Chương 4:
Tập 4: Tuyết Phủ Thái Hư
Chương Bốn: Tuyết Phủ Thái Hư
Bước chân rời khỏi ranh giới Thanh Khâu Sơn cũng là lúc Thẩm Trường An chính thức để lại sau lưng thế giới điền văn ấm áp, nơi có mùi gỗ tùng khô thanh khiết và những vạt hoa đào nở rộ quanh năm dưới sự che chở của một Đại yêu chín đuôi chí cao vô thượng. Trước mắt thiếu niên mười lăm tuổi giờ đây là một lộ trình vạn dặm đầy sương gió, dẫn thẳng về phương bắc xa xôi, nơi Thái Hư Cảnh ngự trị như một biểu tượng cô độc và tàn nhẫn của đỉnh cao tu tiên giới.
Hành trình quá độ từ vùng đất Thanh Khâu ôn hòa sang vùng đất sương giá của Thái Hư Cảnh không đơn thuần là sự thay đổi về khoảng cách địa lý, mà là một cuộc lột xác đầy đau đớn về cả thể xác lẫn tinh thần đối với một phàm nhân. Càng đi về hướng bắc, sắc xanh của cỏ cây càng lùi xa, thay vào đó là những sa mạc đá xám xịt và những dải núi non trùng điệp bị bao phủ bởi một màu trắng xóa của băng tuyết vĩnh cửu. Không còn những dòng suối Trường Sinh nước chảy róc rách hiền hòa, nguồn nước duy nhất Thẩm Trường An có thể tìm thấy dọc đường là những dòng sông băng cứng ngắc, nơi hắn phải dùng đá nhọn đập vỡ từng chút một để lấy những ngụm nước lạnh ngắt, buốt tận tâm can.
Trên con đường độc đạo dẫn lên đỉnh Thái Hư, cái lạnh không phải là kẻ thù duy nhất. Khi màn đêm buông xuống, những cơn bão tuyết gầm rú như tiếng gào thét của vạn quỷ, mang theo những bầy sói tuyết mắt đỏ rực rỡ rình rập những kẻ bộ hành yếu ớt. Thẩm Trường An, với thân phận một phàm nhân chưa từng mở ra một tia linh lực nào, chỉ có thể dựa vào một thanh kiếm sắt bình thường nhặt được dọc đường và ý chí sinh tồn mãnh liệt để tự vệ. Đã có những đêm hắn phải ẩn nấp trong những hang đá chật hẹp, một tay nắm chặt chuôi kiếm, tay kia áp chặt mảnh vảy hồ ly trước ngực, lắng nghe tiếng móng vuốt thú dữ cào sột soạt ngoài cửa hang. Hơi ấm mỏng manh từ mảnh vảy hồ ly của Hồ Thừa Dao là thứ duy nhất giữ cho dòng máu trong người hắn không bị đông đặc, là ngọn hải đăng tâm linh dẫn dắt hắn qua những đêm đông dài dằng dặc.
Dọc theo những bậc thang đá dựng đứng dẫn lên cổng phái Thái Hư Kiếm Tông, Thẩm Trường An đã chứng kiến không biết bao nhiêu xác người. Đó là những thiếu niên phàm nhân cũng ôm mộng cầu tiên học đạo giống như hắn, nhưng thể chất yếu ớt đã không thể chống chọi lại cái lạnh thấu xương của vùng cực bắc. Có những người gục ngã khi chỉ còn cách cổng phái vài dặm, thân thể họ nhanh chóng bị tuyết trắng phủ kín, biến thành những pho tượng băng vĩnh cửu bên lề đường. Cảnh tượng tàn khốc ấy như một lời cảnh báo không lời về sự vô tình của đạo trời, nơi kẻ yếu không có quyền lựa chọn, và sự kiên trì nếu không đi đôi với sức mạnh thì chỉ là một trò đùa vô nghĩa. Nhưng mỗi khi nhìn thấy một cái xác đông cứng, ánh mắt của Thẩm Trường An lại càng trở nên lầm lì và kiên định hơn. Hắn không thể chết ở đây, vì ở Thanh Khâu vẫn có một người đang đợi hắn trở về làm Kiếm Tiên mạnh nhất.
Sau hơn ba tháng đi bộ ròng rã, đôi giày vải của Thẩm Trường An đã hoàn toàn rách nát, những ngón chân rớm máu rồi lại đóng băng, lặp đi lặp lại cho đến khi chai sạn. Cuối cùng, hắn cũng đứng trước cổng môn phái của Thái Hư Kiếm Tông. Cổng phái là một công trình vĩ đại được đẽo gọt từ một khối đá thạch anh nguyên khối cao hàng trăm trượng, tản ra những luồng linh khí hộ thể màu xanh lam nhạt, cô lập hoàn toàn bão tuyết bên ngoài.
Đứng xung quanh Thẩm Trường An lúc này là hàng ngàn thiếu niên từ khắp các đại châu tụ hội về tham gia kỳ tuyển chọn đệ tử năm nay. Khác biệt hoàn toàn với vẻ nhếch nhác, nghèo khổ của hắn, những kẻ này đại đa số đều là con em của các gia tộc tu tiên lỗi lạc hoặc các vương triều phàm nhân hiển hách. Họ khoác trên người những bộ y phục làm từ tơ tằm thượng hạng có thêu trận pháp giữ ấm, quanh thân luân chuyển linh khí tinh thuần, thần thái kiêu ngạo vô cùng. Sự xuất hiện của một kẻ rách rưới, y phục vải thô bám đầy bùn đất và tuyết bẩn như Thẩm Trường An ngay lập tức trở thành tâm điểm của những ánh nhìn khinh khỉnh và những lời bàn tán xôn xao.
Tại tiền sảnh rộng lớn lát bằng ngọc thạch, một thiếu niên mặc cẩm y màu tím thêu hình rồng vàng lấp lánh bước ra chặn trước mặt Thẩm Trường An. Kẻ này tên là Khương Hạo, thiên tài lục phẩm linh căn của một đại gia tộc tu tiên ở Trung Châu. Khương Hạo nhìn lướt qua đôi giày rách nát và bàn tay đầy vết sẹo của Thẩm Trường An, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khinh miệt sâu sắc. Khương Hạo lớn tiếng nói để tất cả xung quanh cùng nghe, hỏi rằng từ khi nào mà Thái Hư Kiếm Tông, đệ nhất kiếm phái của thiên hạ, lại trở thành nơi tị nạn cho lũ ăn mày phàm nhân vô dụng. Những tiếng cười rộ lên từ đám đông xung quanh phụ họa cho lời nhục mạ của Khương Hạo.
Không dừng lại ở lời nói, Khương Hạo muốn cho kẻ phàm phu tục tử này một bài học về sự tự lượng sức mình. Hắn ta khẽ hừ một tiếng, vận chuyển linh lực trong cơ thể, phóng thích ra một luồng linh áp mạnh mẽ áp thẳng về phía Thẩm Trường An. Đối với một người tu tiên đã bước chân vào giai đoạn Luyện Khí tầng ba như Khương Hạo, linh áp này đủ để khiến một phàm nhân bình thường phải quỳ sụp xuống đất, xương cốt đau nhói.
Dưới áp lực vô hình nặng nề như một tảng đá ngàn cân đè xuống vai, đầu gối của Thẩm Trường An khẽ run lên, tiếng xương khớp kêu răng rắc. Tuy nhiên, thay vì quỳ xuống xin tha như Khương Hạo mong đợi, Thẩm Trường An lại dùng hết sức lực của cơ thể, cắn chặt răng đến mức bật máu, ép bản thân phải đứng thẳng. Ánh mắt hắn nhìn Khương Hạo không có sự sợ hãi, cũng không có sự giận dữ bộc phát, mà chỉ có một sự im lặng tột cùng và một cái nhìn lầm lì, sâu hoắm như vực sâu vạn trượng. Cái nhìn ấy khiến một thiên tài kiêu ngạo như Khương Hạo đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, biến sự khinh miệt thành một nỗi tức giận pha lẫn đố kỵ khó hiểu. Trước khi xung đột kịp leo thang, tiếng chuông đồng cổ kính của môn phái vang lên vang dội, báo hiệu giờ khảo hạch đã đến, buộc tất cả phải di chuyển.
Các tân đệ tử được dẫn dắt bởi một vị Chấp Sự trưởng lão gương mặt nghiêm nghị, tiến về phía Đoạn Kiếm Đài. Đây là một quảng trường khổng lồ được đục đẽo từ một tảng đá bay lơ lửng giữa khoảng không vô định của vực thẳm Thái Hư. Bốn bề xung quanh không hề có tường hay lan can che chắn, chỉ có những luồng bão tuyết gầm rú dữ dội xé rách không gian, và những đám mây xám xịt cuồn cuộn bên dưới chân.
Điều kinh sợ nhất của Đoạn Kiếm Đài không phải là độ cao hay cái lạnh, mà là hàng vạn thanh kiếm gãy cắm chi chít trên mặt đài đá. Đó là phế tích từ những trận chiến sinh tử của các bậc tiền nhân, mỗi thanh kiếm dù đã gãy nát vẫn mang theo một phần kiếm ý oán niệm hoặc kiêu hùng còn sót lại. Hàng vạn luồng kiếm ý ấy đan xen vào nhau, tạo thành một ma trận tinh thần khủng khiếp, liên tục rèn giũa và khảo nghiệm kiếm tâm của bất kỳ ai bước lên đây. Chấp Sự trưởng lão tuyên bố rằng thử thách rất đơn giản, bất kỳ ai có thể ngồi xếp bằng trên Đoạn Kiếm Đài trong vòng ba canh giờ, cảm ứng và chống chọi được với kiếm ý của tiền nhân mà không bị điên loạn hay ngã xuống vực, người đó sẽ chính thức trở thành đệ tử ngoại môn.
Khi Thẩm Trường An bước những bước đầu tiên lên mặt đài đá xám đen, một cảm giác đau đớn tột cùng ngay lập tức bủa vây lấy hắn. Kiếm ý của tiền nhân ở đây không phải là thứ vô hình, mà đối với thức hải của hắn, chúng biến thành những hình ảnh ảo giác vô cùng chân thực. Vừa nhắm mắt lại để tập trung tinh thần, Thẩm Trường An liền thấy mình đang đứng giữa một chiến trường đẫm máu, vạn thanh đại kiếm từ trên trời cao lao xuống như mưa bão, đâm xuyên qua thân thể hắn. Những tiếng gào thét của vong hồn, tiếng binh khí va chạm đanh thép dội thẳng vào linh hồn hắn, muốn xé toạc thức hải non nớt của một phàm nhân.
Đồng thời, do không có linh lực hộ thể, kinh mạch của Thẩm Trường An phải trực tiếp gánh chịu sự bạo ngược của linh khí thiên địa đầy tạp chất trên Đoạn Kiếm Đài. Từng luồng khí lạnh buốt như băng theo lỗ chân lông tràn vào, chạy dọc theo các đường kinh mạch yếu ớt của hắn, tàn phá và làm đóng băng dòng máu lưu thông. Cơn đau thể xác lên đến đỉnh điểm khiến toàn thân hắn run rẩy bần bật, mồ hôi lạnh toát ra chưa kịp chảy xuống đã biến thành những hạt băng nhỏ bám trên má. Trong đầu hắn vang lên một giọng nói ma mị, thúc giục hắn hãy buông bỏ, hãy lùi lại một bước phía sau để trở về với cuộc sống phàm nhân bình thường, không cần phải chịu đựng sự hành hạ thấu xương này nữa.
Tuy nhiên, giữa ranh giới của sự sụp đổ, Thẩm Trường An lại nghĩ đến lời hứa dưới gốc đào cổ thụ Cửu Vĩ. Hắn nhớ đến ánh mắt dịu dàng ẩn sau vẻ cao ngạo của Hồ Thừa Dao, nhớ đến bát mì nhân gian ấm áp mà nàng đã tự tay nấu cho hắn khi hắn còn là một đứa trẻ mồ côi suýt chết đói. Nếu hắn bỏ cuộc ở đây, hắn sẽ mãi mãi chỉ là một con kiến cỏ phàm nhân với thọ mệnh ngắn ngủi vài chục năm, chứng kiến người mình thương sống cô độc qua hàng ngàn năm vạn năm. Sự đấu tranh giữa nỗi đau thể xác và khát vọng tinh thần diễn ra vô cùng gay gắt, Thẩm Trường An cắn chặt môi dưới đến mức máu tươi chảy dài xuống cằm, nhuộm đỏ một vệt tuyết trắng dưới chân, nhưng lưng hắn vẫn thẳng như một cây tùng già giữa bão tuyết.
Chứng kiến một tên phàm nhân như Thẩm Trường An vẫn có thể kiên trì ngồi vững qua hai canh giờ liên tục, Khương Hạo và một vài tên đệ tử đồng môn xuất thân gia tộc lớn bắt đầu cảm thấy bất an và đố kỵ tột cùng. Họ không thể chấp nhận được việc một kẻ mà họ coi là kiến cỏ lại có một ý chí kiên cường vượt qua cả những thiên tài có linh căn như họ. Trong lúc Chấp Sự trưởng lão đang quay lưng lại để chăm sóc cho một số đệ tử khác bị ngất xỉu, Khương Hạo nháy mắt với hai tên thuộc hạ đứng bên cạnh.
Ba kẻ này âm thầm kết ấn, vận dụng một mật pháp gia tộc nhỏ, điều khiển một luồng linh lực vô hình tác động vào trận pháp của Đoạn Kiếm Đài xung quanh vị trí của Thẩm Trường An. Hành vi phạm quy lén lút này đã làm thay đổi hướng đi của cơn bão tuyết, khiến những luồng cuồng phong mang theo những mảnh băng sắc nhọn như dao cạo và một lượng kiếm ý bạo ngược tăng lên gấp bội, dồn dập đổ ập xuống một mình Thẩm Trường An.
Áp lực tăng lên đột ngột khiến Thẩm Trường An hoàn toàn không kịp phòng bị. Sức mạnh của luồng kiếm ý hãm hại ấy đâm mạnh vào thức hải, khiến hắn cảm thấy một tiếng nổ oanh mịt mù trong tai, mắt mũi miệng đồng thời rớm máu. Ý thức của thiếu niên bắt đầu mờ mịt, cơ thể hắn đổ rạp về phía trước, hai tay chống xuống mặt băng lạnh giá, hơi thở đứt quãng. Màn sương trắng xóa của bão tuyết bắt đầu bao phủ lấy tầm nhìn của hắn, kéo hắn chìm vào bóng tối vĩnh hằng của cái chết.
Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi linh hồn của Thẩm Trường An tưởng chừng như sắp tan biến, mảnh vảy hồ ly nằm sát bên ngực trái của hắn bỗng nhiên bộc phát ra một luồng ánh sáng màu đỏ rực rỡ và ấm áp chưa từng có. Mảnh vảy vốn dĩ là một phần tinh hoa hộ thân của Đại yêu Cửu Vĩ Hồ Thừa Dao, chứa đựng một phần tu vi thâm hậu và mối liên kết cảm xúc sâu sắc giữa hai người. V vầng hào quang đỏ nhạt ấy nhanh chóng lan tỏa, hình thành một màng bảo hộ vô hình nhưng kiên cố xung quanh thân thể Thẩm Trường An, ngăn cách hoàn toàn sự công kích tàn nhẫn của bão tuyết và kiếm ý hãm hại từ bên ngoài.
Trong cơn mê sảng của sự sống và cái chết, Thẩm Trường An ngửi thấy một mùi hương vô cùng quen thuộc và ấm áp, đó là mùi hương của gỗ tùng khô thoang thoảng của Cửu Vĩ Điện. Trước mắt hắn, một đoạn ký ức ngắn hiện về rõ mùng một: hình ảnh Hồ Thừa Dao đang lười biếng nằm trên hiên nhà gỗ uống rượu, mỉm cười dõi theo hắn tập kiếm dưới rừng đào ngàn năm bạt ngàn hoa nở. Sự ấm áp tuyệt đối ấy tương phản gay gắt với cái lạnh lẽo và tàn nhẫn của thế giới tu chân xung quanh, trở thành một dòng suối sinh mệnh tưới mát và phục hồi lại kinh mạch đang bị tổn thương của hắn. Sức mạnh từ tình cảm khắc cốt ghi tâm và sự che chở của sư phụ đã đánh thức ý thức đang chìm sâu của thiếu niên.
Khi đôi mắt của Thẩm Trường An một lần nữa mở ra, toàn bộ sự yếu ớt, sợ hãi và những nét ngây thơ cuối cùng của một đứa trẻ phàm nhân đã hoàn toàn bị bão tuyết của Thái Hư Cảnh thổi bay không còn một dấu vết. Thay vào đó là một sự lột xác triệt để về kiếm tâm. Hắn hiểu ra một quy luật tàn khốc của thế giới này: ở nơi tu chân giới cá lớn nuốt cá bé, lòng trắc ẩn là thứ xa xỉ, và sự yếu đuối chính là bản án tử hình. Nếu hắn muốn bảo vệ người mình yêu, muốn thực hiện lời hứa trở thành kẻ mạnh nhất, hắn phải rèn giũa bản thân trở nên lạnh lùng và quyết đoán hơn bất kỳ ai.
Thẩm Trường An dùng đôi tay đầy máu của mình, bám chặt vào những thanh kiếm gãy trên mặt đất, từng chút một đứng thẳng dậy giữa sự bàng hoàng và kinh sợ của Khương Hạo cùng đồng bọn. Ánh mắt hắn lúc này không còn một tia cảm xúc phàm trần, mà trở nên lạnh lẽo, xa xăm và sắc bén như chính những vách đá dựng đứng của Thái Hư Cảnh. Luồng kiếm ý bạo ngược từ trận pháp đánh vào người hắn giờ đây không còn làm hắn lung lay, mà dường như bị ý chí sắt đá của hắn thuần hóa, luân chuyển xung quanh thân thể hắn như một phần của bản năng.
Sự kiên trì phi thường và sự thức tỉnh kiếm tâm mạnh mẽ của một kẻ phàm nhân không có linh căn đã thu hút sự chú ý của Chấp Sự trưởng lão. Vị trưởng lão bước đến trước mặt Thẩm Trường An khi thời gian ba canh giờ vừa vặn kết thúc. Ông nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng đầy kiên định của thiếu niên, rồi nhìn xuống vệt máu dài dưới chân hắn, trong mắt hiện lên một sự kinh ngạc và tán thưởng chưa từng có đối với một đệ tử mới nhập môn. Vị trưởng lão lớn tiếng công bố Thẩm Trường An là người đầu tiên vượt qua thử thách của Đoạn Kiếm Đài với thành tích xuất sắc nhất, chính thức bước qua vòng loại để trở thành đệ tử của Thái Hư Kiếm Tông.
Khép lại nhịp truyện của một ngày khảo hạch đầy máu và tuyết, Thẩm Trường An không hề nhìn lại những kẻ vừa hãm hại mình, bước đi của hắn hướng thẳng về phía sâu trong tiên môn, mở ra một chương mới đầy khốc liệt và rèn giũa trên con đường tu tiên chính thống.