Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 7: Tập 7: Độc Phù Nội Đan

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Gió thu mang theo tàn tích của cuộc huyết chiến tại Đoạn Trúc Lâm vẫn không ngừng rít lên bên ngoài khung cửa gỗ chạm khắc tinh xảo. Tiếng lá trúc xơ xác va vào nhau kêu sột soạt trong đêm như tiếng thở dài vô tận của đất trời. Nhưng bên trong Tuyết Liên Chi Gian của Quốc Sư Phủ, không khí lại đọng lại thành một khối đặc quánh, nặng nề và u uất đến mức nghẹt thở.

Căn phòng này vốn dĩ luôn phảng phất hương hoa kiều diễm nhẹ nhàng, là nơi ngập tràn những sợi tơ hồng ẩn mật mà Bạch Thùy Sanh đã tỉ mỉ giăng ra. Nhưng lúc này đây, thứ không khí hoa mỹ giả tạo ấy đã hoàn toàn bị lấn gạt bởi một hỗn hợp mùi vị nồng nặc và hắc đắng: mùi máu tươi tanh nồng xộc lên gay gắt, mùi tà khí ma độc lạnh lẽo tựa như vắt ra từ vực thẳm sâu tối, đan xen với vị đắng ngắt của những thang thuốc bắc ngàn năm vừa được sắc vội dưới tầng ngục Bàn Tinh.

Trên chiếc giường gỗ hoa lê phủ rèm lụa mỏng, Bạch Thùy Sanh nằm đó, gương mặt tái nhợt không còn lấy một cọc máu. Chiếc áo lụa màu trắng thêu hoa sen mà nàng mang trên người đã bị nhuộm đen một mảng lớn ngay trước ngực, nơi nhát kiếm độc của Ma vương đâm xuyên qua. Máu đen đã khô lại thành một vệt thẫm màu, cứng đờ và tỏa ra thứ ma khí xám xịt. Làn da vốn mịn màng, trắng ngọc như ngọc thạch Hà Điền giờ đây nổi lên những đường gân màu tím đen chằng chịt, tựa như những rễ cây độc bò dọc từ vết thương ra khắp cổ, lan lên tới tận gò má, trông vô cùng đáng sợ và ma mị.

Tạ Minh Cảnh ngồi bên mạn giường. Mảng áo bào rộng thùng xình màu xám tro của hắn cũng đã vấy đầy vết máu khô đét—máu của Ma tộc, của quân xâm lược, và có cả máu của chính hắn khi vận công chống đỡ. Gương mặt hắn từ trước đến nay luôn giữ vẻ điềm nhiên, lạnh lẽo tựa băng tuyết ngàn năm trên đỉnh núi cao, chưa từng vì sóng gió triều chính hay họa ngoại xâm mà xao động, nhưng lúc này đây lại hằn sâu những viền đen mệt mỏi cùng sự căng thẳng chưa từng có.

Đôi mắt đen thẳm vốn có thể nhìn thấu vạn vật trong thiên hạ, nhìn qua vận mệnh của từng chòm sao trên Bàn Tinh Đồ, giờ đây chỉ chăm chú nhìn vào gương mặt tái xám, thỉnh thoảng lại nhăn nhó vì đau đớn của người thiếu nữ đang nằm mê man.

Hắn vươn tay ra. Bàn tay to lớn với những ngón tay thon dài, vốn chỉ dùng để nâng chén trà, gạt quân cờ hay vẽ bùa trấn ma, lúc này nhẹ nhàng áp gắt gao vào cổ tay mảnh dẻ, lạnh ngắt của Thùy Sanh. Ngay lập tức, hắn nhắm mắt lại, điều động tâm pháp. Một luồng chân khí thuần dương ấm áp, mang theo uy áp nhè nhẹ của Đế Vương Cốt từ trong đan điền hắn cuồn cuộn chảy ra, nhắm thẳng vào kinh mạch đang bế tắc của nàng mà truyền sang.

Nhưng vừa chạm vào sâu bên trong thân thể nàng, chân khí của Tạ Minh Cảnh liền đụng độ với một luồng ma độc đen ngòm, hung hãn đang cuồng sát tàn phá. Nhát kiếm của Ma vương không phải là vũ khí thông thường của chốn nhân gian. Nó mang theo tà khí tích tụ từ cõi U Minh nghìn năm, chuyên gặm nhấm và tàn phá sinh mạng từ gốc rễ, ăn mòn linh hồn cho đến khi nạn nhân biến thành một cái xác khô mục.

Sâu trong đan điền của Thùy Sanh, hạt nội đan hồ ly ngàn năm vốn lung linh, trong suốt như viên ngọc bích quý giá nhất chốn thiên giới, giờ đây đã bị bao phủ bởi một lớp sương mù màu đen thẫm. Những tia ma độc nhỏ như những con sâu hắc xám bò dọc theo bề mặt nội đan, liên tục cào xé, đâm thấu, ăn mòn lớp bảo vệ linh lực cuối cùng của nàng. Mỗi lần ma độc ăn sâu vào một phân, toàn thân Thùy Sanh lại run gẩy lên một đợt.

"Ưm..."

Một tiếng than van yếu ớt, đau đớn thoát ra từ làn môi khô nứt nẻ của Thùy Sanh. Luồng chân khí nóng rực của Tạ Minh Cảnh tràn vào đang gắt gao giằng co với ma độc lạnh lẽo bên trong, biến thân thể mảnh gẻ của nàng thành một chiến trường thầm lặng nhưng vô cùng tàn khốc.

Tạ Minh Cảnh mím chặt môi thành một đường thẳng tắp, trán hắn rịn ra một lớp mồ hôi hột mỏng dính. Hắn không hề thu tay lại, trái lại càng vận chuyển chân khí mạnh mẽ hơn, cưỡng ép mở rộng đường truyền chân khí. Hắn dùng chính nguyên khí toàn vẹn của một vị Quốc sư sở hữu Đế Vương Cốt để làm tấm lá chắn, bao bọc lấy hạt nội đan đang rạn nứt từng vệt nhỏ của nàng, cố gắng ngăn không cho ma độc nuốt chửng linh hồn nàng vào hư vô.

Thời gian trôi qua nặng nề như từng giọt thủy ngân đặc quánh nhỏ xuống lòng đĩa đồng. Ánh nến từ mỡ cá ngừ cổ đại trên chân đèn chao đảo theo từng cơn gió lùa qua khe cửa gỗ, hắt lên bức tường trắng những bóng đen chập chờn, tựa như những điệu múa ma quái của chốn âm tào.

Đêm mỗi lúc một sâu. Sương lạnh từ ngoài vườn đầm sen cạn tràn vào, mang theo vẻ tịch mịch đến rợn người.

Khi canh ba vừa điểm, ma độc trong cơ thể Thùy Sanh đột ngột bùng phát một đợt sóng dữ dội phản sở. Yêu thuật ngụy trang mà nàng nhẫn nại duy trì bấy lâu nay—thứ biến một Cửu Vĩ Hồ thành một thiếu nữ múa rối phàm trần—hoàn toàn sụp đổ dưới sự tàn phá của tà khí và sự can thiệp của chân khí Đế Vương Cốt.

Một luồng ánh sáng màu trắng bạc nhạt nhòa bộc phát ra từ trung tâm đan điền của nàng, lan tỏa khắp căn phòng. Dưới lớp chăn gấm thêu hoa, những nếp gấp bắt đầu phồng lên một cách bất thường. Rồi từ bên dưới mép chăn, từng dải lụa mềm mại, trắng muốt như tuyết tinh khôi từ từ rủ xuống mạn giường gỗ hoa lê.

Một chiếc, hai chiếc, ba chiếc...

Tổng cộng có chín chiếc đuôi hồ ly to lớn, mượt mà, xòe rộng ra như một chiếc quạt lông vũ khổng lồ, phủ kín cả mạn giường và một góc sàn nhà, bao bọc lấy thân thể nhỏ bé của Thùy Sanh bên trong. Tuy nhiên, trên những chiếc đuôi vốn dĩ vô cùng kiều diễm và thần thánh ấy, lông vũ trắng muốt đã bị vấy bẩn bởi những vệt máu đen tàn dư và tà khí xám xịt. Chúng rủ xuống một cách yếu ớt, thỉnh thoảng lại giật nảy lên hay co quắp lại theo từng đợt đau đớn xé thịt xé gan của chủ nhân.

Đây là lần đầu tiên, nguyên hình bán phần của Cửu Vĩ Hồ ngàn năm hiển lộ một cách trọn vẹn, trần trụi nhất trước mắt một con người.

Tạ Minh Cảnh dừng lại một nhịp thở, nhìn trân trối vào chín chiếc đuôi hồ ly đang rủ xuống bên mạn giường.

Nhưng, đôi mắt đen thẳm của hắn không hề lóe lên dù chỉ một tia kinh ngạc, sợ hãi hay bài xích. Trong ánh mắt ấy, không có sự phẫn nộ của một vị Quốc sư đứng đầu chính đạo Đại Duyện khi nhìn thấy yêu ma, càng không có sự ghê tởm hay cảnh giác của nhân loại đối với dị tộc ngàn năm.

Bởi vì hắn vốn dĩ đã biết. Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi chiếc kiệu ngọc lướt qua gánh múa rối ở Đoạn Trúc Lâm, hay đêm mưa hạ tĩnh mịch trên đỉnh Chiêm Tinh Đài, hắn đã nhìn thấu lớp vỏ bọc kiều diễm ấy bằng nhãn lực của Đế Vương Cốt. Hắn đã biết nàng là hồ ly, biết nàng mang theo dối lừa và mưu mẹo đến gần hắn.

Cái hắn nhìn thấy lúc này không phải là một con yêu hồ ngàn năm nguy hiểm có thể làm lung lay cơ đồ Đại Duyện, mà chỉ là một thân hình nhỏ bé đang quằn quại trong đau đớn tột cùng—một kẻ đã ngu ngốc lao ra, dùng tấm thân yếu ớt để đỡ nhát kiếm chí mạng cho hắn.

Tạ Minh Cảnh chậm rãi đưa bàn tay còn lại ra. Bàn tay to lớn, ấm áp của hắn không hề ngần ngừ mà nhẹ nhàng đặt lên, vuốt ve chiếc đuôi hồ ly gần nhất. Cảm giác mềm mại của lông vũ hòa quyện với sự lạnh ngắt như băng truyền qua lòng bàn tay khiến trái tim vốn dĩ phẳng lặng như mặt nước hồ thu của hắn co thắt lại một cách dữ dội.

Hắn siết chặt lấy bàn tay nhỏ bé, gầy guộc của Thùy Sanh. Bàn tay nàng lạnh ngắt, các ngón tay co quắp lại vì cơn đau.

"Thùy Sanh..."

Tạ Minh Cảnh cất tiếng. Giọng nói trầm thâm, vốn luôn giữ vẻ bình thản và uy nghiêm của một vị Quốc sư nắm giữ vận mệnh triều đình, lúc này lại khàn đục, nghẹn ngào và run rẩy đến lạ kỳ.

"Ngươi cố tình giăng bẫy ta, cố tình thi triển tơ hồng yêu thuật, cố tình diễn kịch trước mặt ta... Tại sao đến cuối cùng, ngươi lại ngu ngốc lao ra đỡ nhát kiếm đó cho ta?"

Hắn cúi đầu xuống, trán chạm nhẹ vào lưng bàn tay lạnh giá của nàng. Luồng chân khí thuần dương từ lòng bàn tay hắn vẫn liên tục cuộn trào, truyền vào cơ thể nàng không một chút giữ lại, mặc cho sắc mặt của chính hắn cũng bắt đầu tái nhợt đi, môi mỏng mất đi màu máu vì hao tổn nguyên khí quá mức.

Cùng lúc đó, trong cơn mê man chập chờn, thần trí của Bạch Thùy Sanh đang bị giam cầm trong một không gian u tối và lạnh lẽo tột cùng.

Nàng thấy mình đứng giữa một đầm lầy đen kịt, nơi những xiềng xích bằng ma độc quấn chặt lấy chín chiếc đuôi của nàng, kéo nàng xuống vực thẳm. Nàng cảm thấy hạt nội đan ngàn năm của mình như đang bị hàng ngàn ngọn lửa độc thiêu rụi, đau đớn đến mức muốn tự tay xé nát linh hồn để tan biến thành hư không.

Trong góc tối của tiềm thức, nàng cất tiếng cười mỉa mai chính mình. Cửu Vĩ Hồ ngàn năm kiêu ngạo trên Thiên Đăng Đài, kẻ xem tình cảm nhân gian chỉ là trò chơi mưu mạo, kẻ tự tin sẽ dùng một con người làm chiếc thang nâng bước thăng thiên... giờ đây lại nằm gục ở đây, sống chết không tự chủ được, nội đan rạn nứt vì một đòn hy sinh ngu ngốc.

Nàng đã tính toán tất cả, nhưng lại không tính đến nỗi đau thể xác này lại tàn khốc đến thế.

Nhưng đúng lúc sự lạnh lẽo và ma độc sắp sửa nuốt chửng lấy chút thần trí cuối cùng của nàng, một luồng ánh sáng ấm áp, dịu dàng tựa như ánh mặt trời đầu xuân đột ngột phá tan màn đêm u tối, xâm nhập vào thế giới nhận thức của nàng.

Luồng hơi ấm ấy chảy qua từng kinh mạch đã bị tàn phá, nhẹ nhàng ôm trọn và vỗ về hạt nội đan đang rạn nứt. Màng ma độc đen kịt xung quanh như gặp phải sức mạnh khắc chế, bắt đầu tan biến từng chút một.

Và cùng với luồng hơi ấm dịu dàng ấy, nàng nghe thấy một giọng nói vọng lại từ hư không. Giọng nói ấy không còn là vẻ mỉa mai, sắc bén hay thản nhiên như những lần đối đáp bên Bàn Tinh Đồ, mà chứa đựng một sự tha thiết, một nỗi lo âu sâu thẳm đến mức rung động cả chiều không gian u tối.

"Thùy Sanh... Ta không cho phép ngươi chết."

"Ngươi đã gợi lên sự tò mò của ta, kéo ta vào trò chơi dối lừa của ngươi, vậy thì ngươi phải tiếp tục tỉnh dậy để diễn cùng ta..."

"Bất luận ngươi là ai, là nữ tử múa rối hay là Cửu Vĩ Hồ... Ta nhất định sẽ tìm cách cứu sống ngươi. Bất luận phải trả giá đắt thế nào."

Thùy Sanh muốn mở mắt ra. Nàng muốn cất tiếng cười mỉa mai hắn, muốn nói với hắn rằng đây chỉ là một vở kịch do nàng dàn dựng để chiếm lấy trái tim hắn, rằng hắn đã hoàn toàn rơi vào bẫy của nàng rồi. Nàng muốn nhắc nhở bản thân rằng nàng chỉ đang lợi dụng hắn để hoàn thành thiên mệnh độ kiếp.

Nhưng nàng không thể cất lời, cũng không thể mở mắt. Nàng chỉ có thể thụ động tiếp nhận luồng chân khí ấm áp dạt dào ấy, tiếp nhận luôn cả sự run rẩy, hơi ấm dịu dàng và lời hứa chân thành từ bàn tay đang siết chặt lấy tay nàng.

Lần đầu tiên trong ngàn năm tu luyện chốn mây ngàn, một cảm giác lạ lẫm, ngọt ngào nhưng cũng đầy hoảng sợ len lỏi vào sâu trong nội đan của nàng. Lớp phòng thủ lạnh băng, tính toán dối lừa mà nàng tỉ mỉ dựng nên bấy lâu nay để bảo vệ bản thân trước Tình Kiếp, giờ đây dường như đã xuất hiện một vết nứt nhỏ, mảnh như tơ nhện nhưng không cách nào hàn gắn lại được.

Trời dần hửng sáng.

Tạ Minh Cảnh vẫn ngồi nguyên ở tư thế đó, kiên trì truyền chân khí suốt cả một đêm dài không nghỉ. Cho đến khi ánh trăng tàn lặn xuống sau dãy núi xa, nhường chỗ cho ánh bình minh lờ mờ sương mù ngoài khung cửa sổ, hắn mới chậm rãi thu tay lại.

Sắc mặt Quốc sư lúc này đã phờ phạc và hốc hác đáng sợ, khóe môi hắn đọng lại một vệt máu tươi do phản sở chân khí. Nhưng đổi lại, nhịp thở của Thùy Sanh trên giường cuối cùng cũng đã ổn định trở lại. Những đường gân tím trên cổ nàng đã lui bớt, ma độc tạm thời bị luồng chân khí Đế Vương Cốt phong ấn chặt chẽ ở một góc đan điền.

Tuy nhiên, hắn biết rõ đây chỉ là giải pháp cầm chừng tạm thời. Ma độc vẫn còn đó, và nếu không có dược liệu ngàn năm có khả năng cải tử hoàn sinh để giải triệt để, hạt nội đan của nàng sớm muộn gì cũng sẽ hoàn toàn vỡ tan khi chân khí của hắn suy kiệt.

Tạ Minh Cảnh đứng xiêu vẹo, ngắm nhìn gương mặt đang chìm vào giấc ngủ yên bình của Thùy Sanh. Chín chiếc đuôi hồ ly trắng muốt vẫn vây quanh thân thể nàng như một lớp chăn bảo vệ tự nhiên. Hắn nhẹ nhàng kéo lại mép chăn gấm, vươn tay gạt đi vài lọn tóc dính bết sương mồ hôi trên trán nàng.

Nhìn vết gân tím vẫn còn ẩn hiện nhạt nhòa dưới làn da mịn màng ấy, ánh mắt Tạ Minh Cảnh biến đổi—từ sự lo âu, dằn dỗi ban đầu chuyển sang một sự kiên định tột cùng, không gì có thể lay chuyển.

Hắn đã chính thức bước qua ranh giới của một kẻ đứng ngoài quan sát trò chơi. Hắn không còn quan tâm đến việc nàng tiếp cận hắn với mục đích gì, dối lừa hay chân thật, là yêu hay là thần. Lúc này đây, trong tâm trí của vị Quốc sư sở hữu Đế Vương Cốt vô tình, chỉ còn lại một ý niệm duy nhất: Hắn không thể để mất nàng.

Tạ Minh Cảnh đứng thẳng người dậy, chỉnh lại chiếc áo bào đã vấy máu khô. Hắn xoay người, dứt khoát bước ra khỏi Tuyết Liên Chi Gian.

Khi cánh cửa gỗ khép lại, ánh mắt hắn hướng thẳng về phía bắc—nơi ngọn núi Linh Sơn ngàn năm tuyết phủ đang đứng sừng sững trong sương sớm, nơi cất giữ hy vọng sống duy nhất dành cho nàng.