Chương 6:
Tập 6: Thời Gian Đếm Ngược
Thời gian ở nhân gian trôi qua nhẹ nhàng như dòng nước êm đềm chảy qua khe đá. Mới đó mà đã tròn hai năm kể từ ngày vị thần cao cao tại thượng của Cửu Thiên Cung khoác lên mình bộ y phục thô mộc của phàm nhân, lấy tên Dạ Hành và bước chân vào Y quán Vân Thủy dưới chân núi Cửu Nguyệt.
Hai năm, bảy trăm ba mươi ngày đêm.
Đối với một vị thần sống hàng vạn năm như Huyền Dạ Đế Quân, khoảng thời gian ấy vốn chỉ như một cái chớp mắt, một cái gật đầu của cõi hư vô. Thế nhưng, bảy trăm ba mươi ngày trôi qua dưới mái hiên tranh phảng phất hương thơm của các nia dược liệu phơi nắng ấy lại mang một sức nặng kỳ lạ. Nó nhè nhẹ thẩm thấu vào từng tấc da thịt, làm rung động từng nhịp đập nơi lồng ngực mà hàng vạn năm qua hắn tưởng chừng đã đóng băng thành đá lạnh.
Hôm nay là một ngày cuối thu. Khắp những đồi trà trập trùng bao quanh Y quán Vân Thủy, sương mù bắt đầu giăng kín từ khi hoàng hôn còn chưa tắt hẳn. Cái lạnh đầu mùa len lỏi qua từng khe cửa gỗ, mang theo hương vị ẩm ướt của đất mẹ, tiếng lá khô xào xạc và vị đắng nhẹ của ngàn mây.
Trước khi màn đêm hoàn toàn buông xuống, y quán vừa tiễn vị khách cuối cùng trong ngày – một lão nông ở làng bên đến bốc thuốc ho.
Bạch Linh đứng ở ngưỡng cửa, tay cầm chiếc chổi tre nhỏ tỉ mỉ quét sạch những mẩu vụn thảo mộc văng vãi trên sàn. Ánh nắng tà còn sót lại chiếu qua tán cây phong ngoài sân, nhuộm lên bờ vai nhỏ nhắn của nàng một màu vàng quánh ấm áp.
"Dạ Hành huynh," nàng quay lại, nụ cười tươi tắn nở trên môi khi thấy hắn đang vác những thanh củi chẻ dở vào bếp, "Trời trở lạnh rồi, tối nay huynh đừng ra ngoài hiên ngồi hứng gió nữa nhé. Vết thương cũ của huynh tuy đã lành, nhưng khí lạnh núi Cửu Nguyệt độc lắm."
Huyền Dạ khựng lại một nhịp. Hắn nhìn ánh mắt đong đầy sự quan tâm thuần khiết của nàng, lòng dâng lên một cảm giác chua chát khó tả. Hắn khẽ gật đầu, cố giữ giọng nói trầm bình ổn định: "Ta biết rồi. Cảm ơn nàng, Bạch Linh."
"Để ta đi đun thêm một ấm trà lá tía tô cùng gừng mật," nàng vui vẻ reo lên, xách chiếc ấm đồng nhỏ đi về phía góc bếp. "Uống vào sẽ ấm bụng, tối nay huynh sẽ ngủ ngon hơn."
Hắn đứng lặng nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của nàng bận rộn bên bếp lửa đỏ hồng. Sự dịu dàng ấy giống như một liều thuốc độc bọc đường, từng ngày từng giờ gặm nhấm lý trí sắt đá mà hắn đã rèn giũa suốt hàng vạn năm trên đền bạch ngọc.
Đêm dần về khuya. Căn y quán nhỏ chìm vào sự tịch mịch tuyệt đối.
Trong gian phòng riêng ở cuối hành lang tầng hai, Dạ Hành ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế tựa bằng gỗ mun. Căn phòng không thắp đèn, chỉ có ánh trăng mờ ảo lách qua khung cửa sổ khép hờ, chiếu lên khuôn mặt góc cạnh, thanh tú nhưng phủ một lớp sương lạnh buốt giá.
Trong lòng bàn tay hắn, một chiếc gương đồng nhỏ bằng lòng bàn tay đang tỏa ra những luồng hào quang mờ nhạt. Đó là Thông Thiên Kính – pháp bảo liên lạc duy nhất kết nối hắn với Cửu Thiên Cung mà không làm rò rỉ thần áp xuống phàm giới.
Mặt gương vốn nhẵn bóng như nước hồ thu nay lại cuồn cuộn những luồng mây đen tàn khốc. Huyền Dạ đằng đẵng nhìn vào sâu trong lòng gương.
Nơi Điện Cửu Thiên từng uy nghi tráng lệ, nay đã bị bao phủ bởi một bầu không khí u ám, đè nén đến nghẹt thở. Thiên Trụ – trụ chống đỡ cả Tam giới – xuất hiện những vết nứt đen ngòm như những vết thương hoại tử đang ngoác miệng. Từ những kẽ nứt ấy, từng luồng thiên lôi màu tím thẫm cuộn trào dữ dội, đập vào hư không những tiếng nổ ầm ùng nhói óc. Ma khí hỗn loạn tràn ra, nuốt chửng từng mảng mây tiên, đe dọa làm sụp đổ toàn bộ kết giới bảo vệ chúng sinh.
Hắn nhìn thấy hình ảnh chư thần trên Tiên giới đang hoảng loạn, nhìn thấy những vùng biển dưới phàm trần bắt đầu nổi sóng dâng cao, động đất âm thầm tích tụ dưới các dãy núi lớn.
Vết nứt trên Thiên Trụ đang lan rộng với tốc độ nhanh gấp đôi so với hai năm trước.
Thần lực tích tụ từ thời khai thiên lập địa trong Thiên Trụ đang rò rỉ ra ngoài với vận tốc đáng sợ. Nếu cứ tiếp tục thế này, chưa đầy một năm nữa, Thiên Trụ sẽ hoàn toàn sụp đổ. Lúc đó, trời sập đất nứt, thiên lôi cùng ma khí sẽ càn quét khắp Tam giới, biến cả Tiên giới lẫn Nhân gian thành một cõi địa ngục hư vô.
Huyền Dạ siết chặt bàn tay. Các khớp ngón tay siết lại đến mức trắng bệch, khiến mặt Thông Thiên Kính phát ra tiếng rên nhẹ vì áp lực thần lực bộc phát vô thức.
Thời gian không còn nhiều nữa. Lời cảnh báo của thiên đạo đang réo giắt bên tai hắn từng giây từng phút.
Hắn chậm rãi khép mặt gương lại, thu hồi thần lực. Sự im lặng tột cùng lại bao trùm lấy gian phòng. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống khoảng sân vắng lặng phía dưới. Nơi đó, những chiếc nia gỗ dùng để phơi hoa cúc và cam thảo vẫn nằm ngay ngắn.
Ban ngày, nơi ấy luôn rộn rã tiếng bước chân nhẹ nhàng của Bạch Linh, tiếng nàng cười nói trong trẻo với người dân làng đến xin thuốc, tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ sau nhà.
Mọi thứ ở nơi này bình yên đến mức tàn nhẫn.
Đột nhiên, từ gian phòng bên cạnh – nơi Bạch Linh đang ngủ say – một luồng linh khí dịu nhẹ, thuần khiết vô cùng bắt đầu tỏa ra. Luồng linh khí ấy không mang theo uy áp gắt gỏng của thần tiên, cũng không có vẻ phàm trần u tối, mà nó ấm áp, trong trẻo như giọt sương đầu tiên xuất hiện lúc bình minh khai thiên lập địa. Nguồn ánh sáng màu nhũ bạc pha lẫn sắc hồng nhạt khẽ lách qua khe cửa, lan tỏa khắp hành lang gỗ mun, mang theo hương thơm ngát của loài hoa tiên đã tuyệt chủng từ hàng triệu năm trước.
Đó là hào quang của Thái Sơ Tiên Cốt.
Huyền Dạ nhắm mắt lại, đè nén nhịp tim đang loạn nhịp, dùng thần nhãn âm thầm quan sát.
Bên trong cơ thể mảnh mai của Bạch Linh, khối Tiên Cốt ẩn sâu dưới lồng ngực nàng đang rung động nhè nhẹ. Nó như một hạt giống thần thánh sau hàng ngàn năm ngủ yên nay đã đến ngày nảy mầm, bắt đầu hấp thu linh khí của trời đất để hoàn thiện lớp vỏ cuối cùng. Ánh hào quang ấy ngày một rõ rệt và đậm đặc hơn qua từng đêm.
Thái Sơ Tiên Cốt đã bắt đầu chín mùi.
Điều đó có nghĩa là thời hạn ba năm mà hắn vạch ra từ ngày đầu hạ giới đã tiến rất gần đến hồi kết. Chỉ cần Tiên Cốt hoàn toàn trưởng thành, hắn sẽ phải tự tay thực hiện nhiệm vụ tàn nhẫn nhất: dùng Thiên Mệnh Kiếm đâm xuyên lồng ngực nàng, cưỡng ép rút lấy xương sống, dùng máu tươi cùng linh hồn của con Bạch Lộc cuối cùng này để lấp đầy những vết nứt trên Thiên Trụ.
Trái tim Huyền Dạ đột nhiên thắt lại, một cơn đau buốt giá nhói lên từ sâu trong thần thức. Hắn vô thức đưa tay lên ngực áo, nơi chiếc túi thơm thô mộc mà Bạch Linh trao cho hắn trên núi Cửu Nguyệt vẫn được cất giữ cẩn thận.
Chiếc túi thơm thêu hình bông hoa dại vụng về, bên trong chứa những tấc linh thảo dưỡng tâm do chính tay nàng hái và sao khô. Mùi hương thảo mộc đắng nhẹ pha chút vị ngọt thanh xộc vào khứu giác hắn, như một bản án vô hình tố cáo sự tàn nhẫn ẩn giấu sau bộ dạng dịu dàng của hắn suốt hai năm qua.
Hắn nhớ lại nụ cười ngây thơ của nàng khi đưa chiếc túi thơm cho hắn trong hang đá trú mưa. Hắn nhớ lại dáng vẻ tỉ mỉ của nàng khi tỉa từng chiếc lá thuốc, nhớ cái gật đầu e ấp đỏ mặt khi nghe người dân trong làng trêu đùa gọi hai người là một đôi phu thê hòa thuận. Nàng đã trao trọn niềm tin cho hắn. Trong đôi mắt trong trẻo như nước hồ thu của nàng, hắn không còn là một kiếm khách xa lạ mang đầy vết thương, mà là một điểm tựa, là người đồng hành mà nàng nguyện trao gửi trọn vẹn tình cảm ban sơ nhất.
Thế nhưng... hắn là ai?
Hắn là Huyền Dạ Đế Quân. Vị thần đứng đầu Cửu Thiên Cung, người gánh vác thiên mệnh bảo vệ Tam giới. Ngay từ ngày đầu bước xuống nhân gian, mục đích duy nhất của hắn là chờ đợi Tiên Cốt chín mùi để tiêu diệt nàng, cứu lấy hàng triệu chúng sinh đang đối mặt với thảm họa diệt vong. Trong bài toán đại nghĩa của Thiên Đạo, sự sống của một cá thể – dẫu cho cá thể đó có thuần khiết, nhân hậu đến đâu – cũng chỉ là một hạt cát nhỏ bé cần phải hy sinh.
Huyền Dạ bước chậm rãi ra ngoài hiên nhà.
Đêm đã về khuya. Đồi trà Cửu Nguyệt bị sương mù nuốt chửng hoàn toàn, chỉ còn lại ánh trăng lạnh lẽo như một lưỡi dao bạc treo lơ lửng trên bầu trời u tối. Gió núi thổi qua hiên gỗ, tạt vào mặt hắn những hạt sương lạnh ngắt.
Hắn đứng trước cửa phòng Bạch Linh. Cánh cửa gỗ mộc mạc không khóa, chỉ khép hờ. Qua kẽ hở nhỏ, hắn có thể nhìn thấy hình dáng nhỏ nhắn của nàng đang nằm ngủ bình yên trên chiếc giường tre đơn sơ. Dưới ánh trăng lách qua khung cửa sổ, gương mặt Bạch Linh hiện lên dịu dàng như một bức tranh thủy mặc. Hàng mi dài cong vút đổ bóng xuống đôi gò má hồng hào, môi nàng khẽ mỉm cười như đang chìm đắm trong một giấc mơ đẹp.
Ánh hào quang nhạt từ Thái Sơ Tiên Cốt bao bọc lấy nàng như một lớp áo tiên mỏng manh, khiến nàng trông vừa thần thánh lại vừa mong manh đến mức chỉ cần một làn gió mạnh cũng có thể thổi tan.
Huyền Dạ đứng yên như một pho tượng đá dưới hiên nhà. Đã nhiều đêm rồi hắn không thể đi vào giấc ngủ. Mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh vết nứt tàn khốc trên Thiên Trụ và khuôn mặt ngây thơ của Bạch Linh lại đan xen vào nhau, xé rách tâm trí hắn thành hàng ngàn mảnh vụn.
Một bên là đại nghĩa Tam giới, là sinh linh muôn loài đang kêu cứu dưới bóng tối của thảm họa diệt vong. Một bên là lời hứa thầm lặng, là ánh mắt ngập tràn tình yêu và niềm tin của người thiếu nữ đã dùng sự chân thành để sưởi ấm trái tim băng giá vạn năm của hắn.
Hắn không thể lùi bước. Cổ thư đã ghi rõ, chỉ có Thái Sơ Tiên Cốt của Bạch Lộc cuối cùng mới đủ linh lực để vá lành vết nứt Thiên Trụ. Đây là con đường DUY NHẤT. Hắn không có lựa chọn nào khác. Hắn không được phép có lựa chọn nào khác.
"Bạch Linh..."
Hắn khẽ thốt lên hai chữ ấy trong làn hơi thở lạnh giá. Âm thanh nhỏ bé đến mức lập tức bị tiếng gió núi nuốt chửng.
Đầu ngón tay hắn siết chặt lấy chiếc túi thơm trong ngực áo. Sự dằn xé nội tâm dâng lên như một cơn sóng dữ, cuộn trào tàn phá từng tế bào thần thức của vị Đế Quân cao quý. Hắn tự cảm thấy bản thân vô cùng tàn nhẫn – tàn nhẫn với nàng và tàn nhẫn với chính bản thân mình. Hắn đang dùng từng ngày bình yên này để nuôi dưỡng một bi kịch tột cùng, đang ban phát sự dịu dàng giả dối để đổi lấy sự chín mùi của một vật tế thần.
Bạch Linh rục rịch trên giường, khẽ trở mình. Dải dây buộc tóc rơi ra, để xõa mái tóc đen tuyền dài ngang lưng trên chiếc gối gỗ. Nàng thở ra một hơi nhẹ nhàng, đôi môi nhỏ mấp máy như đang gọi tên ai đó trong mơ.
Huyền Dạ đứng ngoài hiên, nhìn dáng vẻ ngây thơ ấy mà lòng đau như cắt. Hắn nhắm mắt lại, nuốt giọt đắng chát ngắt vào sâu trong cổ hông. Lý trí sắt đá của một vị thần cứu thế dần dần đè bẹp những gợn sóng tình cảm đang bùng phát. Hắn tự nhắc nhở bản thân về trách nhiệm, về bản cổ thư uy nghiêm trên Cửu Thiên Cung, về sứ mệnh vá trời mà hắn đã tiếp nhận từ ngày đầu tiên khai thiên lập địa.
"Hai năm đã trôi qua..." Hắn thì thầm với chính mình, giọng nói lạnh lẽo trở lại như băng giá trên đỉnh Cửu Thiên. "Chỉ còn một năm nữa thôi. Bạch Linh, hãy tận hưởng trọn vẹn những ngày bình yên còn lại này..."
Sương đêm ngày càng dày đặc, phủ một lớp màng mờ đục lên vai áo phàm nhân của hắn. Vị thần cô đơn đứng đó dưới ánh trăng lạnh, chịu đựng sự cắn rứt của lương tâm và áp lực của thiên mệnh đang đếm ngược từng ngày, chuẩn bị cho ngày tế sát bi thảm sắp sửa đổ ập xuống căn y quán thanh bình này.