Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 11: Tập 11: Tiến Vào Cấm Địa

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Sương tuyết trên đỉnh Vô Cực Phong chưa bao giờ thôi rơi. Những hạt tuyết mỏng dẹt như tro tàn, bị cuốn theo luồng gió buốt giá vĩnh cửu của ngọn sơn phong cao nhất Cửu Thiên, miên man đập vào tấm lồng ngọc bích bao bọc quanh động phủ. Tiếng gió rít qua khe đá ráo riết như tiếng thở dài của thời gian, lạnh lẽo và đơn độc.

Bên trong động phủ, không gian đong đầy một thứ ánh sáng hồng nhạt dịu nhẹ. Đó là sắc hoa Mạn Đà La từ ngoài hiên hắt qua rèm băng, phủ một lớp hào quang ấm áp lên vạt áo lụa mỏng của Điệp Ly. Nàng ngồi gối đầu bên bàn đá, đôi mắt trong veo phản chiếu năm đôi cánh quang ảnh lộng lẫy đang thu gọn sau lưng. Thần lực Thượng Cổ tích tụ ngày một cuồn cuộn trong kinh mạch khiến bờ vai nhỏ nhắn của nàng thỉnh thoảng lại run lên nhẹ hẫng. Mỗi một nhịp thở của nàng lúc này đều mang theo sự râm rán đau đớn từ các khớp xương - cái giá của sự trưởng thành cưỡng chế mà Thiên Đạo áp đặt lên Hồ Điệp Thần. Nhưng mỗi lần ánh mắt nàng chạm vào bóng lưng trầm mặc của Mặc Huyền, sự bất an trong lòng lại tựa như băng tuyết gặp hơi ấm mà tan đi đôi chút.

Mặc Huyền đứng tựa bên giá sách bằng gỗ tuyết tùng trầm mặc. Đôi bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng của ông chậm rãi khép lại một cuộn trúc thư Thượng Cổ ố vàng. Mùi hương tuyết tùng hòa quyện cùng mùi giấy cũ mục nát quanh quẩn nơi sống mũi, nhưng chẳng thể xua đi thứ cảm giác ngột ngạt đang gợn lên trong tâm cảnh.

Mười vạn năm. Tất cả những điển tịch ghi chép lại lời tiên tri hiến tế Hồ Điệp Thần để cứu rỗi Tam Giới đều mang một giọng điệu mơ hồ, đứt đoạn. Mọi dấu vết về khởi nguyên của bản án tử hình ấy đều bị che đậy bởi một bàn tay vô hình, tàn nhẫn và tuyệt đối. Lời tiên tri được ghi lại như một chân lý không thể tranh cãi, một quy luật tự nhiên như mặt trời mọc ở phía Đông và lặn ở phía Tây. Nhưng càng đào sâu vào các văn tự cổ, Mặc Huyền càng cảm nhận được sự sắp đặt khiên cưỡng. Tại sao sự bình yên của Tam Giới lại phải đặt lên vai một sinh linh mỏng mong đến thế? Tại sao Cửu Thiên lại gấp giáp thúc giục ông gia tăng tốc độ tu luyện của nàng đến vậy?

"Đạo Tôn..."

Giọng nói mềm mại, khàn nhẹ của Điệp Ly vang lên giữa khoảng không u tĩnh, cắt đứt dòng tư duy đang siết chặt lấy tâm trí Mặc Huyền. Nàng ngước nhìn ông, đôi mắt chứa đựng sự tin tưởng thuần khiết đến đau lòng. Câu hỏi ở thư phòng ngày trước của nàng - "Vì sao ta phải chết?" - vẫn còn vương vãi trong không gian, như một hạt giống nghi vấn đã đơm hoa kết trái thành quyết định tàn khốc trong lòng ông.

Nội dung độc quyền

Chương này thuộc đặc quyền dành riêng cho người dùng ứng dụng. Hãy tải app để tiếp tục đắm chìm vào câu chuyện.