Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 4: Tập 4: Tuyết Liên Bắt Đầu

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Cơn mưa hạ rào rạt trút xuống Chiêm Tinh Đài rốt cuộc cũng dần ngớt hột khi vệt sáng màu xám tro của bình minh bắt đầu rạch đôi chân trời phía Đông. Ánh nến mỡ cá ngừ cổ đại trên các đĩa đồng lung linh suốt một đêm dài giờ chỉ còn là những ngọn lửa leo lét, tỏa ra mùi khói ngai ngái hòa lẫn với hơi nước ẩm ướt bốc lên từ sàn đá cẩm thạch trắng. Tầng đỉnh Chiêm Tinh Đài cao ngất ngưởng, nơi gió thu lùa qua các khung cửa vòm không vương rèm chắn, mang theo cái lạnh buốt giá của sương sớm ngấm vào từng thớ thịt.

Bạch Thùy Sanh ngồi tựa lưng vào mép cột đá lớn chạm khắc hoa văn tinh tú. Chiếc áo múa rối màu đỏ thẫm đẫm nước mưa đã khô đi một nửa nhưng vẫn dán chặt vào làn da tuyết trắng của nàng. Nàng khẽ vẩy nhẹ ngón tay trỏ dưới vạt áo rộng, xua đi chút tàn hương yêu thuật cuối cùng còn vương lại trên không trung. Đôi mắt phượng hơi nheo lại, giấu sau làn mi dài cong vút là một tia sáng lạnh lẽo, tính toán tỉ mỉ từng nhịp thở của người đàn ông đang ngồi xếp bằng trên chiếu cúc đối diện.

Tạ Minh Cảnh vẫn nhắm mắt thiền định. Thân hình hắn thẳng tắp như cây tùng trên vách đá, vạt áo quốc sư màu tuyết trắng không hề nhăn nhúm hay vương một hạt bụi nhỏ. Luồng khí áp uy nghiêm và vắng lặng quanh hắn dường như không bị ảnh hưởng bởi trận mưa giông ngoài trời hay bất kỳ trò mê hoặc nào mà nàng vừa thi triển đêm qua. Hắn cứ ngồi đó, tĩnh lặng như một pho tượng đá được tạc ra từ ngàn năm trước, bất biến trước mọi biến động của nhân gian.

Khi tiếng chuông đồng ở góc đài rung lên ba tiếng vang vọng, âm thanh trầm đục lan tỏa trong màn sương mù báo hiệu canh năm vừa tới, Tạ Minh Cảnh mới chậm rãi mở mắt. Đôi đồng tử đen sâu thẳm, phẳng lặng như mặt hồ không đáy lướt qua nàng. Không có sự kinh ngạc, không có chút mê muội hay xao động nào của một nam nhân vừa trải qua một đêm chung phòng với một mỹ nhân ma mị. Hắn chỉ nhẹ nhàng đứng dậy, phủi nhẹ nếp áo rồi cất giọng trầm thấp, lạnh lẽo tựa như băng tuyết đầu mùa:

"Đêm qua mưa to gió lớn, cô nương trú lại đây cũng đã mệt mỏi. Quốc Sư Phủ tuy không rộng lớn như hoàng thành, nhưng vẫn có vài ba gian phòng trống để tiếp khách lưu lạc."

Thùy Sanh cúi đầu, giấu đi nụ cười mỉa mai thoáng hiện trên khóe môi. Nàng hạ giọng, làm ra vẻ e ấp, sợ hãi của một nữ tử yếu đuối dạt dạt giữa dòng đời, hai tay ôm lấy vai như thể đang run rẩy trước cái lạnh ban sương:

"Sanh nhi tài hẹp sức mỏng, chỉ là một kẻ múa rối lưu lạc giang hồ, đâu dám làm phiền đến sự thanh tĩnh của Quốc sư đại nhân. Nhưng thân con gái một mình giữa chốn hoàng thành xa lạ, tàn đèn bối rối, nếu được đại nhân rủ lòng thương xót nâng đỡ, Sanh nhi nguyện làm trâu làm ngựa để đáp tạ ơn sâu."

Tạ Minh Cảnh nhìn nàng, đôi mắt không chút gợn sóng. Hắn không vạch trần câu từ dối trá vụng về ấy, cũng không màng đến điệu bộ e ấp giả tạo của nàng. Hắn chỉ xoay người, hướng về phía cầu thang xoắn ốc bằng đá dẫn xuống mặt đất, để lại một câu nói dường như vô thưởng vô phạt:

"Đi theo ta. Gian phòng ở phía Tây viện, tên gọi Tuyết Liên Chi Gian. Từ nay cô nương cứ an tâm lưu lại đó."

Đi phía sau lưng Tạ Minh Cảnh, nhìn bóng lưng dài rộng, cô độc nhưng đầy uy quyền của hắn trong tà áo trắng lướt qua những bậc đá rêu phong, lòng Thùy Sanh tràn ngập sự ngông cuồng của kẻ đi săn. Cửu Vĩ Hồ ngàn năm như nàng làm sao chịu khuất phục trước sự lạnh lùng này. Lần đầu chạm trán ở Đoạn Trúc Lâm hắn phớt lờ nàng, lần thứ hai tại Chiêm Tinh Đài hắn bắt bài yêu thuật của nàng. Nhưng rốt cuộc thì sao? Hắn vẫn phải mở cửa Quốc Sư Phủ để nàng bước vào. Một khi con mồi đã chấp nhận đưa chân vào lãnh địa, việc đặt bẫy chỉ còn là vấn đề thời gian.

...

Đoàn người rời khỏi Chiêm Tinh Đài khi sương mù bắt đầu tan dần trên các mái ngói âm dương của hoàng thành Đại Duyện. Quốc Sư Phủ nằm ở phía Bắc hoàng thành, một nơi tĩnh mịch đến mức gần như tách biệt hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt của phố thị. Dãy tường gạch xám cao vút bao bọc lấy toàn bộ khuôn viên, ngăn cách nhịp sống xô xồ bên ngoài với không gian u uyển, tĩnh mịch bên trong.

Kiến trúc Quốc Sư Phủ mang đậm phong cách cổ kính, nghiêm cẩn. Những dãy hành lang dài lát đá xám đục chạy dọc qua các khu viện, nối liền bởi những vòm cửa nguyệt môn chạm khắc hình mây vờn. Hai bên đường đi là những hàng trúc đung đưa theo gió thu, cạ vào nhau tạo ra tiếng rì rào đều đặn. Không khí trong phủ phảng phất mùi gỗ trầm hương lâu năm mixed với mùi thuốc bắc đắng nhẹ, tạo nên một cảm giác vừa trang nghiêm vừa lạnh lẽo.

Tạ Minh Cảnh đi phía trước, bước chân nhẹ nhàng đến mức không phát ra một tiếng động nhỏ trên nền đá. Các thị vệ và gia nhân trong phủ mỗi khi gặp hắn đều lập tức đứng cúi đầu sát tường, không ai dám ngẩng lên nhìn thẳng vào vị Quốc sư nắm giữ vận mệnh triều đình.

Thùy Sanh bước từng bước nhỏ đi sau, ánh mắt phượng lén quan sát từng ngóc ngách. Nàng nhận ra sự bố trí cẩn mật của các trận pháp ẩn giấu dưới các lối đi. Nhữn viên đá lát sàn không được xếp ngẫu nhiên mà tuân theo quy luật Bát quái, các chậu cây cảnh bên hành lang thực chất là những điểm nhãn phong thủy nhằm xua đuổi tà khí. Người bình thường bước vào chỉ thấy đây là một dinh thự thanh tĩnh, nhưng đối với một yêu hồ như nàng, mỗi bước đi đều giống như đang dẫm lên những mắt xích của một tấm lưới vô hình.

"Quốc sư phủ quả nhiên danh bất hư truyền..." Thùy Sanh thầm mỉa mai trong lòng. "Trận pháp kiên cố, chân khí thuần khiết. Nhưng kẻ đứng đầu nơi này lại tự tay dẫn một con yêu hồ vào trung tâm bẫy trận. Sự tự tin của ngươi, Tạ Minh Cảnh, chính là chỗ hổng lớn nhất."

Họ đi qua một cây cầu đá bắc qua dòng suối nhỏ chảy quanh phủ, dẫn vào Tây viện. Trái ngược với không khí trang nghiêm ở Đông viện – nơi Tạ Minh Cảnh làm việc và xử lý triều chính – Tây viện lại mang một vẻ vắng lặng, ít người qua lại.

Tuyết Liên Chi Gian nằm ở góc sâu nhất của Tây viện, tựa lưng vào một ngọn núi nhân tạo phủ đầy rêu xanh và hướng mặt ra một hồ nước nhỏ trồng đầy hoa sen trắng. Đúng như tên gọi của nó, ngay khi Tạ Minh Cảnh đẩy nhẹ cánh cửa gỗ chạm khắc hoa văn tinh xảo, một làn hương thơm kiều diễm, nồng nặc lập tức xộc vào mũi.

Đó không phải là hương thơm thanh khiết của tự nhiên, mà là sự pha trộn tinh tế giữa mùi hoa tuyết liên vùng núi cao với hương trầm lâu năm và các loại dược thảo quý hiếm. Căn phòng được trang trí vô cùng lộng lẫy nhưng lại mang một sắc thái kỳ quái: những bức rèm rủ bằng lụa bạch lỏng lẻo treo trên các xà nhà, phấp phới theo mỗi luồng gió thoảng. Giường ngủ làm bằng gỗ đàn hương đỏ cuộn sóng, được phủ những lớp chăn đệm thêu hoa văn mây tuyết phức tạp. Ánh sáng từ các khung cửa sổ chiếu vào qua những tấm màn mỏng tạo nên những dải sáng tù mờ, ảo diệu, làm cho toàn bộ không gian khoác lên một vẻ đẹp vừa lung linh, vừa giả tạo và đốm đầy ma mị.

"Từ nay cô nương lưu lại nơi này." Tạ Minh Cảnh đứng ở ngưỡng cửa, không bước vào trong. "Mọi thứ cần thiết sẽ có gia nhân mang đến. Nếu không có việc gì quan trọng, chớ nên tự ý bước sang Đông viện."

"Sanh nhi xin ghi nhớ lời dặn của Quốc sư đại nhân." Thùy Sanh cúi người thi lễ, vẻ mặt ngoan ngoãn tuyệt đối.

Tạ Minh Cảnh gật đầu nhẹ, xoay người rời đi. Tà áo màu tuyết trắng của hắn biến mất sau khúc ngoặt hành lang trúc, để lại Thùy Sanh một mình đứng trước cửa căn phòng.

...

Thùy Sanh bước hẳn vào trong, xoay người khép chặt cánh cửa gỗ. Ngay khoảnh khắc then cài sập xuống, nụ cười đoan trang trên mặt nàng lập tức biến mất, thay vào đó là ánh mắt sắc lạnh và nụ cười ngông cuồng đặc trưng của Cửu Vĩ Hồ.

"Tuyết Liên Chi Gian..."

Thùy Sanh khẽ lẩm nhẩm cái tên, bước từng bước nhẹ nhàng quanh phòng. Nàng đưa tay vuốt nhẹ lên mép bàn trang điểm làm bằng đá cẩm thạch lạnh ngắt, rồi lướt qua những bức rèm lụa bạch rủ xuống từ trần nhà. Sự chăm chút quá mức nhưng lại trống rỗng của căn phòng này giống như một cái lồng son được dựng lên dành riêng cho một con chim xa lạ.

Nàng tựa lưng vào mành lụa, bật ra tiếng cười khẩy khe khẽ, âm thanh trong trẻo nhưng chứa đựng sự giễu cợt sâu sắc. Tạ Minh Cảnh tưởng rằng dùng một gian phòng đẹp đẽ, cô lập ở Tây viện để giam chân nàng là có thể kiểm soát được nàng sao? Hắn sở hữu Đế Vương Cốt, có khả năng nhìn thấu ảo ảnh bề ngoài và trừ tà đuổi ma, nhưng hắn lại quá tự tin vào bản lĩnh của mình. Hắn không biết rằng, đối với một Cửu Vĩ Hồ đã tu luyện ngàn năm như nàng, thủ đoạn bề nổi chỉ là trò chơi múa rìu qua mắt thợ. Muốn bắt lấy trái tim của một kẻ vô tình, phải tấn công từ nơi sâu thẳm và yếu đuối nhất của con người: giấc mơ.

Thùy Sanh đi tới trước chiếc giường đàn hương đỏ. Nàng vén lớp chăn thêu, khoanh chân ngồi xuống giữa đệm ấm. Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, điều hòa hơi thở và dòng luân chuyển của nội đan. Tám chiếc đuôi hồ ly vốn đang được thu giấu ẩn nấp sâu trong linh hồn nàng bắt đầu rung động nhẹ, tỏa ra những gợn sóng yêu lực vô hình. Bột yêu khí màu hồng nhạt, mịn như cát mịn và lấp lánh như bụi sao, bắt đầu đọng lại trên mười đầu ngón tay thon dài của nàng.

Nàng bắt đầu thi triển yêu thuật cổ xưa của tộc Cửu Vĩ: Tơ Hồng Thao Mộng.

Đây không phải là thứ yêu thuật hạ đẳng dùng lực lượng để đè người hay cưỡng ép tâm trí, mà là một loại bí thuật kéo dài, thấu nhập từng chút một vào tiềm thức. Từ các đầu ngón tay của Thùy Sanh, vô số sợi tơ màu hồng nhạt, mảnh hơn cả sợi tóc trần gian, rực lên ánh sáng mờ ảo bắt đầu bắn ra.

Những sợi tơ này chuyển động linh hoạt như những sinh vật có sức sống riêng biệt. Chúng không lao đi xé gió mà lướt nhẹ nhàng trong không khí, bò dọc theo sàn nhà lát đá, leo lên các cột gỗ đàn hương, len lỏi qua từng kẽ hở của bức tường và lan rộng ra khắp căn phòng Tuyết Liên Chi Gian.

Chúng không mang theo sát khí, cũng không tỏa ra yêu khí quá nồng đậm để kích hoạt các trận pháp phòng thủ thông thường của Quốc Sư Phủ. Chúng mềm mại, ngọt ngào và giấu mình hoàn toàn dưới lớp hương hoa tuyết liên ngạt ngào của căn phòng. Các sợi tơ hồng này theo sự điều khiển của ý niệm Thùy Sanh, âm thầm vươn dài ra ngoài cửa sổ, bám theo các trục không khí và dòng chảy năng lượng trong phủ, dẫn trực tiếp đến gian phòng thiền định của Tạ Minh Cảnh ở Đông viện.

Mỗi đêm, khi Tạ Minh Cảnh chìm vào giấc ngủ hay thiền định sâu, những sợi tơ hồng này sẽ theo nhịp thở của hắn chui vào thức hải, từng bước gieo rắc những hình ảnh, những khao khát và bóng hình của Thùy Sanh vào trong tâm trí hắn. Nó sẽ khiến hắn nằm mơ thấy nàng, nghĩ về nàng khi tỉnh giấc, và dần dần biến sự hiện diện của nàng thành một phần không thể thiếu trong linh hồn hắn mà chính hắn cũng không hề hay biết. Đó là thứ độc dược bọc đường tinh vi nhất của tộc Hồ ly, thứ có thể bẻ gãy cả những ý chí kiên cường nhất.

"Tạ Minh Cảnh ơi Tạ Minh Cảnh..." Thùy Sanh mở mắt, nhìn hàng ngàn sợi tơ hồng đan xen chằng chịt trong không gian căn phòng tựa như một mạng nhện khổng lồ rực rỡ nhưng đầy độc tính. Đôi mắt phượng của nàng lấp lánh sự đắc ý và mỉa mai ngút trời. "Dù ngươi có là Quốc sư thông tuệ đến đâu, sở hữu Đế Vương Cốt vô tình đến mức nào, thì trước mặt bí thuật thao mộng của Cửu Vĩ Hồ, ngươi cũng chỉ là một quân cờ ngoan ngoãn bước vào cạm bẫy mà thôi. Trái tim của ngươi, chiếc thang thăng tiên của ta, ta nhất định sẽ lấy được!"

Nàng phất nhẹ vạt áo đỏ, toàn bộ mạng lưới tơ hồng lập tức chìm vào không gian, trở nên hoàn toàn vô hình trước mắt thường. Nhưng sự tồn tại ma mị và ma thuật thao túng của nó vẫn giăng kín từng ngóc ngách của Tuyết Liên Chi Gian, sẵn sàng chờ đợi màn đêm buông xuống.

...

Cùng lúc đó, tại gian phòng chính của Đông viện.

Không gian nơi đây rộng lớn và tối giản hơn Tây viện rất nhiều. Trên sàn đá xám chỉ đặt một chiếc bàn gỗ dài bằng cây tuyết tùng cổ thụ, xung quanh bày ra những cuốn bản đồ tinh tú ghi chép quỹ đạo của các chòm sao và các quẻ bói bằng đồng cổ rơm rếp dấu vết thời gian.

Tạ Minh Cảnh đang ngồi trước bàn, tựa lưng thẳng tắp. Tay phải hắn cầm một chiếc bút lông thỏ mảnh, chậm rãi ghi chép những chuyển động của các ngôi sao mà hắn quan sát được đêm qua tại Chiêm Tinh Đài lên tấm giấy tuyên thành trắng mịn. Không gian im lặng đến mức chỉ có tiếng sột soạt nhẹ nhàng của đầu bút lướt trên mặt giấy.

Đột nhiên, ngòi bút của Tạ Minh Cảnh khựng lại giữa chừng.

Một giọt mực đen tròn trịa đọng lại trên đầu bút, chịu tác động của trọng lực rồi nhẹ nhàng nhiễu xuống mặt giấy trắng, tạo thành một vệt tròn lem luốc ngay giữa chòm sao Tử Vi.

Tạ Minh Cảnh chậm rãi ngẩng đầu lên. Hắn không cần dùng đến linh lực, cũng không cần thi triển bất kỳ nhãn thuật nào. Chỉ bằng cảm nhận sắc bén bẩm sinh của Đế Vương Cốt – thứ quyền năng bẩm sinh có thể nhận biết mọi sự bất thường trong trời đất – hắn đã rõ ràng thấy được một luồng gợn sóng kỳ lạ trong không khí.

Một làn sóng yêu khí vô cùng mảnh nhảnh, mang theo hương thơm ngọt ngào đến mức ma mị và một sắc hồng nhạt lung linh, đang nhè nhẹ bò qua ngưỡng cửa phòng hắn. Sợi tơ hồng yêu thuật ẩn hiện trên không trung, mềm mại lướt qua chân bàn, khẽ chạm vào vạt áo bào màu tuyết trắng của hắn rồi nhè nhẹ quấn lấy cổ tay phải đang cầm bút. Nó cố gắng len lỏi qua các lỗ lông chân, tìm đường xâm nhập vào các huyệt đạo để tiến thẳng vào thức hải của hắn.

Tạ Minh Cảnh cúi xuống, nhìn chăm chăm vào cổ tay mình. Nơi sợi tơ hồng quấn lấy tỏa ra một cảm giác ấm áp, dụ dỗ, ngọt ngào và đầy vẻ khát khao thao túng. Đó là thứ sức mạnh muốn ru ngủ lý trí, muốn biến kẻ bị quấn lấy thành một kẻ nô lệ của cảm xúc.

Hắn chỉ cần vận một tia chân khí nhỏ trong cơ thể, luồng năng lượng thuần khiết và uy nghiêm của Đế Vương Cốt sẽ lập tức bùng nổ, đánh tan sợi tơ hồng này thành hư không trong chớp mắt. Ngược lại, luồng chân khí ấy còn có thể theo đường tơ hồng phản phệ trở lại, làm chấn động và tổn hại nghiêm trọng đến nội đan của kẻ giăng ra nó.

Nhưng Tạ Minh Cảnh đã không làm vậy.

Hắn thản nhiên buông chiếc bút lông thỏ xuống nghiên mực đá, khẽ tựa lưng vào thành ghế gỗ. Ánh mắt hắn đăm chiêu hướng về phía Tây viện – nơi có gian phòng Tuyết Liên Chi Gian đang chìm trong ánh nắng nhạt của buổi sớm.

Một nụ cười rất nhạt, cực kỳ khó nhận ra, thoáng xuất hiện trên gương mặt vốn luôn lạnh như băng và vô cảm của vị Quốc sư Đại Duyện.

"Tơ Hồng Thao Mộng sao?" Hắn thầm nghĩ trong đầu, từng tri thức về các loại thuật pháp cổ xưa lướt qua trong tâm trí.

Hắn nhận ra bí thuật này. Hắn biết rõ con hồ ly kia đang muốn làm gì. Nàng muốn ăn sâu vào giấc mơ của hắn, muốn thao túng tâm trí hắn từ bên trong, muốn biến một kẻ mang Đế Vương Cốt vô tình như hắn thành một kẻ si tình gục ngã dưới chân nàng để hoàn thành kiếp nạn của mình.

Sự mưu mẹo, đắc ý và tính toán của nàng rõ ràng và lộ liễu đến mức hắn có thể nhìn thấu từng ngóc ngách. Nàng tưởng rằng mình đang làm chủ cuộc chơi, tưởng rằng hắn là một con mồi ngu ngốc, mù quáng đang bị nàng dắt mũi từng bước một vào cạm bẫy.

Sự ngông cuồng và tự tin dối trá đó của nàng không hề khiến Tạ Minh Cảnh tức giận hay cảm thấy bị xúc phạm. Ngược lại, nó lại khơi dậy trong lòng hắn một sự tò mò mãnh liệt chưa từng có.

Một kẻ như hắn, từ khi sinh ra đã mang trên mình Đế Vương Cốt, sống quá lâu giữa những mưu đồ chính trị nham hiểm chốn hoàng thành, giữa những lời nịnh hót giả tạo và sự sợ hãi tột cùng của người đời, vốn đã coi thế gian này là một bàn cờ tẻ nhạt. Đột nhiên, xuất hiện một con hồ ly nhỏ kiêu ngạo, vừa vụng về trong việc giấu giếm vừa ma mãnh cố gắng giăng bẫy bắt lấy hắn.

Nếu hắn vạch trần nàng ngay lúc này, văng chân khí đánh tan bí thuật của nàng, kịch hay sẽ lập tức hạ màn. Nàng sẽ hoảng sợ bỏ chạy hoặc chống trả, và sự thú vị hiếm hoi xuất hiện trong cuộc đời phẳng lặng của hắn cũng sẽ biến mất.

Tạ Minh Cảnh khẽ nhắm mắt lại. Hắn không những không xua đuổi luồng yêu khí kia, mà còn thản nhiên thả lỏng tâm trí, cố tình mở ra một khe hở nhỏ trong tiềm thức kiên cố của mình. Hắn thả cho sợi tơ hồng yêu thuật kia từ từ quấn chặt quanh cổ tay, thẩm thấu qua lớp da thịt và đi vào nhịp thở của mình.

Hắn muốn xem, con hồ ly kiêu ngạo này sẽ diễn tiếp vở kịch này đến đâu. Hắn tự nguyện bước vào vòng vây mà nàng đã giăng sẵn, không phải vì bị mê hoặc hay gục ngã trước yêu thuật, mà vì hắn muốn làm một kẻ thưởng thức vở kịch do chính nàng đạo diễn từ góc nhìn của một kẻ hoàn toàn đứng trên cao.

"Để xem, ai mới là kẻ thực sự bị thao túng." Tạ Minh Cảnh thầm thì trong không gian vắng lặng của thư phòng, nụ cười trên môi hắn càng thêm phần thản nhiên và nguy hiểm.

Trong căn phòng Tuyết Liên Chi Gian đầy hương hoa kiều diễm, Thùy Sanh vẫn đang khoanh chân trên giường, mỉm cười đắc ý khi cảm nhận được sợi tơ hồng đầu tiên đã thuận lợi chạm vào và đi vào tâm trí của Quốc sư mà không hề gặp phải bất kỳ sự kháng cự nào. Nàng không hề hay biết rằng, chiếc bẫy mà nàng dày công giăng ra, lại chính là chiếc lồng mà Tạ Minh Cảnh mỉm cười tự bước vào để quan sát từng chuyển động của nàng.

Sự bắt đầu tại Tuyết Liên Chi Gian này, vốn dĩ đã được định sẵn là một trò chơi thao túng lẫn nhau giữa hai tâm trí đầy dối lừa và kiêu ngạo.

...

Màn đêm buông xuống Quốc Sư Phủ mang theo cái lạnh se se của đêm thu. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên vòm trời tối thẫm, chiếu những dải ánh sáng bạc phẳng lặng xuống mặt hồ sen trắng trước gian phòng Tuyết Liên Chi Gian.

Đêm đầu tiên lưu lại phủ, Thùy Sanh không ngủ. Nàng ngồi trên giường đàn hương, dốc toàn bộ tâm trí điều khiển bí thuật Tơ Hồng Thao Mộng. Thông qua những sợi tơ hồng đã cắm sâu vào thức hải của Tạ Minh Cảnh tại Đông viện, nàng bắt đầu truyền đi những ảo ảnh đầu tiên.

Trong không gian tiềm thức của Tạ Minh Cảnh, Thùy Sanh thêu dệt nên một khung cảnh huyền ảo: một đêm mưa rào tại Chiêm Tinh Đài, nàng mặc chiếc áo múa rối màu đỏ thẫm, đôi mắt đẫm lệ ngước nhìn hắn, gục đầu vào ngực hắn xin sự bảo hộ. Nàng gieo vào trí óc hắn cảm giác thương hại, sự rung động ban đầu trước một mỹ nhân yếu đuối và cảm giác khao khát được che chở cho nàng.

Tại Đông viện, Tạ Minh Cảnh nằm thiền định trên chiếu cúc. Hắn cảm nhận được rất rõ ràng luồng ảo ảnh đang cố gắng tràn vào não bộ mình.

Trong giấc mơ do nàng tạo ra, hắn thấy hình bóng nàng hiện lên kiều diễm, giọng nói nũng nịu thì thầm bên tai hắn. Hắn đứng trong không gian ảo ảnh đó như một kẻ đứng xem kịch ngoài lề. Hắn quan sát từng chi tiết nhỏ mà nàng dày công xây dựng, từ giọt nước mắt giả tạo trên gò má nàng đến từng nụ cười ngập ngừng được tính toán kỹ lưỡng.

Tạ Minh Cảnh cảm thấy buồn cười trước sự nỗ lực của con hồ ly nhỏ. Hắn không phá vỡ ảo ảnh, cũng không để nó làm xao động tâm trí thực sự của mình. Hắn chỉ thản nhiên ngắm nhìn bộ dạng si tình giả tạo của nàng trong giấc mơ, rồi nhẹ nhàng gạt ảo ảnh sang một bên để giữ cho nhịp thở thiền định được đều đặn. Hắn dung túng cho sự xâm nhập của nàng, giả vờ như tiềm thức của mình đang dần bị những hình bóng ấy chiếm lấy.

Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên chiếu qua vòm trúc Tây viện, Thùy Sanh bước ra khỏi Tuyết Liên Chi Gian. Nàng diện một bộ váy màu xanh nhạt thanh nhã, mái tóc búi nửa để xõa những lọn đen mượt sau lưng. Nàng làm ra vẻ vô tình đi dạo qua lối đi dẫn sang Đông viện, đúng vào thời điểm Tạ Minh Cảnh chuẩn bị lên kiệu vào triều.

Khi thấy Tạ Minh Cảnh bước ra từ thư phòng, Thùy Sanh lập tức dừng bước, vội vã cúi đầu thi lễ vô cùng đoan trang:

"Sanh nhi bái kiến Quốc sư đại nhân. Mới sớm mai đã làm phiền sự thanh tĩnh của đại nhân, xin đại nhân thứ tội."

Tạ Minh Cảnh dừng lại trước mặt nàng. Ánh mắt hắn lướt qua khuôn mặt nàng, dừng lại ở đôi mắt phượng đang khẽ ngước lên nhìn hắn với vẻ ngập ngừng, thương cảm và đầy ẩn ý – một biểu cảm được luyện tập hoàn hảo của một mỹ nhân đang dần rơi vào lưới tình với ân nhân.

Tạ Minh Cảnh không vạch trần. Hắn chỉ nhìn nàng sâu hơn mọi khi một chút, cất giọng trầm thấp:

"Đêm qua cô nương ngủ có tốt không?"

Thùy Sanh khẽ đỏ mặt, cúi đầu thấp hơn, giọng nói ngập ngừng đầy kịch tính:

"Tạ ơn đại nhân quan tâm. Tuyết Liên Chi Gian rất ấm áp... Chỉ là đêm qua Sanh nhi nằm mơ thấy vài chuyện cũ, trong mơ... dường như luôn thấy bóng hình của đại nhân đứng trong mưa bảo vệ Sanh nhi."

Đó là một lời khiêu khích, một bước tiến cẩn thận để kiểm tra thành quả của bí thuật Tơ Hồng Thao Mộng.

Tạ Minh Cảnh nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch lên một biên độ cực nhỏ mà nàng không thể nhận ra. Hắn thản nhiên đáp:

"Chỉ là giấc mơ thôi. Cô nương chớ nên bận lòng. Cứ an tâm ở lại dưỡng sức."

Nói xong, hắn lướt qua người nàng, bước lên chiếc kiệu ngọc đang chờ sẵn ngoài cổng phủ.

Đứng nhìn chiếc kiệu ngọc xa dần, Thùy Sanh tự thưởng cho mình một nụ cười kín đáo và đắc ý. Nàng cảm nhận được ánh mắt sâu thẳm hơn của hắn sáng nay, cảm nhận được sự ngập ngừng mờ nhạt trong câu nói của hắn. Nàng tin rằng bí thuật của mình đã bắt đầu phát huy tác dụng.

"Đế Vương Cốt thì sao chứ?" Thùy Sanh quay trở lại Tây viện, đứng bên cửa sổ Tuyết Liên Chi Gian ngắm nhìn những cánh hoa sen trắng đang khẽ rung rinh trên mặt hồ. Nàng đưa tay miết nhẹ dải lụa đỏ trên cổ tay, giọng nói thì thầm tràn đầy sự mỉa mai và hãnh tiến. "Thiên Đạo gắt gao đặt ra Tình Kiếp, xem Tạ Minh Cảnh như một ngọn núi đá không thể lay chuyển. Nhưng suy cho cùng, hắn cũng chỉ là một nam nhân trần thế. Chỉ cần vài đêm thao mộng, trái tim kiêu ngạo của hắn đã bắt đầu rạn nứt rồi."

Nàng nhớ lại chỉ dụ nghiêm ngặt và đầy uy nghiêm của Thiên Đạo truyền xuống tại Thiên Đăng Đài khi nàng đạt mốc chín đuôi: "Phải khiến một người chân thành yêu mình nhưng bản thân tuyệt đối không được động tâm mới có thể thăng tiên."

Động tâm sao? Thùy Sanh bật cười giễu cợt, tiếng cười vang vọng trong không gian ma mị của Tuyết Liên Chi Gian. Làm sao một Cửu Vĩ Hồ sống qua ngàn năm sóng gió, chứng kiến vô số sự tráo trở, dối lừa của nhân gian lại có thể động tâm với một quân cờ? Nàng chỉ coi Tạ Minh Cảnh là chiếc thang để nàng bước lên nấc thang thần tiên cao quý, là công cụ để nàng hoàn thành thiên mệnh. Càng thấy Tạ Minh Cảnh lún sâu vào mạng lưới tơ hồng của mình, nàng càng cảm thấy sự hãnh tiến và thỏa mãn mãnh liệt của kẻ đi săn đang dần siết chặt vòng vây.

...

Hai ngày tiếp theo trôi qua trong Quốc Sư Phủ một cách êm đềm đến lạ thường trên bề nổi, nhưng bên dưới lại là cuộc đấu trí ngầm đầy tính toán.

Mỗi buổi sáng, Thùy Sanh đều tìm cớ xuất hiện trước mặt Tạ Minh Cảnh. Khi thì nàng giả vờ xách một giỏ hoa sen vừa hái ngoài hồ, khi thì nàng đứng bên hành lang ngắm mưa thu, luôn duy trì vỏ bọc của một nữ tử yếu đuối, si tình và ngoan ngoãn. Nàng liên tục thúc giục yêu lực, điều khiển hàng ngàn sợi tơ hồng trong Tuyết Liên Chi Gian hoạt động hết công suất.

Đêm đêm, nàng ngồi xếp bằng trên chiếc giường đàn hương, đưa tư niệm của mình nhập vào các sợi tơ, liên tục gieo vào giấc mơ của Tạ Minh Cảnh những ảo ảnh kiều diễm hơn, dồn dập hơn: hình bóng nàng múa dưới ánh trăng trong trang phục thêu chỉ vàng, tiếng cười trong trẻo của nàng vang vọng trong sương mù, hay giọt nước mắt lăn dài trên gò má tuyết trắng của nàng khi gặp nạn. Nàng muốn gieo rắc sự hiện diện của mình vào từng tế bào trong tiềm thức của hắn, khiến hắn không thể thoát khỏi hình bóng nàng dù là khi tỉnh hay khi mê.

Nàng hoàn toàn không hề hay biết rằng, ở phía bên kia tòa nhà, trên tầng cao nhất của thư phòng Đông viện, Tạ Minh Cảnh thường xuyên đứng tựa ban công, phóng ánh mắt lạnh lẽo và sâu thẳm nhìn về phía khung cửa sổ Tuyết Liên Chi Gian – nơi nàng đang đứng.

Hắn thấy rõ luồng yêu khí màu hồng nhạt đang cuộn xoáy quanh thân thể nàng qua ánh mắt sắc bén của Đế Vương Cốt. Hắn nghe rõ tiếng cười mỉa mai của nàng tan vào gió thu mỗi khi nàng tưởng rằng mình đã tiến thêm một bước trong việc thao túng hắn. Và hắn cũng biết rất rõ, những ảo ảnh mà nàng cố tình gieo vào giấc mơ của hắn mỗi đêm thực chất chỉ là những trò kịch vụng về mà hắn thản nhiên ngồi xem như một khán giả trung lập đầy kiên nhẫn.

Mỗi đêm, khi các sợi tơ hồng xâm nhập vào thức hải, Tạ Minh Cảnh không hề chống cự. Hắn bình thản quan sát các ảo ảnh do nàng tạo ra, ngắm nhìn bộ dạng miêu tả sự si tình giả tạo của nàng trong giấc mơ, rồi nhẹ nhàng gạt chúng sang một bên để tiếp tục giấc ngủ thiền định của mình. Hắn dung túng cho sự xâm nhập của nàng, giả vờ như mình đang dần bị khuất phục, chỉ để thưởng thức sự đắc ý ngốc nghếch của con hồ ly này.

Chiều hôm thứ ba, khi ánh hoàng hôn đỏ thẫm nhuộm tàn qua các kẽ lá trúc, Tạ Minh Cảnh đứng bên bàn thiền, tay khẽ xoay chiếc nhẫn ngọc thạch trên ngón tay trỏ. Ánh mắt hắn hướng về phía Tây viện, sâu thẳm như đêm đen không đáy.

"Nàng muốn chơi trò thao túng..." Tạ Minh Cảnh thầm thì, giọng nói tan vào tiếng gió thu rì rào ngoài cửa sổ. "Vậy thì ta sẽ chơi cùng nàng đến cùng. Để xem khi chiếc bẫy này hoàn toàn khép lại, ai mới là kẻ thực sự nằm trong lòng bàn tay của ai."

Không gian Tuyết Liên Chi Gian vẫn tràn ngập hương hoa kiều diễm, ma mị và đốm đầy vẻ giả tạo. Hai tâm trí, một kẻ ngông cuồng đắc ý tưởng mình nắm trọn cuộc chơi, một kẻ thản nhiên cao tay âm thầm đứng ngoài quan sát, đã chính thức thắt chặt sợi dây định mệnh tại nơi này. Và vòng xoáy của Tình Kiếp, cứ thế lặng lẽ bắt đầu chuyển động mà không một ai trong số họ có thể lường trước được những bi kịch bi thương phía sau.