Chương 2:
Tập 2: Động Phủ Và Tuyết Phủ
Âm thanh duy nhất tồn tại trong không gian này là tiếng gió rít qua những khe đá hẹp bên ngoài đỉnh Vô Cực Phong. Đó không phải là tiếng gió bình thường của nhân gian, mà là luồng hàn khí vĩnh cửu được ngưng tụ từ vạn năm, cuồn cuộn như những lưỡi dao băng sắc lẹm xé rách mây trời. Nhưng ngay cả cái lạnh chết người ấy cũng bị chặn đứng bên ngoài động phủ. Nơi đây, mọi thứ rơi vào một sự lặng im đến ngột ngạt—một sự im lặng mang sức nặng tàn nhẫn của một bản án đã được định sẵn.
Điệp Ly co mình ở một góc trên chiếc sập ngọc bích phẳng lặng. Tấm thân nhỏ bé của nàng run lên từng hồi không phải vì cái lạnh của thời tiết, mà vì sự sợ hãi tột cùng đang gặm nhấm từng đốt xương tủy. Ánh sáng trong động phủ mờ xám, chỉ có vài đốm huỳnh quang nhạt nhòa phát ra từ những viên dạ minh châu gắn trên vách đá cao ngất, chiếu xuống không gian bài trí tối giản đến mức tàn nhẫn. Một chiếc bàn đá xám xịt, sập ngọc lạnh buốt không một gờ nhấp nhô, và mùi hương tuyết tùng trầm mặc phảng phất trong không khí. Mùi hương ấy ban đầu có vẻ thanh cao vĩnh cửu, nhưng giờ đây đối với Điệp Ly, nó chẳng khác nào mùi của sự giam cầm và cái chết đang lẩn khuất trong từng cọng khí.
Nàng đưa bàn tay run rẩy lên trước mắt. Đôi bàn tay nhỏ bé, trắng bệch, mảnh khảnh như cành hoa tuyết sắp tan. Nàng vừa mới hóa hình không lâu tại Vùng Đất Cổ. Nàng vẫn còn nhớ như in cảm giác sung sướng khi trút bỏ lớp vỏ nhộng u tối, xòe đôi cánh rực rỡ đầu tiên để đón nhận ánh sáng mặt trời, cảm nhận hơi thở của tự do và sự sống. Nàng đã tưởng rằng việc vị Đạo Tôn uy nghiêm kia xuất hiện, đưa nàng rời khỏi vùng đất hoang vu ấy là một sự cứu rỗi từ thượng giới. Nàng đã từng nhìn ông với đôi mắt tràn ngập niềm kính vọng và biết ơn thuần khiết.
Nhưng tất cả đã sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc.
Hiến tế. Chín đôi cánh. Một trăm năm.
Những từ ngữ ấy như những chiếc đinh gỉ sét đóng chặt vào linh hồn nàng, dập tắt hoàn toàn chút ánh sáng hy vọng vừa mới nhen nhóm. Nàng không phải là một tiên sinh được cứu vớt, nàng chỉ là một vật tế được nuôi dưỡng để chờ ngày bước lên Tế Thiên Đài.
"Không... Ta không muốn chết... Ta muốn sống..."
Tiếng thì thầm yếu ớt thoát ra từ làn môi tái nhạt của Điệp Ly. Sự sợ hãi tích tụ qua một đêm dài bỗng nhiên bùng phát thành một làn sóng phản kháng mãnh liệt của bản năng sinh tồn. Nàng không thể ngồi đây chờ đợi cái chết. Nàng phải trốn. Dù bên ngoài có là bão tuyết hoang vu, dù có phải rơi xuống vực sâu muôn trượng, nàng vẫn phải rời khỏi lồng giam này.
Điệp Ly bật dậy khỏi sập ngọc. Bước chân nàng loạng choạng, đôi chân trần chạm vào mặt đá lạnh buốt khiến nàng giật mình, nhưng sự hoảng loạn đã lấn át mọi cảm giác đau đớn. Nàng hướng về phía cửa động phủ, nơi ánh sáng hoàng hôn mờ ảo đang rọi qua một khoảng không u tối. Nơi đó là lối ra duy nhất.
Nàng dốc toàn bộ tiên lực yếu ớt vừa mới tích tụ được sau khi hóa hình vào đôi chân, lao nhanh về phía trước. Đôi cánh hồ điệp mỏng manh sau lưng nàng run rẩy xòe ra, phát ra những luồng sáng mờ nhạt như muốn tiếp thêm sức mạnh cho chủ nhân. Mười bước, ngũ bước, ba bước... Cửa động đã ở ngay trước mắt!
Nào ngờ, khi thân hình nhỏ bé của Điệp Ly chỉ còn cách vạch ranh giới cửa động nửa thước, không khí đột nhiên co thắt lại. Một quầng sáng màu ngọc bích u tối từ hư không hiện ra, hóa thành một bức tường năng lượng trong suốt nhưng kiên cố như vạn lý trường thành.
Bùng!
Một tiếng động trầm đục vang lên. Tiên lực yếu ớt của Điệp Ly va chạm dữ dội với kết giới ngọc bích. Sức mạnh phản phệ từ kết giới do chính tay Đạo Tôn Mặc Huyền thiết lập lập tức bùng nổ. Luồng uy áp cuồng bão ấy không hề có một chút nương tay, bật ngược toàn bộ lực tác động trở lại thân thể nàng.
"Á!"
Điệp Ly gào lên một tiếng đau đớn. Thân thể mảnh mai của nàng bị hất văng ngược trở lại, ngã lăn nhiều vòng trên nền đá cứng, đập mạnh lưng và vai xuống sàn. Đôi cánh hồ điệp sau lưng nàng bị chấn động đến mức rung lên bần bật, ánh sáng mờ nhạt lập tức dập tắt, vãi ra những hạt phấn sáng lấp lánh rồi tan biến vào hư không.
Nàng nằm xấp trên sàn đá lạnh ngắt, ngực phập phồng dữ dội, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi đỏ thắm. Cơn đau từ kinh mạch bị chấn động lan ra khắp cơ thể, nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thể sánh bằng sự bế tắc tận cùng đang đè nặng lên trái tim nàng.
Kết giới ngọc bích sau khi đẩy lùi kẻ đào tẩu liền phát ra những gợn sóng lăn tăn, tỏa ra ánh sáng xanh lục lạnh lẽo, như muốn chế nhạo sự vô vọng của một con sâu bọ nhỏ bé đang cố gắng phá vỡ lồng giam của thần linh.
Điệp Ly cắn chặt môi, dùng hai tay chống xuống nền đá, chật vật ngồi dậy. Nàng không bỏ cuộc. Sự sợ hãi biến thành sự liều lĩnh tột cùng. Nàng tập trung tâm trí, ngưng tụ từng giọt linh lực nhỏ bé còn sót lại trong đan điền, biến chúng thành những mũi nhọn ánh sáng nhỏ cắm thẳng vào bề mặt kết giới.
Xẹt... Xẹt...
Những mũi nhọn ánh sáng đâm vào màng sáng ngọc bích, nhưng chúng chỉ tạo ra những tiếng động khe khẽ như kiến cắn tường thành. Kết giới thậm chí không hề rung rinh dù chỉ một li. Trái lại, một luồng sóng điện ngọc bích lại từ kết giới phóng ra, đánh thẳng vào bàn tay nàng.
Điệp Ly bị giật nẩy người, ngã gục xuống sàn đá một lần nữa. Lần này, nàng không thể đứng dậy nổi. Mọi sức lực trong cơ thể nàng đã bị rút cạn hoàn toàn. Bàn tay nàng bỏng rát, đỏ rực vì ma sát với thần lực của kết giới.
Nàng nhận ra rồi. Bất lực. Hoàn toàn bất lực.
Khoảng cách giữa một con Hồ Điệp yêu vừa mới hóa hình như nàng và Mặc Huyền—vị Đạo Tôn đứng đầu Cửu Thiên, gánh vác trật tự Tam Giới—là một vực thẳm không bao giờ có thể lấp đầy. Nàng chỉ là một sinh linh bé nhỏ vô danh, còn ông là vị thần tối cao nắm giữ sinh sát đại quyền. Cái lồng giam ngọc bích này được dựng lên bằng chính tu vi vô biên của ông, làm sao một kẻ yếu ớt như nàng có thể lay chuyển?
Giọt nước mắt đầu tiên lăn xuống từ khóe mắt Điệp Ly, rơi xuống nền đá lạnh ngắt, vỡ tan thành những mảnh nhỏ. Nàng ôm lấy gối, co quắp thân thể trên sàn nhà, tiếng khóc nghẹn ngào bắt đầu vang vọng trong không gian u tối của động phủ.
Đúng lúc đó, không khí trong động phủ đột ngột hạ thấp xuống vài phần. Hương tuyết tùng trầm mặc vốn đã đậm đặc nay lại càng trở nên nồng nặc, mang theo một làn sóng áp lực vô hình khiến người ta phải nín thở.
Một bóng xám từ từ bước qua bức tường kết giới ngọc bích. Bức tường năng lượng vốn kiên cố đến mức hất văng Điệp Ly nay lại tự động tách ra làm hai, gợn sóng lăn tăn chào đón người đàn ông ấy như chào đón chủ nhân duy nhất của nó.
Mặc Huyền bước vào.
Ông mặc một bộ đạo pố màu xám xịt không một vệt bụi, mái tóc đen tuyền được búi gọn bằng một chiếc trâm ngọc đơn sơ. Khuôn mặt ông như được tạc từ một khối băng vĩnh cửu ngàn năm trên đỉnh Vô Cực Phong, không một gợn cảm xúc, không một tia ấm áp. Đôi mắt ông sâu thẳm, thăm thẳm như đáy vực không nhìn thấy đáy, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt của động phủ nhưng lại lạnh lẽo đến mức khiến người khác phải run sợ.
Cổ tay phải của Mặc Huyền mang một chuỗi hạt Bồ Đề phong ấn gồm mười hai hạt trầm mặc, tỏa ra làn kim quang nhạt nhòa tĩnh lặng. Tay phải ông cầm một chiếc đĩa bằng ngọc trắng. Trên chiếc đĩa ấy đặt ba quả Tiên Quả tròn trịa, to bằng nắm tay, tỏa ra sắc đỏ rực rỡ như những giọt máu tươi vừa mới nhỏ xuống. Sự xuất hiện của ba quả Tiên Quả này lập tức mang đến cho động phủ u tối một nguồn linh lực thuần khiết, dồi dào đến mức khiến không khí chung quanh trở nên ấm áp hơn đôi chút.
Mặc Huyền dừng lại trước mặt Điệp Ly. Bóng đen của ông bao trùm lấy thân thể nhỏ bé đang co quắp của nàng trên sàn đá. Ông nhìn xuống nàng, ánh mắt không chút biến đổi, giống như đang nhìn một đồ vật tĩnh lặng chứ không phải một sinh linh đang run rẩy vì sợ hãi.
"Nâng đầu lên."
Giọng nói của Mặc Huyền vang lên, trầm thấp, lạnh lẽo, không mang theo bất kỳ sắc thái biểu cảm nào. Tiếng nói ấy phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, nhưng lại chứa đựng một mệnh lệnh tuyệt đối khiến người nghe không thể kháng cự.
Điệp Ly chậm rãi ngẩng đầu lên. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng nhòe lệ, đôi mắt đẫm nước phản chiếu bóng hình vĩ ngạn nhưng lạnh lùng của vị Đạo Tôn trước mặt. Khóe miệng nàng vẫn còn vệt máu tươi, làn môi run rẩy không ngừng.
Nhìn thấy cảnh tượng ấy, trong đáy mắt sâu thẳm của Mặc Huyền dường như xuất hiện một gợn sóng cực kỳ nhỏ bé, nhỏ đến mức chính ông cũng khó lòng nhận ra. Đã hàng mười vạn năm trôi qua, ông đã chứng kiến vô số sự diệt vong và sinh thành của các sinh linh trong Tam Giới, tâm cảnh của ông vốn đã đạt đến mức hoàn toàn tịch mịch, không bị lay động bởi bất kỳ điều gì. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy giọt nước mắt và ánh mắt tuyệt vọng của con Hồ Điệp yêu này, một cảm giác kỳ lạ, nhói nhẹ như bị một chiếc kim nhỏ đâm vào tim chợt trỗi dậy.
Tuy nhiên, gợn sóng ấy ngay lập tức bị Mặc Huyền tàn nhẫn dập tắt. Ông đè nén sự lay động nhỏ ngoi ngóp đó xuống tận đáy lòng. Ông là Đạo Tôn của Cửu Thiên, ông gánh vác trật tự và sự sống còn của Tam Giới. Lời tiên tri mười vạn năm đã định, Hồ Điệp Thần tộc sinh ra là để làm vật tế duy trì sự tồn tại của Thiên Đạo. Sự dịu dàng hay lòng thương hại ở thời điểm này đều là sự phản bội lại nhiệm vụ tối cao của ông.
Mặc Huyền quỳ một gối xuống trước mặt Điệp Ly, đặt chiếc đĩa ngọc xuống nền đá. Ông đưa tay ra, nhặt lấy một quả Tiên Quả đỏ rực, đưa về phía nàng.
"Ăn đi." Ông nói ngắn gọn.
Điệp Ly nhìn quả Tiên Quả đỏ rực đang ở ngay trước mặt mình. Sắc đỏ ấy rực rỡ, ma mị, tỏa ra thứ hương thơm ngọt ngào dụ dỗ mọi sinh linh. Nhưng đối với nàng lúc này, quả Tiên Quả ấy không khác nào độc dược được bọc đường. Nàng biết rõ, Mặc Huyền ban thứ này cho nàng không phải vì lòng tốt, cũng không phải để cứu sống nàng. Ông muốn bồi bổ tiên lực cho nàng, kích thích thần lực trong cơ thể nàng phát triển nhanh hơn, để nàng sớm nở đủ chín đôi cánh... và sớm bước lên Tế Thiên Đài.
Mỗi một giọt linh lực nàng hấp thụ từ quả Tiên Quả này sẽ là một bước chân đưa nàng tiến gần hơn đến cái chết.
"Không... Ta không ăn..."
Điệp Ly lùi lại phía sau, lưng nàng dán chặt vào chân chiếc bàn đá lạnh lẽo. Nàng lắc đầu liên tục, giọt nước mắt lại tiếp tục lăn dài trên má.
"Đạo Tôn... Ta van xin người..." Điệp Ly quỳ gối trên sàn đá, hai tay chắp lại trước ngực, giọng nói nghẹn ngào vỡ vụn trong tiếng khóc. "Ta vừa mới hóa hình... Ta chưa từng làm hại bất kỳ ai... Ta chưa từng rời khỏi Vùng Đất Cổ... Tại sao lại là ta? Tại sao ta phải chết?"
Nàng tiến lại gần một chút, dù sợ hãi uy áp của ông, nàng vẫn cố gắng vươn bàn tay run rẩy ra, nắm lấy vạt áo xám của Mặc Huyền. Bàn tay nàng nhỏ bé, gầy guộc, bấu chặt vào thớ vải như muốn bám lấy cọc nhọn duy nhất giữa dòng nước xoáy.
"Thả ta ra được không? Ta hứa sẽ trốn thật xa... Ta sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt người nữa... Ta sẽ sống ở một nơi không ai biết đến... Ta xin người, Đạo Tôn... Tha cho ta một mạng..."
Tiếng van xin xé lòng vang vọng khắp không gian u tĩnh của động phủ. Điệp Ly dập đầu xuống sàn đá, tạo ra những tiếng "chát, chát" khô khốc. Nàng dập đầu đến mức trán đỏ bừng, chảy cả máu, nhưng nàng dường như không cảm nhận được cơn đau. Nàng chỉ biết van xin, dùng chút tự tôn cuối cùng của một sinh linh để cầu xin một cơ hội sống.
Nàng không muốn làm anh hùng cứu rỗi Tam Giới. Nàng không muốn gánh vác định mệnh cao cả nào cả. Nàng chỉ muốn được sống, được bay nhảy dưới ánh mặt trời, được nhìn ngắm thế giới rộng lớn ngoài kia.
Trước sự suy sụp và van xin xé lòng của Điệp Ly, Mặc Huyền vẫn ngồi yên như một pho tượng đá.
Khuôn mặt ông không hề biến sắc. Ánh mắt ông vẫn lạnh lẽo và sâu thẳm như cũ. Ông nhìn bàn tay nhỏ bé đang bấu chặt vào vạt áo mình, rồi lại nhìn trán nàng đang rỉ máu trên nền đá.
Sự im lặng của ông kéo dài, đè nặng lên bầu không khí như cả một dãy núi đá. Sự im lặng ấy còn tàn nhẫn hơn cả những lời mắng chửi hay những đòn trừng phạt tàn khốc nhất. Nó khẳng định một thực tế phũ phàng: mọi lời van xin của nàng đều vô nghĩa, mọi giọt nước mắt của nàng đều không thể làm lay chuyển vị Đạo Tôn này.
Mặc Huyền từ từ giơ tay lên. Bàn tay ông thon dài, thấu xương, tỏa ra làn khí lạnh thấu xương. Ông nhẹ nhàng nhưng dứt khoát gỡ từng ngón tay của Điệp Ly ra khỏi vạt áo mình. Hành động của ông từ tốn đến mức đáng sợ, không có chút thô bạo nào, nhưng lại chứa đựng một lực lượng không thể kháng cự.
Sau khi gỡ tay nàng ra, Mặc Huyền đặt quả Tiên Quả đỏ rực vào bàn tay run rẩy của Điệp Ly, rồi khép các ngón tay nàng lại, ép nàng phải nắm lấy nó.
"Định mệnh của ngươi đã được viết từ mười vạn năm trước."
Mặc Huyền cất lời, giọng nói phẳng lặng như không có chút hơi ấm loài người.
"Dù ngươi có muốn hay không, dù ngươi có khóc lóc hay van xin, kết cục cũng sẽ không thay đổi. Tam Giới cần thần lực của chín đôi cánh để duy trì sự tồn tại. Đó là lý do ngươi được sinh ra, và đó là ý nghĩa duy nhất cho sự tồn tại của ngươi."
Ông đứng dậy, phủi nhẹ vạt áo vừa bị nàng nắm lấy. Bóng lưng ông sừng sững, che khuất hoàn toàn chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại trong động phủ.
"Ăn hết Tiên Quả. Nếu ngươi tự hủy hoại bản thân, bản tôn sẽ dùng mật pháp cưỡng chế linh lực của ngươi. Khi đó, sự đau đớn sẽ gấp mười lần hiện tại."
Lời nói tàn nhẫn ấy rơi xuống, đập tan hoàn toàn giọt hy vọng cuối cùng của Điệp Ly. Nàng ngước nhìn ông, đôi mắt đẫm lệ giờ đây ngập tràn sự bế tắc và tuyệt vọng tột cùng. Nàng nhận ra rằng, vị Đạo Tôn trước mặt không phải là một con người có trái tim, mà ông chính là hiện thân của cái định mệnh tàn nhẫn đang muốn nuốt chửng nàng.
Mặc Huyền không nhìn nàng thêm một lần nào nữa. Ông xoay người, bước chậm rãi về phía cửa động phủ. Khi ông đi qua kết giới ngọc bích, màng sáng lại tự động tách ra rồi khép chặt lại ngay sau lưng ông, trả lại cho động phủ một không gian hoàn toàn cô lập.
Điệp Ly gục xuống nền đá, hai tay ôm chặt lấy quả Tiên Quả đỏ rực vào lòng. Sắc đỏ của Tiên Quả chiếu lên khuôn mặt tái nhạt, đẫm lệ của nàng, tạo nên một bức tranh vô cùng xót xa.
Nàng không khóc nữa. Nước mắt dường như đã cạn khô. Nàng chỉ biết nhìn chằm chằm vào quả Tiên Quả trong tay, cảm nhận nguồn linh lực dồi dào đang tỏa ra từ nó. Thứ linh lực này thật ngọt ngào, thật mạnh mẽ, nhưng nó lại là xiềng xích trói buộc nàng vào chiếc bàn án tử hình.
Nàng chậm rãi đưa quả Tiên Quả lên miệng, cắn một miếng nhỏ.
Vị ngọt lịm và nguồn năng lượng ấm áp ngay lập tức lan tỏa trong khoang miệng, chảy xuống cổ họng và thấm vào từng kinh mạch của nàng. Cảm giác dễ chịu ấy vỗ về cơ thể đang kiệt sức của Điệp Ly, nhưng trái tim nàng lại như bị hàng ngàn lưỡi dao cứa vào. Nàng đang tự tay nuôi dưỡng cái chết của chính mình.
Ngoài cửa động, Mặc Huyền đứng trên đỉnh Vô Cực Phong.
Cơn bão tuyết vẫn đang cuồng phong gầm hú xung quanh ông. Những bông tuyết sắc lẹm bay sượt qua khuôn mặt ông, nhưng chúng lập tức bị lớp hộ thể tiên quang quanh người ông làm cho tan biến. Ánh hoàng hôn mờ ảo phía xa xa rọi xuống, kéo dài bóng của ông trên nền tuyết trắng xóa.
Mặc Huyền giơ bàn tay phải của mình lên. Trôi dạt trên cổ tay ông là chuỗi hạt Bồ Đề phong ấn gồm mười hai hạt mịn màng, tròn trịa, chưa một vệt nứt.
Lúc này, Mặc Huyền nhìn thấy bàn tay mình đang nhẹ nhàng rung lên. Một sự chấn động rất nhỏ, rất khó nhận biết, nhưng lại xuất hiện ngay từ sâu trong tâm cảnh của ông.
Ông nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu không khí lạnh buốt của Tuyết Sơn.
Hình ảnh con Hồ Điệp yêu nhỏ bé quỳ gối van xin, đôi mắt đẫm lệ ngước nhìn ông với sự tuyệt vọng tột cùng cứ liên tục hiện ra trong trí nhớ của ông, không cách nào xóa bỏ. Giọt nước mắt của nàng rơi xuống sàn đá dường như vẫn đang vang vọng trong tai ông, đập mạnh vào tâm cảnh vốn đã tịch mịch ngàn năm.
Đạo tâm... Mặc Huyền thầm thì trong lòng.
Ông siết chặt bàn tay lại, cố gắng đè nén làn sóng cảm xúc đang cuộn trào bên trong. Ông tự nhắc nhở bản thân về trách nhiệm của mình, về trật tự Tam Giới, về hàng triệu sinh linh đang phụ thuộc vào lời tiên tri mười vạn năm. Một Hồ Điệp yêu nhỏ bé thì có là gì so với sự tồn tại của cả thế giới?
Nhưng dù ông có cố gắng lý giải như thế nào, sự lay động nhỏ ngoi ngóp ấy vẫn không thể hoàn toàn biến mất. Nó giống như một hạt giống nhỏ vừa được gieo vào khe nứt của một tảng đá khổng lồ, tuy chưa thể làm vỡ tảng đá, nhưng đã bắt đầu cắm rễ vào lòng nó.
Mặc Huyền đứng lặng im giữa bão tuyết rất lâu. Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tan biến, nhường chỗ cho đêm đen bao phủ lấy Vô Cực Phong. Cả đỉnh núi chìm vào một màu đen tịch mịch và lạnh lẽo, giống như tương lai tối mịt của con Hồ Điệp yêu đang bị giam cầm trong động phủ.
Bên trong động phủ, Điệp Ly đã ăn xong quả Tiên Quả đầu tiên. Nàng ngồi gục đầu bên sập ngọc, đôi cánh sau lưng phảng phất tỏa ra một làn sóng ánh sáng mờ nhạt hơn trước, biểu thị cho việc tiên lực trong người nàng đang bắt đầu tích tụ.
Nàng nhìn ra phía cửa động, nơi kết giới ngọc bích vẫn đang tỏa sáng u tối. Nàng biết, từ nay về sau, thế giới của nàng chỉ còn gói gọn trong không gian nhỏ bé này, và mỗi ngày trôi qua sẽ chỉ là một bước đếm ngược dẫn đến ngày hiến tế.
Cái lạnh của tuyết phủ bên ngoài dường như đã tràn vào tận trong lòng nàng, đóng băng mọi niềm hy vọng, chỉ để lại sự u ám, xót xa và bế tắc không lối thoát.