Chương 8:
Tập 8: Tiên Quả Và Sắc Hoa
Sương tuyết trên đỉnh Vô Cực Phong chưa bao giờ thực sự tan đi. Mặc cho thế gian bên dưới có trải qua bao mùa xuân hạ thu đông, nơi đỉnh núi cao nhất Cửu Thiên này vẫn chỉ tồn tại một màu trắng tịch mịch đến xé lòng. Đã mười vạn năm trôi qua, những trận bão tuyết nối tiếp nhau quét qua các rãnh đá xám tàn khốc, đọng lại thành những dải băng nhọn hoắt rủ xuống từ vòm mái động phủ tựa như những lưỡi kiếm băng hung hãn. Cái lạnh ở Vô Cực Phong không chỉ dừng lại ở việc cắt vào da thịt hay làm tê dại ngón tay, mà nó ngấm sâu vào tận từng thắt lưng kinh mạch, xua tan mọi dấu vết của sự sống phế vị, biến nơi đây thành một phần mộ bằng băng khổng lồ.
Thế nhưng mấy ngày nay, kể từ đêm bộc phát đôi cánh thứ ba đầy đớn đau ấy, cái lạnh dường như đã bớt đi vài phần buốt giá. Không phải vì thời tiết Cửu Thiên chuyển mùa hay vòng quay thiên đạo có sự thay đổi, mà vì trong lòng động phủ u uẩn vốn dĩ như hầm băng đã bắt đầu nhen nhóm một luồng sinh khí vô cùng dịu nhẹ.
Điệp Ly đứng bên vạt thổ dưỡng nằm ở phía tây động phủ. Nơi này vốn là một góc đá cằn cỗi, nhưng sau khi đưa nàng về, Mặc Huyền đã đích thân dùng tiên lực khai phá một khoảng đất nhỏ để trồng Tiên Quả. Vạt đất ấy màu nâu sẫm, lúc nào cũng tỏa ra một làn hơi ấm âm ấm cùng hương thơm dịu nhẹ của mạch đất Thượng Cổ. Đó là thứ cảm giác duy nhất trong cái lồng giam Vô Cực Phong này khiến Điệp Ly nhớ về mặt đất bao la, nhớ về hơi ấm của bùn đất và cỏ cây nơi Vùng Đất Cổ ngày nàng mới hóa hình.
Điệp Ly chậm rãi cúi người, đôi tay mảnh dẻ cẩn thận gạt đi những phiến lá khô héo rụng xuống từ đêm qua. Nàng mặc một tà áo màu xanh nhạt tựa như mầm mây mới nhú giữa lòng tuyết đống, tà áo thướt tha quét nhẹ trên mặt đất khô cằn. Phía sau lưng nàng, dưới lớp vải mỏng thanh khiết, ba đôi cánh bằng hào quang lam bạch thu gọn lại, thỉnh thoại lại khẽ rung lên những nhịp rất nhẹ.
Mỗi lần di chuyển thân thể, Điệp Ly lại cảm nhận được một cơn đau nhói âm ỉ truyền đến từ gốc ba đôi cánh. Đôi cánh thứ ba vừa mới mọc ra đêm đó tuy đã ổn định nhờ tiên lực trị thương dịu dàng của Mặc Huyền, nhưng vùng da thịt nơi rãnh xương vai vẫn còn ửng đỏ, kinh mạch bên trong dường như vẫn còn chưa hoàn toàn thích ứng với lượng thần lực khổng lồ vừa mới bộc phát. Cứ mỗi khi một luồng gió tuyết từ bên ngoài rít qua kẽ đá hắt vào, cảm giác tê buốt lại xộc thẳng vào tủy sống. Nàng phải cắn chặt môi, âm thầm vận chuyển chút tiên lực mỏng mỏng chạy qua mười hai chính kinh để tự sưởi ấm cho chính mình.
Nàng đưa ngón tay trỏ, khẽ khàng chạm vào một quả Tiên Quả tròn trịa đang đung đưa trên cành thấp.
Quả Tiên Quả này to bằng nắm tay đứa trẻ, vỏ ngoài đỏ rực như giọt máu tươi vừa mới trích ra từ trái tim của linh thú Thượng Cổ, căng mộng và tỏa ra thứ quang thái lung linh đến kỳ ảo. Thứ quả này chính là nguồn linh lực dồi dào mà Mặc Huyền đã chu cấp cho nàng từ những ngày đầu tiên nàng bị giam cầm nơi đây.
Trong ký ức chưa xa, mỗi lần nhìn thấy sắc đỏ tươi đến rợn người này, Điệp Ly chỉ cảm thấy sợ hãi và buồn nôn. Sắc đỏ ấy gợi cho nàng nhớ đến án tử hình đếm ngược mười mươi năm, nhớ đến Tế Thiên Đài ngợp trời kim quang giả tạo. Nàng từng xem từng quả Tiên Quả như thứ thuốc bổ quái ác dùng để nuôi béo một con vật trước giờ lên tế đàn, một sự chuẩn bị tàn nhẫn và tính toán kỹ lưỡng cho cái chết của nàng. Mỗi lần Mặc Huyền ban quả, nàng đều uống trong sự căm hờn và tuyệt vọng, cắn rứt lòng mình vì sự bất lực của bản thân trước sức mạnh tuyệt đối của vị Đạo Tôn vô tình.
Nhưng giờ đây, khi bàn tay nhỏ bé của nàng chạm vào lớp vỏ quả mát lạnh mà chứa đựng nguồn sinh lực thuần khiết ấy, trong lòng nàng lại không còn dấy lên sự oán phẫn xưa cũ.
Mọi thứ đã thay đổi kể từ đêm bộc phát đôi cánh thứ ba.
Hình ảnh Đạo Tôn lạnh lẽo đứng từ xa quan sát nàng quằn quại đã không còn nữa. Thay vào đó là cái ôm siết nhạt nhòa nhưng kiên định của Mặc Huyền giữa đêm tĩnh mịch, là luồng tiên lực ấm áp tựa như dòng nước suối mùa xuân chảy vào xoa dịu từng tấc kinh mạch cuồng bạo của nàng, cùng ánh mắt dằn xé sâu thẳm đến mức nghẹn ngào mà ông vô tình để lộ... Tất cả đã chạm vào khoảng sâu nhất trong tâm hồn Hồ Điệp yêu.
Nàng bắt đầu hiểu ra. Vị Đạo Tôn cao cao tại thượng kia không phải là một kẻ sát nhân máu lạnh thích đùa giỡn với mạng sống của kẻ khác. Ông gánh trên vai trật tự của toàn bộ Tam Giới, gánh trên tay sinh mạng của muôn vạn chúng sinh Cửu Thiên và Nhân Giản. Từng nhịp thở của nàng, từng giọt máu của nàng đang đè nặng lên đạo tâm của ông tựa như một núi Thái Sơn tàn khốc. Nàng đau một, có lẽ tâm cảnh của vị Đạo Tôn gánh vác thế giới ấy đã vỡ nát đến mười phần.
Điệp Ly khẽ thở dài, hơi thở hóa thành một làn mây trắng nhỏ nhanh chóng tan vào không khí lạnh buốt của động phủ. Nàng cầm lấy chiếc bình ngọc nhỏ bên cạnh, múc lấy dòng nước suối linh tuyền tinh khiết mà Mặc Huyền đã dùng thần lực dẫn từ đỉnh Tuyết Sơn về, cẩn thận nghiêng bình tưới vào từng gốc cây.
"Nếu định mệnh đã an bài ta phải tan biến để giữ lại bình yên cho Tam Giới..." Điệp Ly thì thầm một mình, giọng nói trong trẻo tựa như tiếng chuông gió bằng thủy tinh đung đưa giữa đêm tuyết. "Thì ít nhất trong những ngày tháng ngắn ngủi còn lại, ta cũng muốn tự tay làm điều gì đó. Ta muốn để lại chút hương sắc, chút hơi ấm cho nơi lạnh lẽo cô quạnh này."
Nàng chủ động chăm sóc vườn Tiên Quả không phải vì muốn vội vã tích tụ thần lực để tiến gần hơn đến ngày bước lên Tế Thiên Đài. Nàng làm vậy chỉ đơn giản là để xua đi sự cô đơn tịch mịch đang gặm nhấm từng khoảnh khắc trôi qua trong động phủ trống trải.
Khi ngón tay nàng chạm vào lòng đất, khi nàng tỉ mỉ nhặt từng viên đá lạnh ra khỏi gốc cây và trò chuyện với những mầm non mới nhú, nàng cảm thấy bản thân vẫn đang thực sự sống. Nàng không còn là một vật tế thụ động chờ chết, mà là một sinh linh đang chủ động đối mặt với số phận bằng sự dịu dàng lớn nhất của đời mình.
Từng giọt linh tuyền long lóng rơi xuống, ngấm nhanh vào vạt đất nâu sẫm. Cây Tiên Quả như cảm nhận được tấm lòng và sự dịu dàng của người chăm sóc, những chiếc lá màu ngọc bích rung rinh nhè nhẹ trong không gian không có gió. Từ thân cây, một quầng sáng đỏ nhàn nhạt bao bọc lấy thân thể mảnh mai của Điệp Ly, như muốn vỗ về và che chở cho người con gái mang mệnh phạt bi thương.
Ở một góc tối nơi lối vào vạt thổ dưỡng, Mặc Huyền đã đứng đó từ bao giờ.
Ông đứng lặng yên sau một trụ đá tự nhiên, thân hình cao lớn hòa lẫn vào bóng tối u uẩn của động phủ. Mặc Huyền vẫn khoác trên mình bộ đạo bào màu tuyết trắng thêu viền kim tuyến tối giản, tóc đen dài búi gọn bằng một chiếc trâm ngọc đơn sơ. Tay trái ông buông rủ bên thân mình, nơi chuỗi hạt Bồ Đề phong ấn đang trầm mặc rủ xuống.
Nếu nhìn kỹ dưới ánh sáng mờ ảo của linh tuyền, trên bề mặt cổ kính của hai hạt Bồ Đề sát nhau đã xuất hiện hai vết nứt nhỏ mảnh như sợi tóc. Vết nứt thứ nhất xuất hiện ở Chương 4 khi ông nhìn thấy nụ cười ngây thơ của nàng giữa biển hoa trắng. Vết nứt thứ hai xuất hiện ở Chương 7 khi ông bộc phát sự dịu dàng xoa dịu cơn đau bộc phát cánh cho nàng. Hai vết nứt ấy không hề liền lại, mà cứ lặng lẽ nằm đó, tỏa ra một làn ma lực cổ đại rất nhẹ, tựa như hai vết sẹo vĩnh cửu khắc sâu vào đạo tâm mười vạn năm kiên cố của người đứng đầu Cửu Thiên.
Mặc Huyền đã đứng nhìn Điệp Ly rất lâu. Đạo Tôn bước đi không một tiếng động, bước chân ông nhẹ đến mức không làm xao động một hạt tuyết đọng trên gờ đá, nhưng tâm cảnh bên trong lại đang dậy sóng cuồng bạo.
Ông nhìn dáng vẻ khom lưng tỉ mỉ của thiếu nữ. Mái tóc đen mượt của nàng rủ xuống một bên vai, để lộ chiếc cổ trắng ngần, mỏng mong và mong mỏng đến mức dường như chỉ cần một luồng gió mạnh cũng có thể làm tổn thương. Ánh sáng đỏ rực từ Tiên Quả chiếu lên gương mặt nghiêng thanh tú của nàng, phản chiếu qua đôi mắt tròn xòe trong veo tựa như làn nước mùa thu không một chút gợn đục.
Nàng không còn khóc lóc van xin tha mạng như những ngày đầu. Nàng không còn thu mình vào góc tối sâu nhất của động phủ để run rẩy mỗi khi bóng dáng ông đổ xuống sập ngọc. Nàng cũng không còn dùng ánh mắt hoảng sợ, căm hờn tột cùng để nhìn ông như nhìn một vị ác thần.
Sự dịu dàng, điềm tĩnh và chủ động đối mặt đến đau lòng của nàng lúc này lại chính là lưỡi dao mỏng tàn khốc nhất, không tiếng động đâm thấu vào lớp giáp sắt kiên cố nhất mà ông đã cẩn thận xây dựng suốt muôn kỷ nguyên qua.
Mặc Huyền siết nhẹ nắm tay. Đầu ngón tay ông chạm vào hai vết nứt trên chuỗi hạt Bồ Đề, cảm nhận được một luồng đau nhói âm ỉ lan truyền thẳng vào thần thức.
Trong ký ức mười vạn năm gánh vác trật tự Tam Giới, Mặc Huyền đã quá quen với sự kính sợ. Chư Tiên Cửu Thiên quỳ rạp dưới chân ông, không một ai dám ngước mắt nhìn thẳng vào diện mạo Đạo Tôn. Muôn dân Hạ Giới coi ông là Thiên Đạo vô tình, là đấng chí tôn nắm giữ sinh sát đại quyền. Chưa từng có ai nhìn ông bằng ánh mắt thuần khiết, dịu dàng và đầy sự cảm thông sâu sắc như thế này.
Một sinh linh bị ông chính miệng tuyên bố bản án hiến tế sau mười mươi năm... một sinh linh đang đếm ngược từng ngày sống của mình... lại đang dùng sự bao dung và dịu dàng để đối diện với kẻ sắp tước đoạt mạng sống của nàng.
Sự dằn xé trong lòng Mặc Huyền đạt đến mức ngột ngạt. Trách nhiệm Cửu Thiên bảo ông phải giữ tâm trí lạnh lẽo, phải tiếp tục xem nàng là một "vật tế" chứa thần lực cần thiết. Nhưng thứ cảm giác xót xa, muốn xòe tay che chắn cho sinh linh yếu ớt này lại giống như ngọn lửa ngầm, từng chút một thiêu rụi lý trí kiên cường của vị Đạo Tôn.
Nhận thấy bản thân đã đứng quá lâu trong bóng tối, Mặc Huyền chậm rãi bước ra ngoài.
"Sức khỏe của ngươi thế nào rồi?"
Giọng nói của Mặc Huyền vang lên giữa không gian u tĩnh. Âm thanh trầm thấp, lạnh lẽo như tiếng băng vỡ trên đỉnh Tuyết Sơn, nhưng nếu là một kẻ đã theo ông suốt muôn kiếp luân hồi, người đó chắc chắn sẽ nhận ra trong ngữ điệu ấy đã thiếu đi sự dứt khoát tàn nhẫn vốn có, mà thay vào đó là một sự ngập ngừng, xao động rất khẽ.
Điệp Ly giật mình khẽ giật thót, nhanh chóng đứng thẳng người dậy. Nàng xoay người lại, đôi cánh sau lưng khẽ xòe ra tạo thành một quầng lam quang nhẹ rồi nhanh chóng thu khép gọn gàng sau lớp áo xanh. Nàng ngước mắt nhìn Mặc Huyền, trên môi bất giác nở một nụ cười nhẹ nhàng, tự nhiên như hoa tuyết đầu mùa rơi xuống lòng bàn tay.
"Báo đáp Đạo Tôn, kinh mạch của ta đã không còn đau nữa." Điệp Ly cúi đầu khẽ chào theo tiên lễ, giọng nói đầy sự kính trọng nhưng không còn nét sợ hãi cách biệt như trước. "Đôi cánh thứ ba đã ngoan ngoãn rồi. Nhờ có tiên lực trị thương của ngài đêm đó... nếu không ta cũng không biết phải chịu đựng làm sao."
Mặc Huyền nhìn nụ cười dịu dàng ấy, bàn tay giấu trong tay áo rộng bất giác siết chặt hơn nữa.
Báo đáp Đạo Tôn... Đôi cánh đã ngoan ngoãn rồi...
Những lời nói chân thành của nàng tựa như từng giọt nước mắt nóng hổi rơi vào lòng băng tuyết. Mặc Huyền dời ánh mắt đi nơi khác, cố gắng không nhìn vào đôi mắt trong trẻo của nàng. Ông đăm đăm nhìn vào những quả Tiên Quả đỏ rực đang đung đưa trên cành.
"Ngươi không cần phải tự tay làm những việc nặng nhọc này." Mặc Huyền cất giọng, cố giữ cho âm điệu không bị dao động. "Động phủ này vốn có trận pháp nuôi dưỡng vạt thổ dưỡng. Ngươi cần phải tĩnh dưỡng sức khỏe, chớ tiêu tốn thần lực và thể lực vào những việc không có ý nghĩa."
"Nó không phải là việc vô ích đâu, Đạo Tôn." Điệp Ly nhẹ nhàng lắc đầu. Nàng bước lại gần Mặc Huyền thêm hai bước, dừng lại ở một khoảng cách vừa đủ sự kính trọng rồi ngước nhìn vị Đạo Tôn cao lớn trước mặt. "Nhìn những mầm cây này lớn lên mỗi ngày, nhìn quả ngọt chín mộng, ta cảm thấy thời gian trôi qua không còn quá đáng sợ nữa. Thời gian không còn là một cuộc đếm ngược lạnh lẽo nữa."
Nàng mỉm cười, ánh mắt dõi theo sắc đỏ rực rỡ của vườn quả: "Với lại... vườn quả này đỏ rất đẹp. Ở một nơi quanh năm chỉ toàn tuyết trắng giá lạnh như Vô Cực Phong, có thêm chút màu sắc rực rỡ thế này, lòng người cũng sẽ thấy ấm áp hơn."
Mặc Huyền chấn động nhẹ trong lòng. Một luồng sóng điện vô hình như chạy dọc khắp sống lưng vị Đạo Tôn. Ông quay lại nhìn nàng, bắt gặp ánh mắt chân thành không một vết gợn của Hồ Điệp yêu.
Lòng người cũng sẽ thấy ấm áp hơn...
Cụm từ ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí Mặc Huyền. Nàng đang muốn sưởi ấm cho ai? Cho chính sự cô độc của một kẻ bị giam cầm như nàng, hay là nàng đang muốn dùng chút sắc đỏ mỏng mong này để sưởi ấm cho cái lạnh cô quạnh mười vạn năm qua trên đỉnh núi tuyết này của ông?
"Vạt Tiên Quả này..." Mặc Huyền khàn giọng cất lời, lần đầu tiên ông chủ động giải thích với nàng về một chi tiết trong động phủ. "...vốn được ta trồng từ ba mươi vạn năm trước, bằng một giọt thần huyết Thượng Cổ. Nó hút linh khí từ rễ núi Vô Cực để kết quả. Đã rất lâu rồi, ta không còn chú ý đến việc nó ra hoa hay kết quả ra sao."
"Vậy thì từ nay để ta chăm sóc nó nhé?" Điệp Ly chớp chớp mắt, đôi mắt lóe lên sự vui mừng hồn nhiên. "Ta sẽ tưới nước linh tuyền mỗi ngày. Đến khi quả chín nhiều hơn, ngài cũng có thể dùng thử."
Mặc Huyền nhìn nàng, sự nghẹn ngào dâng lên đến tận cổ họng. Ông không trả lời câu hỏi ấy, vì ông biết, khi vườn quả này kết quả thêm vài lần nữa, thời hạn bước lên Tế Thiên Đài của nàng cũng sẽ đến gần hơn.
Đạo Tôn lặng lẽ xoay người, bước chậm rãi về phía rìa động phủ, nơi tiếp giáp với vách đá dựng đứng của Tuyết Sơn Vô Cực Phong.
Điệp Ly chớp chớp mắt nhìn bóng lưng cao lớn hơi cô quạnh của ông. Nàng không ngần ngại, cẩn thận đặt chiếc bình ngọc xuống gốc cây Tiên Quả, rồi nhón chân bước đi theo sau lưng Mặc Huyền.
Kết giới ngọc bích bao bọc quanh Vô Cực Phong lúc này không hề phát ra những gợn sóng xua đuổi hay phản lực hung hãn như ở Chương 2. Dưới sự hiện diện của Mặc Huyền, lớp kết giới kiên cố ấy trở nên trong suốt tựa như không khí, cho phép làn gió tuyết nhẹ nhàng thổi qua, mang theo cái lạnh thanh khiết và khoáng đạt của đất trời Cửu Thiên.
Khi hai người dừng bước bên rìa vách đá dựng đứng, một khung cảnh kỳ diệu đột nhiên đập vào mắt Điệp Ly khiến nàng bất giác thốt lên một tiếng kinh ngạc khẽ khàng.
"Đạo Tôn... ngài nhìn kìa!"
Mặc Huyền cúi đầu nhìn xuống theo hướng tay chỉ của Điệp Ly.
Bên dưới chân họ, trải dài từ rìa động phủ ra đến tận những sườn đá dốc đứng của Tuyết Sơn, là biển hoa Mạn Đà La.
Mặc Huyền chợt nhớ lại. Ở Chương 4, khi ông lần đầu tiên đưa Điệp Ly ra ngoài ngắm hoa sau khi nàng mọc đôi cánh thứ hai, biển hoa Mạn Đà La này chỉ là những bông hoa bỉ ngạn trắng muốt. Khi ấy, chúng mọc thưa thớt, gầy guộc giữa rãnh băng tuyết lạnh lẽo. Chúng giống như những sinh linh yếu ớt cố ngoi ngóp tìm kiếm sự sống trong sự tàn khốc của thiên nhiên, trắng bế tắc, trắng cằn cỗi và thâm trầm.
Nhưng giờ đây, trước mắt họ, biển hoa ấy đã hoàn toàn thay đổi.
Từng cánh hoa mỏng manh, uốn cong tựa như những ngón tay của tiên nữ, đang chậm rãi đổi màu dưới làn gió tuyết. Từ sắc trắng muốt tàn khốc ban đầu, rìa các cánh hoa đã bắt đầu ánh lên một sắc hồng nhạt vô cùng dịu dàng. Sắc hồng ấy mỏng như một lớp phấn tiên, ngạt ngào và tươi mới tựa như màu mây buổi sớm khi ánh mặt trời đầu tiên nhô lên khỏi biển mây Cửu Thiên.
Hàng ngàn, hàng vạn bông hoa Mạn Đà La đung đưa trong gió tuyết, tạo thành một làn sóng hoa màu hồng nhạt trải dài khắp sườn núi, ôm lấy chân động phủ Vô Cực Phong.
Cái lạnh buốt giá của Tuyết Sơn khi đi qua biển hoa này dường như cũng bị mài mòn đi sự sắc nhọn. Luồng gió thổi qua rãnh đá không còn mang theo tiếng gầm hú tàn khốc, mà trở thành một luồng gió dịu nhẹ, mang theo hương thơm thanh khiết, ngọt ngào và ấm áp lạ kỳ.
"Hoa... hoa đang đổi màu sao?"
Điệp Ly quỳ một bên gối xuống nền tuyết lạnh, cẩn thận vươn bàn tay mảnh dẻ ra, nhẹ nhàng nâng một bông hoa Mạn Đà La màu hồng nhạt lên lòng bàn tay. Đôi mắt nàng mở to, tràn ngập sự ngỡ ngàng và vui sướng thuần khiết của một đứa trẻ vừa tìm thấy phép màu.
"Lần trước ta nhìn, chúng vẫn còn là màu trắng lạnh lẽo cơ mà... Tại sao lại trở thành màu hồng dịu dàng thế này?"
Mặc Huyền đứng lặng phía sau, nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của nàng, nhìn sắc hồng dịu nhẹ của hoa phản chiếu lên làn da trắng nõn và đôi môi uốn cong nụ cười của Điệp Ly.
Trong tri thức Thượng Cổ kéo dài mười vạn năm của ông, Mạn Đà La là loài hoa nối liền giữa sinh và tử, giữa cõi tiên và cõi âm. Hoa Mạn Đà La trên Vô Cực Phong vốn được nuôi dưỡng bằng linh khí băng tuyết và đạo ý vô tình của vị Đạo Tôn gánh vác thế giới. Suốt mười vạn năm qua, loài hoa này chỉ mang một sắc trắng băng giá, tượng trưng cho sự tuyệt vọng, sự cô quạnh và sự diệt vong vĩnh hằng của những kẻ bước chân vào cõi chết.
Sự chuyển sắc kỳ diệu sang hồng nhạt này không phải do thời tiết Cửu Thiên thay đổi, cũng không phải do bất kỳ loại tiên thuật nào của ông tạo ra.
Mặc Huyền nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí đang lưu chuyển giữa đất trời. Ông nhận ra căn nguyên của phép màu này.
Sự chuyển sắc này diễn ra vì thần lực của Hồ Điệp Thần đang dần thức tỉnh trên đỉnh núi này. Những vảy sáng mỏng mong rơi ra từ ba đôi cánh của Điệp Ly theo gió tuyết đã âm thầm đáp xuống lòng đất. Sự sống thuần khiết, lòng vị tha, sự dịu dàng và tình cảm chân thành, ấm áp của Điệp Ly đã thẩm thấu vào vạt thổ dưỡng, xâm nhập vào từng rễ cây hoa Mạn Đà La. Nàng đã dùng chính bản ngã dịu dàng và tràn đầy sức sống của mình để làm biến đổi quy luật cằn cỗi, lạnh lẽo mười vạn năm qua của Vô Cực Phong.
Sự thật ấy giáng một đòn mạnh mẽ vào tâm cảnh của Mặc Huyền.
Trong khoảng không tăm tối của thần thức ông, một sự thật tàn nhẫn mà ông luôn cố gắng dùng lý trí để chôn giấu bấy lâu nay đột ngột bộc phát, rõ ràng và nhói đau đến mức khiến tim ông như bị kẹp chặt.
Ông không còn coi Điệp Ly là một "vật tế" đơn thuần nữa.
Sự thừa nhận ấy gián tiếp trỗi dậy, đập tan mọi sự phòng thủ trong lòng vị Đạo Tôn.
Ranh giới đã hoàn toàn bị xóa mờ. Sự đổi thay ấy bắt đầu từ khi nào?
Là từ lúc ông tìm thấy nàng nhỏ bé, run rẩy giữa Vùng Đất Cổ tàn tích? Từ khi ông nhìn thấy những giọt nước mắt tuyệt vọng của nàng chảy xuống sập ngọc lạnh lẽo? Hay từ khoảnh khắc ông chứng kiến nụ cười ngây thơ của nàng giữa biển hoa trắng ở Chương 4, khiến hạt Bồ Đề đầu tiên nứt ra? Hay là đêm qua, khi ông không thể giữ vẻ lạnh lùng đứng nhìn, mà phải lao đến ôm lấy thân thể quằn quại đau đớn của nàng, chữa trị cho đôi cánh thứ ba?
Ông đã từng tự dặn lòng vô số lần rằng nàng chỉ là một công cụ do Thiên Đạo tạo ra, một chìa khóa linh lực do định mệnh an bài để lấp đầy vết nứt của trật tự Tam Giới sau mười mươi năm nữa. Ông đã tự nhủ phải giữ cho tâm trí mình lạnh lẽo như băng tuyết Vô Cực Phong, phải đứng nhìn nàng lớn lên, mọc đủ chín đôi cánh rồi tự tay đưa nàng lên Tế Thiên Đài để hoàn thành sứ mệnh Đạo Tôn.
Nhưng giờ đây, nhìn thiếu nữ đang nâng niu bông hoa hồng nhạt giữa tuyết trắng, Mặc Huyền biết rằng tường thành lý trí kiên cố nhất của ông đã hoàn toàn sụp đổ.
Nàng không phải là một món đồ tế lễ vô danh hay một khối thần lực vô cảm. Nàng là Điệp Ly. Nàng biết đau khi mọc cánh, biết sợ hãi trước cái chết, biết vui mừng trước một quả Tiên Quả ngọt, và biết xót xa trước một cành hoa héo. Nàng mang một tâm hồn thuần khiết đến mức có thể dùng sự dịu dàng của mình để làm tan chảy cả tuyết vĩnh cửu của Vô Cực Phong, biến Mạn Đà La trắng thành sắc hồng ấm áp.
Nếu ông hiến tế một linh hồn thuần khiết như thế này... thì cái trật tự Tam Giới mà ông gánh vác, cái trật tự được bảo vệ bằng máu và sự hy sinh tàn khốc của nàng, liệu có còn giá trị và chính nghĩa nào nữa không?
"Đạo Tôn!"
Tiếng gọi trong trẻo, ngọt ngào của Điệp Ly ngắt gián dòng tư duy dằn xé mãnh liệt của Mặc Huyền.
Đạo Tôn mở mắt ra, thấy Điệp Ly đã đứng dậy từ lúc nào. Nàng đang cầm một bông hoa Mạn Đà La màu hồng nhạt vừa mới ngắt, nhẹ nhàng bước lại gần ông.
"Đạo Tôn, ngài nhìn này." Điệp Ly xòe bàn tay nhỏ nhắn ra, đưa bông hoa hồng nhạt đến trước mặt Mặc Huyền. "Sắc hồng này dịu dàng quá phải không? Nó không quá gắt như sắc đỏ của Tiên Quả, cũng không quá lạnh lẽo như sắc trắng của tuyết. Giống như... giống như một lời hứa ấm áp vậy."
Mặc Huyền nhìn bông hoa hồng nhạt nằm gọn trong bàn tay nhỏ nhắn của nàng, rồi slowly dời ánh mắt lên nhìn thẳng vào mắt Điệp Ly.
"Lời hứa?" Giọng ông trầm xuống, khàn đi một chút vì sự dằn xé nội tâm.
"Vâng." Điệp Ly gật đầu, đôi mắt lấp lánh ánh sáng lam quang dịu nhẹ của Hồ Điệp Thần. "Những người lão nông dưới Nhân Gian trong chuyến đi chợ đêm đợt trước từng nói, hoa màu hồng nở vào đầu mùa là biểu tượng của sự sống mới, của những điều tốt đẹp và ấm áp đang đến. Mặc dù... mặc dù thời hạn của ta không còn nhiều, nhưng mỗi ngày được nhìn thấy vườn quả đỏ và biển hoa hồng này, ta thấy cuộc đời ngắn ngủi của mình không hề vô nghĩa."
Nàng ngập ngừng một chút, đôi gò má ửng hồng nhẹ dưới gió tuyết, rồi lấy hết chí khí ngước nhìn vị Đạo Tôn cao lớn:
"Đạo Tôn... ngài đã gánh vác Tam Giới suốt bao nhiêu vạn năm qua rồi, chắc hẳn là lạnh lẽo và mệt mỏi lắm. Ta hy vọng... sắc hoa hồng nhạt này cũng có thể mang lại chút ấm áp cho ngài."
Một khoảng im lặng kéo dài bao trùm lấy đỉnh Vô Cực Phong.
Gió tuyết vẫn rít qua các rãnh đá, nhưng không khí giữa hai người như đọng lại thành một khoảnh khắc vĩnh hằng.
Mặc Huyền nhìn sâu vào đôi mắt thuần khiết của nàng. Trong đôi mắt ấy không có một chút căm hờn, không có sự oán trách, chỉ toàn là sự đồng cảm và lòng vị tha bao la. Ông đưa bàn tay trái của mình ra. Ngón tay dài, thon gọn của vị Đạo Tôn đứng đầu Cửu Thiên khẽ run lên rất nhẹ – một sự rung động cực kỳ nhỏ mà ngay cả Chư Tiên Cửu Thiên suốt mười vạn năm qua cũng chưa từng được chứng kiến.
Trên cổ tay ông, hạt Bồ Đề thứ hai bất ngờ nứt rộng thêm một vệt ngầm dưới lớp vỏ gỗ cổ kính, nhưng Mặc Huyền đã không còn bận tâm đến nó nữa.
Ông không nhận lấy bông hoa Mạn Đà La từ tay nàng, mà chậm rãi đặt lòng bàn tay ấm áp của mình lên đầu Điệp Ly, khẽ xoa nhẹ lên mái tóc mềm mại của nàng.
Đó là một cử chỉ che chở, một sự nuông chiều dịu dàng và chân thành nhất mà một vị thần đứng đầu thế giới có thể trao cho một sinh linh bị định sẵn mệnh phạt.
"Điệp Ly..." Mặc Huyền cất tiếng, giọng nói trầm thấp như tiếng thở dài vượt qua hàng vạn năm lịch sử. "Ngươi không cần phải lo lắng cho ta."
Ta mới là kẻ phải lo lắng cho ngươi... Ta mới là kẻ phải dằn xé xem làm cách nào để giữ lại nụ cười này, làm sao để bảo vệ sắc hồng này trước chiếu chỉ tàn khốc của Cửu Thiên và Thiên Đạo.
Điệp Ly chớp chớp mắt, cảm nhận được hơi ấm dịu dàng từ lòng bàn tay Mặc Huyền truyền qua mái tóc, lan tỏa khắp thân thể và xua tan đi cảm giác nhói buốt ở gốc ba đôi cánh. Nàng không hề né tránh, mà khẽ nhắm mắt lại, tựa nhẹ đầu vào tay ông như một chú chim nhỏ tìm thấy tổ ấm an toàn nhất giữa trận bão tuyết.
Dưới chân họ, biển hoa Mạn Đà La màu hồng nhạt rung rinh trong gió, tỏa ra nguồn hương thơm thanh khiết bao bọc lấy hai bóng hình giữa đất trời Vô Cực Phong.
Mặc Huyền ngước mắt nhìn lên bầu trời Cửu Thiên xa xăm phía trên tầng mây tuyết. Nơi đó, những luồng kim quang giả tạo của Thiên Đạo và ánh mắt thúc giục của Chư Tiên Cửu Thiên đang âm thầm tích tụ, chuẩn bị cho những áp lực mới.
Nhưng trong sâu thẳm tâm cảnh của vị Đạo Tôn, hai vệt nứt sâu sắc đã chính thức định hình. Một hạt giống phản kháng tột cùng đã được gieo xuống lòng đất lạnh. Ranh giới giữa trách nhiệm đè nặng muôn kiếp và tình cảm trỗi dậy mãnh liệt dành cho Điệp Ly đã hoàn toàn bị xóa mờ.
Ông biết, con đường phía trước của mình sẽ không còn là sự thụ động tuân theo quy luật hiến tế của Thiên Đạo nữa.
Vì linh hồn thuần khiết này, vì sắc hoa hồng nhạt đang bừng nở trên đỉnh núi tuyết này... vị Đạo Tôn đứng đầu Cửu Thiên sẵn sàng thách thức và lật đổ cả trật tự của Tam Giới.