Chương 2:
Tập 2: Xuân Hạ Thu Đông
Tiếng suối Trường Sinh róc rách chảy qua những phiến đá rêu phong, mang theo hơi lạnh thanh khiết của vùng tiên cảnh Thanh Khâu tràn ngập khắp khoảng sân nhỏ trước Cửu Vĩ Điện. Sương mỏng buổi sớm chưa kịp tan hết đã bị ánh nắng xuân ấm áp xua đuổi, để lại những giọt sương long lanh đọng trên từng cánh hoa đào hồng thắm. Ở nơi này, bốn mùa dường như chỉ là một vòng quay êm đềm của hoa nở rồi hoa rơi, lặng lẽ mà đong đầy nhựa sống của đất trời vùng viễn cổ.
Trên chiếc ghế mây đặt dưới hiên nhà gỗ Cửu Vĩ Điện, Hồ Thừa Dao nghiêng mình lười biếng. Nàng mặc một bộ y phục màu đỏ thẫm lỏng lẻo, mái tóc đen tuyền dài xõa tung trên vai, vài lọn tóc vương vãi trên nền gạch gỗ thơm mùi tùng khô. Tay nàng thong thả cầm lấy vò rượu Bách Hoa Cất, thỉnh thoảng lại đưa lên môi nhấp một ngụm nhỏ. Hương rượu nồng nàn quyện cùng hương hoa đào ngào ngạt tạo nên một bầu không khí say đắm đến kỳ lạ. Đôi mắt phượng hẹp dài của nàng hơi nheo lại, tràn ngập sự thư thái và thong dong của một Đại yêu đã sống qua hàng ngàn năm lịch sử, chứng kiến bao cuộc hưng suy của thế gian phàm trần.
Ánh mắt Hồ Thừa Dao hướng về phía gốc đào cổ thụ Cửu Vĩ đứng sừng sững giữa rừng đào bạt ngàn. Dưới gốc cây ngàn năm ấy, một thiếu niên đang cầm một thanh gỗ gọt dũa đơn sơ, hăng hái vung vẩy từng chiêu thức kiếm pháp. Đó là Thẩm Trường An. Đứa trẻ thương tích đầy mình được nàng cứu sống khỏi miệng yêu thú năm nào nay đã lớn phổng phao trông thấy, dáng dấp cao ráo và vững chãi như một cây tùng non giữa đại ngàn.
Thời gian đối với một Đại yêu Cửu Vĩ vốn là thứ khái niệm mờ nhạt nhất, nhưng kể từ khi có Thẩm Trường An bên cạnh, Hồ Thừa Dao lần đầu tiên cảm nhận được dòng chảy của năm tháng một cách rõ rệt qua từng vạch khắc trên thân cây đào cổ thụ.
Mỗi một năm trôi qua, vào mùa hoa đào nở rộ nhất, Thẩm Trường An lại tự tay cầm một chiếc dao nhỏ, bước đến bên thân cây đào cổ thụ xù xì để khắc một vạch dấu mới nhằm đo chiều cao của mình. Vạch khắc đầu tiên nằm ở vị trí rất thấp, chỉ cao ngang hông của Hồ Thừa Dao khi nàng đứng thẳng, nét khắc còn nguệch ngoạc và run rẩy như chính tâm trạng hoảng sợ của đứa trẻ mồ côi ngày ấy. Đến năm thứ hai, vạch khắc đã nhích lên một khoảng bằng bàn tay. Đến năm thứ năm, thứ sáu, những vạch khắc cũ đã phủ một lớp rêu xanh mỏng, chứng kiến sự trưởng thành âm thầm của hắn. Cho đến hôm nay, vạch khắc mới nhất đã chạm đến bờ vai của nữ chủ nhân Thanh Khâu Sơn. Thẩm Trường An lớn lên từng ngày, sức vóc vạm vỡ hơn, bờ vai rộng hơn, và đôi mắt đen láy năm nào giờ đây đã chất chứa thêm vô số tâm sự của một thiếu niên bắt đầu hiểu chuyện đời.
Mười năm qua đi, Thanh Khâu Sơn vẫn vậy, nhưng cuộc sống của một nàng hồ ly vốn quen tịch mịch đã hoàn toàn bị đảo lộn bởi sự xuất hiện của đứa trẻ loài người. Bốn mùa luân chuyển tại nơi đây không còn chỉ là những ngày dài chìm trong giấc ngủ say hay những vò rượu giải sầu vô tận, mà đã được lấp đầy bằng những thói quen ngọt ngào và bình dị nhất.
Mùa xuân, khi vạn vật đâm chồi nảy lộc, Thẩm Trường An sẽ dậy từ lúc sáng sớm khi sương mù còn bao phủ đỉnh núi. Hắn xách theo chiếc giỏ tre nhỏ, lội qua những bụi cỏ đẫm sương để hái về những búp trà non nhất bọc trong lá sen, mang về pha nước suối đầu nguồn cho nàng thưởng thức. Hắn thích đứng nhìn nàng nhấp từng ngụm trà, rồi lại mỉm cười khi nghe nàng lười biếng cằn nhằn rằng vị trà phàm trần sao chẳng bằng rượu ngon của tộc hồ ly.
Khi mùa hạ oi bức kéo đến, dòng suối Trường Sinh trở thành nơi vui chơi của thiếu niên. Hồ Thừa Dao thường nằm trên tảng đá lớn rợp bóng cây cổ thụ, một đuôi vô thức vẫy vẫy xua đuổi cái nóng, mắt hé mở nhìn Thẩm Trường An ngụp lặn dưới làn nước trong vắt để bắt những chú cá bống cát béo múp. Hắn sẽ tự tay nhóm lửa, nướng cá thơm phức rồi dâng lên cho nàng như một báu vật quý giá nhất. Thân hình thiếu niên dưới nắng hè bắt đầu lộ ra những đường nét rắn rỏi, làn da rám nắng khỏe khoắn, hoàn toàn thoát khỏi vẻ yếu ớt, gầy gò của những ngày đầu tiên lên núi.
Mùa thu sang mang theo những cơn gió heo may làm nhuộm vàng cả một góc rừng. Đây là lúc những quả đào Cửu Vĩ chín mọng, tỏa ra hương thơm ngọt lịm thấu tận tâm can. Thẩm Trường An sẽ trèo lên những cành cây cao nhất, cẩn thận lựa chọn những quả to nhất, căng mọng nhất để mang xuống cho nàng. Hắn còn giúp nàng thu hoạch hoa cúc hoang và các loại thảo mộc, phụ trách việc nhóm lửa, canh củi cho những vò rượu Bách Hoa Cất mà nàng hằng yêu thích. Nhìn thiếu niên bận rộn chạy ra chạy vào, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt lúc nào cũng lấp lánh niềm vui, Hồ Thừa Dao chợt nhận ra phủ đệ lạnh lẽo này từ bao giờ đã tràn ngập hơi thở của nhân gian ấm áp.
Nhưng có lẽ, mùa đông mới là khoảng thời gian khắc sâu vào tâm khảm của hai thầy trò nhất. Tuyết phủ trắng xóa cả Thanh Khâu Sơn, biến nơi đây thành một thế giới băng giá, lạnh lẽo thấu xương. Thẩm Trường An lúc ấy vẫn là một đứa trẻ phàm nhân, chưa có tu vi hộ thể, cơ thể co rúm lại vì lạnh dù đã mặc bao nhiêu lớp áo bông dày. Thấy đứa nhỏ run rẩy bên bếp lửa, Hồ Thừa Dao chỉ thở dài một tiếng, rồi tiến đến gần, dùng chín chiếc đuôi lông trắng muốt, mềm mại và ấm áp của mình cuộn tròn lấy hắn vào lòng. Đứa trẻ rúc sâu vào mớ lông hồ ly mềm mại, cảm nhận hơi ấm tuyệt đối và mùi hương gỗ tùng khô quen thuộc từ người nàng, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ bình yên. Đối với Hồ Thừa Dao, việc dùng cơ thể vốn cao quý của một Đại yêu để sưởi ấm cho một phàm nhân là điều không tưởng, nhưng nhìn gương mặt say ngủ thanh thản của hắn, nàng chỉ cảm thấy một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi và ngọt ngào lan tỏa trong lồng ngực. Chăm sóc hắn, bảo bọc hắn đã trở thành một thói quen không thể thiếu trong cuộc đời dài đằng đẵng của nàng.
Dưới sự nuôi dưỡng và chỉ bảo của Hồ Thừa Dao, Thẩm Trường An không chỉ lớn lên về thể xác mà còn bộc lộ một thiên tư kiếm đạo vô tiền khoáng hậu, khiến ngay cả một Đại yêu trải đời như nàng cũng phải nhiều lần kinh ngạc.
Hôm nay, dưới rừng đào rực rỡ, Thẩm Trường An đang luyện tập bộ kiếm pháp cơ bản nhất mà Hồ Thừa Dao tùy ý nhặt được từ một hang động của tu sĩ năm xưa. Hắn nắm chặt thanh kiếm gỗ trong tay, bộ pháp uyển chuyển nhưng mỗi bước chân giẫm xuống đất đều vững chãi như bàn thạch. Thần thái của hắn tập trung cao độ, đôi mắt đen nhánh sắc bén theo sát từng chuyển động của mũi kiếm.
Vút. Vút. Vút.
Tiếng xé gió vang lên liên tiếp, thanh kiếm gỗ đơn sơ trong tay hắn dường như có linh tính riêng. Khi hắn vung một chiêu hướng lên trời, một luồng kiếm ý vô hình bất ngờ bộc phát. Luồng kiếm ý ấy tuy chưa thực sự thuần thục nhưng lại vô cùng sắc bén, trực tiếp dẫn động linh khí xung quanh rừng đào cuộn trào theo. Những cánh hoa đào đang bay lả tả trong gió bỗng chốc bị hút vào vòng xoáy của kiếm khí, tạo thành một con rồng hoa nhỏ lượn lờ xung quanh thân hình thiếu niên.
Hồ Thừa Dao đang nằm trên ghế mây bỗng khựng lại, vò rượu trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Đôi mắt phượng của nàng mở to, nhìn chằm chằm vào vạt áo đang bay phần phật của Thẩm Trường An. Nàng không thể tin vào mắt mình. Một phàm nhân, chưa hề trải qua quá trình dẫn khí nhập thể, chưa có một giọt tu vi nào trong người, vậy mà chỉ dựa vào việc thấu hiểu chiêu thức đã có thể cộng hưởng với thiên địa linh khí. Thiên tư này, nếu ở các tông môn tu tiên phàm trần bên ngoài, chắc chắn sẽ được coi là thiên tài ngàn năm có một, là đối tượng được các đại năng tranh giành sống chết để nhận làm truyền thừa.
Trận mưa hoa đào lả tả rơi rụng xung quanh, Thẩm Trường An thu kiếm đứng thẳng, hơi thở có chút dồn dập nhưng ánh mắt lại sáng rực như định hải thần châm. Hắn quay đầu lại nhìn về phía hiên nhà, thấy sư phụ đang nhìn mình, trong lòng không khỏi dâng lên một niềm tự hào nho nhỏ.
Trường An, nghỉ tay uống chút nước bưởi mát lạnh này đi. Hồ Thừa Dao nhanh chóng thu lại vẻ kinh ngạc, cất tiếng gọi nhẹ nhàng, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông ngọc va vào nhau trong gió xuân.
Thiếu niên nghe thấy giọng nói của nàng thì dừng ngay chiêu thức. Hắn thu kiếm gỗ về sau lưng, dùng tay áo lau đi những giọt mồ hôi lăn dài trên trán rồi chạy nhanh về phía hiên nhà gỗ. Trên khuôn mặt góc cạnh của hắn rạng rỡ một nụ cười tươi tắn.
Sư phụ, người xem chiêu Kiếm Chiêu Chiết Liễu vừa rồi con luyện đã đúng thế chưa? Thẩm Trường An chạy đến bên hiên nhà, đón lấy bát nước mát từ tay nàng rồi uống một hớp lớn, ánh mắt lấp lánh sự chờ đợi được khen ngợi.
Hồ Thừa Dao vươn tay ra, nhẹ nhàng nhặt một cánh hoa đào đang vương trên tóc hắn xuống, cười nói: Đúng thế thì có đúng thế, nhưng lực đạo vẫn còn thiếu một chút kiên định. Ngươi mới tập luyện có mấy năm mà đòi sánh ngang với những tu sĩ luyện kiếm hàng trăm năm sao?
Thẩm Trường An mỉm cười gãi đầu, nhưng trong sâu thẳm đôi mắt hắn lại thoáng qua một tia trầm lắng khó nhận ra. Hắn ngồi xuống bậc gạch gỗ ngay dưới chân nàng, ngẩng đầu nhìn lên gương mặt tuyệt mỹ không hề chịu sự ảnh hưởng của thời gian của Hồ Thừa Dao.
Sau khi uống xong bát nước bưởi, Thẩm Trường An xin phép ra bờ suối Trường Sinh để rửa mặt. Hắn bước đi trên những phiến đá cuội, tiếng nước chảy róc rách bên tai như một khúc nhạc êm dịu. Thế nhưng, khi hắn cúi người xuống, vục một vốc nước lên mặt, ánh mắt hắn vô tình chạm phải hình ảnh phản chiếu của chính mình dưới làn nước trong vắt.
Trong làn nước ngược sáng, hắn thấy một gương mặt thiếu niên mười sáu tuổi đang tràn đầy sức sống. Nhưng nhìn kỹ hơn, hắn chợt thấy trên mái tóc đen nhánh của mình có dính một chút bụi sương trắng xóa từ đỉnh núi rơi xuống, trông giống như những sợi tóc bạc của người già. Đầu óc Thẩm Trường An ong lên một tiếng, một suy nghĩ đáng sợ bấy lâu nay hắn luôn trốn tránh bỗng chốc hiện về, rõ ràng và tàn nhẫn hơn bao giờ hết.
Hắn là một phàm nhân. Phàm nhân thì có sinh, lão, bệnh, tử. Mười năm qua, hắn đã lớn lên, từ một đứa trẻ thành một thiếu niên. Rồi mười năm, hai mươi năm, năm mươi năm nữa trôi qua, hắn sẽ già đi. Tóc hắn sẽ bạc trắng như tuyết, da thịt sẽ nhăn nheo, đôi mắt sẽ mờ đục và cơ thể này sẽ trở nên yếu ớt, chậm chạp. Cuối cùng, hắn sẽ nằm sâu dưới lòng đất lạnh, biến thành một nắm cát bụi vô danh.
Thẩm Trường An quay đầu nhìn lại phía hiên nhà gỗ Cửu Vĩ Điện. Dưới ánh nắng xuân ấm áp, Hồ Thừa Dao vẫn ngồi đó, làn da trắng sứ không tì vết không hề chịu bất kỳ sự tàn phá nào của thời gian. Nàng vẫn kiều diễm, vĩnh viễn không già đi, vĩnh viễn tồn tại cùng trời đất bao la này. Trăm năm đối với nàng chỉ như một cái chớp mắt, một giấc ngủ ngắn trong cuộc đời dài đằng đẵng.
Nghĩ đến cảnh tượng một ngày nào đó bản thân sẽ tan thành cát bụi, để lại nàng một mình cô đơn giữa Thanh Khâu rộng lớn, tim Thẩm Trường An nhói lên một nỗi đau đớn tột cùng. Hắn không sợ cái chết của bản thân, nhưng hắn sợ phải rời xa nàng. Hắn sợ khoảng thời gian ngắn ngủi của đời người không đủ để hắn đền đáp ơn nghĩa sâu nặng, không đủ để hắn ở bên cạnh che chở, làm bạn cùng nàng qua những tháng ngày tịch mịch. Hắn không muốn mình chỉ là một vị khách qua đường vội vã trong cuộc đời của nàng, hắn muốn là người ở bên nàng mãi mãi.
Nỗi sợ hãi chia ly biến thành một ngọn lửa khát khao mãnh liệt thiêu đốt tâm can thiếu niên. Hắn đứng dậy, bước từng bước nặng nề nhưng kiên định trở lại hiên nhà gỗ, đứng trước mặt Hồ Thừa Dao.
Sư phụ, phàm nhân thật sự không thể sống lâu như yêu tộc hay tiên nhân sao? Thẩm Trường An khẽ hỏi, giọng nói chìm xuống giữa tiếng suối chảy róc rách, mang theo một sự bất an tột cùng.
Hồ Thừa Dao ngơ ngác một chút trước câu hỏi bất ngờ và nghiêm túc của đứa trẻ. Nàng đặt vò rượu xuống đùi, nhìn sâu vào đôi mắt đang chất chứa bão giông của hắn, rồi vỗ nhẹ vào đầu hắn như cách nàng vẫn thường làm từ khi hắn còn nhỏ: Đạo trời vốn dĩ có sự cân bằng. Phàm nhân tuổi thọ ngắn ngủi nhưng lại có cảm xúc mãnh liệt, khả năng học hỏi và sinh sản mạnh mẽ. Yêu tộc chúng ta tuy trường thọ nhưng lại phải gánh chịu thiên kiếp tàn khốc của đất trời, mỗi lần độ kiếp đều là một lần bước qua cửa tử, mười phần thì chết đến chín phần. Sao tự nhiên hôm nay ngươi lại hỏi điều này?
Thẩm Trường An siết chặt thanh kiếm gỗ trong tay đến mức các đầu ngón tay trở nên trắng bệch. Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt kiên định và rực cháy đến mức khiến một Đại yêu ngàn năm như Hồ Thừa Dao cũng phải giật mình kinh ngạc.
Con muốn ở bên Sư phụ mãi mãi. Con không muốn mới mấy chục năm đã trở thành một ông lão gậy chống, càng không muốn gục ngã trước mặt người vì tuổi già sức yếu. Con muốn trở nên mạnh mẽ, muốn tìm ra con đường tu tiên trường sinh để có thể đồng hành cùng Sư phụ qua hàng ngàn, hàng vạn mùa hoa đào nở trên Thanh Khâu này.
Nghe những lời bộc bạch có phần ngây thơ nhưng chứa đựng sự quyết tâm sắt đá của thiếu niên, Hồ Thừa Dao ngơ ngẩn trong giây lát. Trong đôi mắt đen nhánh của hắn, nàng không nhìn thấy sự tham lam tuổi thọ, sự ích kỷ muốn trường sinh bất tử để hưởng lạc của con người thông thường. Thứ nàng nhìn thấy là một thứ tình cảm vô cùng thuần khiết, chân thành và mãnh liệt dành riêng cho nàng. Đó là sự tin tưởng tuyệt đối của một đứa trẻ đối với người đã cứu mạng mình, và cũng là khao khát bảo bọc, chở che ngược lại cho nàng sau mười năm nhận được sự yêu thương.
Một cảm giác ấm áp lạ kỳ chưa từng có lan tỏa khắp lồng ngực của nữ Đại yêu, khiến trái tim vốn dĩ lạnh lùng của nàng khẽ run lên một nhịp. Nàng đưa tay lên, nhẹ nhàng nhéo cái má đã bớt phúng phính của hắn, cười xòa để xua đi bầu không khí căng thẳng: Đồ ngốc này, tu tiên trường sinh đâu phải chuyện dễ dàng như ngươi nghĩ. Chốn hồng trần bên ngoài lừa lọc nguy hiểm, đường tu tiên gian nan và tàn khốc gấp muôn phần phàm trần. Ngươi cứ ở lại Thanh Khâu này, ngoan ngoãn luyện kiếm dưới sự bảo vệ của ta, ăn cơm con nấu, sống một đời bình yên trăm năm chẳng phải tốt hơn sao?
Con không sợ gian nan, càng không sợ tàn khốc. Thẩm Trường An đứng phắt dậy, lùi lại một bước. Thanh kiếm gỗ trong tay hắn đột ngột vung lên, tạo thành một luồng kiếm khí xé rách không khí phát ra tiếng rít chói tai, làm hàng ngàn cánh hoa đào xung quanh chao đảo bay ngược lên trời. Con sẽ trở nên mạnh mẽ, mạnh hơn bất kỳ ai. Một ngày nào đó, con sẽ không chỉ cần Sư phụ che chở, mà chính con sẽ đứng trước Cửu Vĩ Điện này, dùng thanh kiếm của mình để bảo vệ Sư phụ khỏi mọi hiểm nguy của thế giới bên ngoài.
Ánh nắng xuân rực rỡ chiếu xuống thân hình cao ráo, hiên ngang của thiếu niên, những giọt mồ hôi trên trán hắn phản chiếu ánh sáng lung linh như những viên ngọc quý. Bắt đầu từ khoảnh khắc ấy, trong lòng Thẩm Trường An đã gieo xuống một hạt giống mãnh liệt không gì có thể lay chuyển được. Hắn hiểu rằng, Thanh Khâu Sơn là một chốn bồng lai tiên cảnh bình yên, nhưng nếu hắn cứ mãi đắm chìm trong sự chở che của Hồ Thừa Dao, hắn sẽ vĩnh viễn chỉ là một đứa trẻ phàm nhân yếu ớt chịu sự chi phối của cát bụi thời gian. Để có thể trường sinh, để có thể đứng sóng đôi bên cạnh một Đại yêu Cửu Vĩ chí cao vô thượng mà không thẹn với lòng, hắn bắt buộc phải bước ra thế giới bên ngoài, dấn thân vào con đường tu tiên đầy tàn khốc và máu lệ.
Hồ Thừa Dao nhìn bóng lưng tràn đầy sức sống và quyết tâm sắt đá của Thẩm Trường An dưới rừng đào rực rỡ, lòng nàng tràn ngập những gợn sóng êm đềm và một nỗi niềm khó tả. Nàng đưa vò rượu lên môi, nhấp thêm một ngụm nữa. Vị rượu ngọt ngào, nồng ấm đọng lại trên đầu lưỡi, giống như những ngày tháng bình yên mà đứa trẻ phàm nhân này đã mang đến cho cuộc đời vô vị trước kia của nàng.
Cứ như thế, dưới sự chứng giám của gốc đào cổ thụ Cửu Vĩ ngàn năm và dòng suối Trường Sinh róc rách, bốn mùa xuân hạ thu đông lặng lẽ trôi qua, bồi đắp nên một lời hứa ngầm giữa hai tâm hồn, chuẩn bị cho những sóng gió cuộn trào sắp tới khi thiếu niên chính thức bước chân vào con đường nghịch thiên cải mệnh.