc, chưa từng có ai sẵn sàng vì ta mà điên cuồng, vì ta mà xót xa đếm từng viên linh thạch như nàng không?"
Thanh Uyên khựng lại. Tâm trí nàng rơi vào trạng thái hỗn loạn tột độ.
Lời giải thích của hắn vô cùng hợp lý về mặt cơ chế sinh học của Long tộc, nhưng thứ tình cảm dồn nén, bỏng cháy đang bộc lộ qua từng ánh mắt, cử chỉ của hắn lúc này lại khiến nàng hoảng hốt hơn gấp bội.
"Còn quả trứng?" Thanh Uyên đột nhiên nhớ ra một chi tiết quan trọng. Nàng nhíu mày, nheo mắt nhìn hắn. "Đừng nói với ta việc ta lượm được quả trứng ở mép suối nước nóng Thành Phong Cốc cũng là do... bản năng Long tộc đấy nhé?"
Bạch Dạ mịm cười. Nụ cười của hắn dưới ánh đèn dầu mang một vẻ ma mị và si tình đến nghẹt thở. Hắn lắc đầu.
"Không. Đó không phải là ngẫu nhiên."
"Cái gì?" Thanh Uyên giương to mắt.
"Quả trứng đen đó không phải do nàng vô tình nhặt được." Bạch Dạ chậm rãi đứng dậy, kéo theo Thanh Uyên đứng cùng. Hắn nhìn ra phía cửa sổ, nơi dòng suối nước nóng đang tỏa hơi mù mịt trong đêm. "Năm đó, khi thân xác ta tan vỡ, linh hồn ta bị giam hãm trong quả trứng, ta đã dùng chút tàn lực nguyên thần cuối cùng để điều khiển quả trứng lăn qua muôn vàn vách đá, băng qua những dòng suối hung dữ, kiên trì nhích từng chút một suốt hàng trăm năm..."
Hắn quay lại, ánh mắt rực cháy nhìn thẳng vào nàng: "Tất cả chỉ để quả trứng ấy tự tìm đến bờ suối nước nóng Thành Phong Cốc, nằm đúng vào nơi mà nàng — một con Thanh Xà lười biếng thường hay ra ngâm mình hóng gió — sẽ đi qua."
Thanh Uyên chết đứng.
Nàng nhớ lại buổi chiều hôm đó. Nàng vươn vai ngáp dài, lê bước chân uể uể ra mép suối nước nóng định ngâm mình cho đỡ mỏi lưng, thì đột nhiên vấp phải một vật thể đen thui, tròn lẳn nằm lăn lóc giữa đám cặn đá. Lúc đó, nàng chỉ nghĩ đây là một quả trứng chim biến dị hay món quà của trời ban để làm bữa tối cải thiện.
Nàng đâu ngờ rằng, quả trứng đen xù xì, lạnh ngắt ấy đã trải qua hàng trăm năm lăn lộn trong bùn đất, dốc cạn tàn lực của một linh hồn Long Đế chỉ để nằm chờ nàng ở đó!
"Tại sao?" Thanh Uyên thì thào, lòng nàng cuộn trào một cảm xúc phức tạp không thể gọi tên. "Tại sao lại là ta? Ta chỉ là một con Thanh Xà tu vi vỏn vẹn 900 năm, thích ngủ nướng, ăn xổi ở thì, chẳng có tài năng hay thế lực gì lớn lao... Tại sao ngươi lại dốc sức tìm đến ta?"
Bạch Dạ bước đến trước mặt nàng. Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào gò má tái nhạt của nàng. Ngón tay hắn ấm áp, lướt qua làn da mịn màng, khẽ vén một sợi tóc mây xõa xuống bên tai nàng.
"Bởi vì..." Bạch Dạ thì thầm, giọng nói ngọt ngào như mật ong rót vào đêm tĩnh lặng, "trong suốt ba ngàn năm qua, trong lòng ta, trong linh hồn ta, chỉ có duy nhất một hình bóng. Dù Thiên Đạo có bắt ta luân hồi bao nhiêu lần, dù thân xác ta có tan thành mây khói, thì linh hồn ta vẫn sẽ tự động ghi nhớ hướng đi để quay về bên nàng."
"Ngươi... ngươi nói nhảm cái gì đó?" Thanh Uyên bối rối ngoảnh mặt đi, cố gắng né tránh bàn tay ấm áp của hắn. Nhịp tim trong lồng ngực nàng bắt đầu đập loạn nhịp, liên hồi như trống dồn. "Chúng ta mới chỉ gặp nhau chưa đầy một tháng! Ngươi là Long Đế cổ xưa, ta là xà yêu nhỏ bé, làm sao có thể có mối nhân duyên ba ngàn năm nào ở đây?"
"Nàng không nhớ..." Bạch Dạ mịm cười xót xa, ngón tay hắn vô thức vuốt nhẹ cằm nàng, buộc nàng phải nhìn vào mắt hắn. "Nàng không nhớ ra ta, không sao cả. Thiên Đạo đã dùng phong ấn tàn nhẫn để xóa sạch ký ức của nàng, bắt nàng phải quên đi tất cả. Nhưng ta nhớ. Ta nhớ rõ từng nụ cười, từng ánh mắt, và cả cách nàng từng xông vào nguy hiểm vì ta ba ngàn năm trước."
"Ta... ta từng xông vào nguy hiểm vì ngươi?" Thanh Uyên hoang mang. Trong đầu nàng lúc này là một khoảng trống rỗng. Lịch sử tu luyện 900 năm của nàng chỉ toàn là những ngày tháng nằm khểnh trên cành cây ngắm mây bay, ăn củ linh dược hạ cấp và trốn tránh các trận tranh chấp của Yêu giới. Nàng làm sao có thể có liên quan đến một nhân vật tầm cỡ làm chấn động Cửu Thiên Tiên Đài như hắn?
"Phải." Bạch Dạ thì thầm. Hắn cúi đầu xuống, khoảng cách giữa hai gương mặt rút ngắn lại đến mức Thanh Uyên có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của hắn phả lên môi mình. "Nàng đã cứu ta. Và kiếp này, khi ta trở lại dưới dạng quả trứng ngây thơ, nàng lại một lần nữa thu nhận ta, vét sạch tài sản nuôi ta, và dùng cả yêu lực của bản thân để cứu ta khỏi cơn đau lột xác."
Thanh Uyên ngẩn ngơ. Nàng muốn đẩy hắn ra, muốn mắng hắn là tên lừa đảo láu cá, nhưng đôi tay nàng lại đông cứng giữa không trung. Lời giải thích của hắn, sự thật về quả trứng, tiếng gọi "mẫu thân" ban đầu, và cả sự hy sinh thầm lặng của hắn suốt hàng trăm năm để tìm về bên nàng... tất cả đập tan mọi sự phòng bị trong lòng nàng.
Nàng không phải đang nuôi một đứa con rồng nhỏ ngây thơ. Nàng đang đối mặt với một vị Long Đế si tình, kẻ đã vượt qua sinh tử muôn vàn kiếp sống chỉ để được cuộn tròn trong lòng tay áo nàng một lần nữa.
"Nhưng..." Thanh Uyên cố gắng lấy lại chút lý trí cuối cùng, giọng nàng run run, "dù... dù là như vậy, ngươi bây giờ đã biến thành hình người rồi! Ngươi đã là một thiếu niên trưởng thành, không còn là chú rồng nhỏ nằm gọn trong tay áo ta nữa. Ngươi... ngươi không thể nói những lời điên rồ như 'thành thân' được!"
"Điên rồ sao?"
Bạch Dạ nhếch môi tạo thành một nụ cười ma mị. Ánh mắt hắn lóe lên sự dạn dĩ và quyết đoán của một kẻ nắm giữ vận mệnh. Hắn tiến thêm một bước, ép Thanh Uyên lùi sát vào tựa ghế trúc.
"Thanh Uyên, ta đã đợi ba ngàn năm rồi. Khi còn ở trong lốt rồng con, ta dùng danh nghĩa 'con nhỏ' để được nàng ôm ấp, chiều chuộng. Nhưng giờ đây, thể xác ta đã khôi phục một phần, ta không muốn làm 'con' của nàng nữa."
Hắn nghiêng đầu, ghé sát vào tai nàng, thì thầm bằng thứ giọng điệu khiến toàn thân Thanh Uyên nổi da gà:
"Từ hôm nay trở đi, ta sẽ dùng thân phận thật sự của mình để theo đuổi nàng. Dù nàng có trốn chạy, có chối bỏ, ta cũng sẽ không bao giờ buông tay."
"Ngươi... ngươi..." Thanh Uyên sốc đến mức mặt đỏ lây sang tận cổ. Nàng giơ tay đập mạnh vào ngực hắn một cái: "Cút ngay! Ngươi cái đồ Long Đế mặt dày! Ta không tin! Ta không nghe!"
Bạch Dạ không hề tức giận, ngược lại còn bật cười khúc khích. Tiếng cười trong trẻo, sảng khoái của hắn vang vọng khắp gian nhà tranh đơn sơ, đập tan hoàn bộ không khí căng thẳng u uất trước đó. Hắn nắm lấy bàn tay vừa đập vào ngực mình của nàng, đưa lên môi nhẹ nhàng hôn một nụ hôn phớt qua mu bàn tay.
"Nàng nghỉ ngơi đi. Đêm nay nàng đã kiệt sức rồi."
Bạch Dạ buông tay nàng ra, thong thả quay người bước về phía ổ rơm góc phòng — nơi mà vài canh giờ trước hắn còn cuộn tròn dưới dạng một chú rồng nhỏ. Hắn ngồi xuống, khoanh chân bế ngũ quan, để mặc cho dòng kim quang nhè nhẹ xoay quanh cơ thể nhằm ổn định lại nguyên thần vừa mới khôi phục.
Thanh Uyên ngồi thẫn thờ trên ghế trúc, ngơ ngác nhìn bóng lưng cao rỏng, uy nghiêm của thiếu niên dưới ánh đèn dầu.
Gió đêm từ ngoài suối nước nóng lùa qua khe cửa, làm ngọn đèn dầu lay lắt nghiêng ngả. Mùi thảo mộc quen thuộc vẫn đọng lại trong không khí, nhưng mọi thứ trong gian nhà tranh này đã vĩnh viễn thay đổi.
Nàng — một con Thanh Xà lười biếng chỉ muốn sống an phận 900 năm qua — giờ đây lại vướng vào vòng xoáy vận mệnh với một vị Long Đế cổ xưa.
Thanh Uyên đưa tay lên chạm vào mu bàn tay vẫn còn đọng lại hơi ấm từ nụ hôn của hắn, lòng nàng trào dâng một cảm giác hoang mang, bối rối nhưng cũng xen lẫn một thứ cảm xúc ấm áp, sâu thẳm mà nàng chưa từng cảm nhận được trong suốt hàng trăm năm cô độc.
Nàng thở dài một tiếng thật sâu, nhìn trần nhà tranh mục nát, trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất:
"Rốt cuộc... cuộc sống an ổn của mình đã hoàn toàn tiêu tùng rồi!"