Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 5: Tập 5: Thiên Kiếp Tàn Khốc

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Thời gian ở nhân gian trôi qua tựa như bóng câu qua cửa sổ, chớp mắt một cái đã ba mươi năm kể từ ngày bóng dáng thiếu niên Thẩm Trường An khuất dạng dưới chân núi Thanh Khâu.

Ba mươi năm, đối với phàm nhân dưới thị trấn, đó là nửa đời người đầy thăng trầm biến đổi. Những đứa trẻ năm xưa chạy nhảy ngoài phố giờ đã thành người gánh vác gia đình, những nếp nhăn đã hằn sâu trên khóe mắt của người già, và vài quán ăn cũ cũng đã đổi chủ. Nhưng đối với tộc hồ ly ngàn năm trên đỉnh Thanh Khâu, ba mươi năm ấy chỉ tựa như một giấc ngủ trưa kéo dài trên hiên nhà gỗ ngập tràn ánh nắng.

Thế nhưng, giấc ngủ trưa ấy lần này lại kéo dài trong một không gian vắng lặng đến lạ kỳ.

Sau khi Thẩm Trường An rời đi, Cửu Vĩ Điện dường như rộng lớn hơn rất nhiều. Rừng đào cổ thụ vẫn đến mùa trút lá rồi lại đâm chồi nếp lộc, suối Trường Sinh vẫn róc rách chảy qua những gờ đá rêu phong, nhưng tiếng cười nói trong trẻo của đứa trẻ phàm nhân năm nào, tiếng vun vút của thanh kiếm gỗ tập tành dưới bóng cây buổi sớm đã hoàn toàn biến mất.

Hồ Thừa Dao vẫn giữ thói quen cũ. Nàng hay nằm lười biếng trên hiên nhà bằng gỗ tùng khô, một chân co một chân duỗi, tà áo đỏ trải dài trên sàn gỗ tản ra hương rượu nhẹ nhàng. Tay cầm vò rượu tùng thơm nồng, ánh mắt nàng vô định dõi theo khoảng sân trống trải trước mặt. Tại đó, trên thân cây đào cổ thụ Cửu Vĩ ngàn năm, những vạch khắc đo chiều cao của Thẩm Trường An vẫn còn nguyên vẹn. Vạch khắc cuối cùng sâu nhất, sắc nét nhất, chính là vết tích hắn để lại vào buổi chiều hoàng hôn đỏ rực trước khi bước xuống núi.

Nàng khẽ nâng vò rượu, nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng chát xộc lên đầu lưỡi. Nàng không bao giờ thừa nhận mình nhớ hắn. Một Đại yêu chín đuôi sống qua hàng ngàn năm phong ba làm sao có thể vương vấn một phàm nhân bé nhỏ? Nàng tự nhủ rằng bản thân chỉ cảm thấy cuộc sống trường sinh này đôi khi quá đỗi tẻ nhạt khi thiếu đi một sinh mệnh nhỏ bé để nàng nuôi dưỡng, trêu đùa và nghe hắn gọi hai tiếng Sư phụ đầy kính cẩn.

Tuy nhiên, khoảng thời gian tĩnh lặng ấy không kéo dài mãi mãi. Trong ba mươi năm Thẩm Trường An vắng mặt, tu vi của Hồ Thừa Dao đã chạm đến ngưỡng cửa tối cao của cảnh giới Đại yêu chín đuôi. Sức mạnh tích tụ qua hàng ngàn năm hấp thụ tinh hoa nguyệt khí đã bão hòa đến mức tối đa. Ngân đan trong cơ thể nàng cuồn cuộn linh lực, liên tục va đập vào vách ngăn ranh giới, thúc giục nàng phải tiến hành bước nhảy vọt sinh tử: vượt qua thiên kiếp để tiến vào cảnh giới Hóa Thần.

Hóa Thần — đó là cột mốc phân chia giữa linh vật và thần minh. Bước qua được, nàng sẽ trở thành tồn tại chí cao vô thượng, chân chính đứng ngang hàng với thiên địa, thọ mệnh cùng trời đất. Nhưng nếu thất bại, cái giá phải trả chỉ có một: thần hình câu diệt, biến thành tro bụi giữa nhân gian.

Để chuẩn bị cho ngày trọng đại này, Hồ Thừa Dao đã chọn đỉnh Vân Vụ, điểm cao nhất của Thanh Khâu Sơn. Nơi đây quanh năm mây mù bao phủ, cách biệt hoàn toàn với sự nhiễu loạn của hồng trần đại lục và là nơi giao hòa mạnh mẽ nhất giữa linh khí đất trời. Nàng thừa hiểu rằng, thiên kiếp Hóa Thần của Yêu tộc vốn tàn khốc hơn phàm nhân tu sĩ gấp hàng bội phần. Thiên đạo vốn dĩ công bằng nhưng cũng tàn nhẫn, luôn khắc nghiệt với những loài dị tộc sinh ra đã mang sức mạnh nghịch thiên.

Vào một ngày giữa thu, bầu trời Thanh Khâu Sơn đột ngột biến sắc.

Mới buổi sáng, mây ngũ sắc còn hiền hòa bao phủ các triền núi, nắng thu vàng óng chiếu xuống rừng đào. Nhưng khi giữa trưa vừa đến, một luồng áp lực vô hình, nặng nề như hàng vạn ngọn đại sơn từ trên cao ép xuống. Từ bốn phương tám hướng, những tảng mây đen cuồn cuộn kéo đến như làn sóng thủy triều màu mực, nhanh chóng nuốt chửng toàn bộ ánh mặt trời.

Đỉnh Vân Vụ trong nháy mắt bị nhấn chìm vào một không gian tăm tối rợn người. Giông bão nổi lên dữ dội, gió cuồng phong rít gào qua các vách đá dựng đứng như tiếng gầm rú của vạn con dã thú đói mồi. Không khí trở nên đặc quánh, mang theo mùi vị ozon nồng nặc của sấm sét và sự hủy diệt sắp sửa giáng xuống.

Ở phía dưới chân núi, các tộc nhân hồ ly hoảng sợ chui ra khỏi hang động. Họ ngước nhìn lên đỉnh Vân Vụ đang bị bao phủ bởi một vầng mây đen xoáy tròn tàn khốc, ánh mắt tràn ngập sự kính sợ và lo âu.

Tộc trưởng đang độ kiếp! Thiên kiếp Hóa Thần giáng xuống rồi!

Những tiếng xầm xì kinh ngạc vang lên trong tộc. Chưa từng có ai ở Thanh Khâu chứng kiến một trận thiên kiếp nào mang theo quy mô tàn khốc đến mức này.

Trên đỉnh tảng đá cao nhất của đỉnh Vân Vụ, Hồ Thừa Dao đứng độc hành. Tà áo màu đỏ rực rỡ như máu tươi bay phần phật trong gió bão. Mái tóc đen tuyền tung bay hỗn loạn, nhưng khuôn mặt nàng vẫn giữ nguyên vẻ kiều diễm và lạnh lùng vốn có. Sau lưng nàng, chín cái đuôi hồ ly trắng muốt, khổng lồ đồng loạt xòe rộng ra như một chiếc quạt vĩ đại. Mỗi cái đuôi đều tỏa ra vầng hào quang bạch kim cuồn cuộn, chống chọi lại áp lực nặng nề đang ép xuống từ tầng không.

Nàng ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào mắt trận thiên lôi đang xoáy sâu trên đỉnh đầu. Nàng là Đại yêu chín đuôi của Thanh Khâu, là chủ nhân của Cửu Vĩ Điện. Lòng kiêu hãnh của nàng không cho phép nàng cúi đầu hay chùn bước trước bất kỳ uy lực nào, dù đó có là ý chí tàn nhẫn của Thiên đạo.

Ầm ầm!

Tiếng sấm đầu tiên nổ tung, âm thanh xé rách màng tai làm rung chuyển toàn bộ dãy núi Thanh Khâu. Từ trong lòng vòng xoáy đen kịt, một tia chớp màu xanh lam to bằng cột nhà giội thẳng xuống với tốc độ xé gió.

Mở!

Hồ Thừa Dao khẽ hừ lạnh. Một cái đuôi khổng lồ phía sau nàng vung lên, hóa thành một đạo bình chướng linh lực kiên cố đón đỡ lấy tia lôi điện.

Oành!

Dư chấn của đợt va chạm đầu tiên tạo ra những làn sóng xung kích tàn phá không gian xung quanh. Lớp đá cuội ngàn năm trên đỉnh Vân Vụ lập tức vỡ vụn thành bột mịn, bụi đá bốc lên mù mạt rồi bị gió bão thổi bay vèo vèo vào không trung.

Trận sinh tử chiến giữa Đại yêu chín đuôi và Thiên đạo chính thức bùng nổ.

Không cho Hồ Thừa Dao bất kỳ thời gian thở dốc nào, tầng mây đen điên cuồng trút xuống liên tiếp các đợt lôi kiếp. Đạo thứ hai, đạo thứ mười, đạo thứ hai mươi, rồi đạo thứ ba mươi... Những tia lôi điện màu xanh lam nối đuôi nhau giội xuống như một trận mưa rào bằng lửa lôi đình.

Sức tàn phá vượt xa tất cả những gì Hồ Thừa Dao từng dự tính. Sức mạnh của sấm sét không những không suy giảm mà sau mỗi đợt, uy lực của chúng lại tăng lên gấp đôi. Bề mặt các cái đuôi của nàng bắt đầu xuất hiện những vết cháy xém đen kịt. Sắc mặt Hồ Thừa Dao bắt đầu lộ ra vẻ nghiêm trọng. Thân hình mảnh mai của nàng khẽ run lên dưới áp lực nghẹt thở. Tà áo đỏ rực rỡ đã xuất hiện vô số vết rách do dư chấn lôi điện gây ra, máu tươi từ các vết thương nhỏ bắt đầu rỉ ra, nhuốm đỏ thêm màu áo.

Linh lực trong cơ thể nàng vận chuyển đến mức tối đa, điên cuồng cuộn trào để lấp đầy những khoảng trống phòng ngự đang liên tục bị đánh nát.

Rắc! Rắc!

Sức tàn phá của thiên kiếp không chỉ dừng lại ở đỉnh Vân Vụ. Những tia lôi điện gián tiếp, mang theo sức mạnh cuồng tàn, bắt đầu đánh lạc hướng giội xuống các triền núi xung quanh.

Cửu Vĩ Điện — ngôi cung điện cổ kính kiên cố, biểu tượng vĩnh hằng của Thanh Khâu, nơi chứa đựng vô số kỷ niệm bình yên của Hồ Thừa Dao và Thẩm Trường An — nay nằm ngay trong tầm tàn phá của lôi phạt.

Một đạo lôi điện khổng lồ đánh trúng mái ngói lưu ly của chính điện. Tiếng gạch đá vỡ vụn vang lên chói tai. Những cây cột bằng gỗ tùng khô ngàn năm tuổi nứt toác rồi bùng cháy ngùn ngụt trong ngọn lôi hỏa tử thần. Góc hiên nhà nơi nàng từng nằm uống rượu, khoảng sân nơi Thẩm Trường An từng tập kiếm, tất cả chỉ trong chớp mắt đã chìm trong bão lửa và vụn đá đổ nát.

Khung cảnh điền văn thanh tĩnh, ấm áp của mười năm nuôi dưỡng đứa trẻ phàm nhân giờ đây đã hoàn toàn bị đập tan không còn một vết tích.

Hồ Thừa Dao từ trên đỉnh núi nhìn xuống, chứng kiến ngôi nhà của mình bị tàn phá, trong lòng dâng lên một nỗi đau xót vô hạn. Nhưng nàng không thể phân tâm, bởi trên đỉnh đầu nàng, tầng mây đen đã biến đổi sang một hình thái đáng sợ hơn nhiều.

Đạo thiên lôi thứ bốn mươi chín — đạo lôi kiếp quyết định cuối cùng — đang ngưng tụ.

Lần này, màu sắc của sấm sét không còn là màu xanh lam thông thường nữa. Ngay chính giữa lõi của vòng xoáy đen kịt, một vệt sáng màu tím đậm, huyền bí và mang theo hơi thở của sự tịch diệt tuyệt đối bắt đầu uốn lượn.

Tử Lôi.

Đó là loại thiên lôi tàn khốc nhất trong truyền thuyết tu tiên, thứ chỉ xuất hiện khi Thiên đạo muốn triệt hạ hoàn toàn những tồn tại dị số có khả năng làm mất cân bằng thế giới.

Sắc mặt Hồ Thừa Dao tái nhợt, cảm giác nguy hiểm tột cùng dâng lên trong tâm khảm. Nàng biết, nếu không thể đỡ nổi đạo Tử Lôi này, nàng sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian.

Đến đây! Nàng nghiến răng thốt lên một tiếng, cắn chặt môi đến mức bật máu.

Vận chuyển toàn bộ tu vi ngàn năm còn lại, chín cái đuôi khổng lồ của Hồ Thừa Dao đồng loạt co cụm lại trước ngực, cuộn tròn lại thành một quả cầu hộ thân bằng linh lực thuần khiết nhất. Toàn thân nàng tỏa ra thứ ánh sáng đỏ rực rỡ đến chói mắt, cố gắng chống chọi trực diện với bóng tối tịch diệt đang đè nặng.

RẮC!

Một âm thanh giòn tan như tiếng thủy tinh vỡ vang lên từ tận sâu trong vách đá và nứt rạn của hư không. Tia Tử Lôi khổng lồ như một con giao long viễn cổ mang theo sự cuồng nộ của vũ trụ, xé rách bầu trời đêm mịt mù, lao thẳng xuống với tốc độ vượt qua mọi giới hạn thời gian.

Nó đâm xuyên qua vạn trượng mây mù, oanh kích trực diện vào quả cầu linh lực của Hồ Thừa Dao.

OÀNH!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng phát. Ánh sáng tím và đỏ đan xen vào nhau xé toạc màn đêm, chiếu sáng toàn bộ dãy núi Thanh Khâu trong một khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi dấn chìm tất cả vào sự hủy diệt.

Mặt đất dưới chân Hồ Thừa Dao lún xuống hàng mấy trượng. Cả ngọn núi đỉnh Vân Vụ rung lắc dữ dội, vách đá rạn nứt nghiêm trọng rồi sụp đổ từng mảng lớn xuống vực sâu thẳm.

Quả cầu linh lực hộ thân của nàng chỉ chống đỡ được trong vài nhịp thở ngắn ngủi trước khi bị sức mạnh cuồng bạo của Tử Lôi nghiền nát thành từng mảnh vụn quang hoa.

Tia sét tím tàn nhẫn đánh thẳng vào thân thể nhỏ bé của Hồ Thừa Dao.

Khựng!

Cảm giác đau đớn kịch liệt chưa từng có tàn phá cơ thể nàng. Giống như có hàng vạn mũi dao nung đỏ cùng lúc đâm xuyên qua từng thớ thịt, bẻ gãy từng khúc xương, thiêu rụi từng kinh mạch trong người. Hồ Thừa Dao phun ra một ngụm máu tươi rực đỏ, cơ thể nàng bị hất văng ra xa, đập mạnh vào vách đá phía sau trước khi ngã gục xuống vũng máu.

Tu vi ngàn năm điên cuồng tiêu tán qua các vết thương. Chín cái đuôi trắng muốt lừng lẫy giờ đây nhuốm đầy máu tươi, ủ rũ rũ xuống mặt đá lạnh lẽo.

Thế nhưng, sự tàn khốc của thiên kiếp không dừng lại ở thể xác. Sức mạnh của Tử Lôi mang theo ý chí tịch diệt thâm nhập sâu vào thức hải của nàng, điên cuồng càn quét và tấn công trực tiếp vào nguyên thần.

Nguyên thần của Đại yêu chín đuôi vốn kiên cố như kim cương, nay dưới sự oanh kích của Thiên đạo đã xuất hiện vô số vết nứt rạn chi tít. Cơn đau rách toác từ tận sâu trong linh hồn khiến một người kiêu hãnh như Hồ Thừa Dao cũng không thể kiềm chế được.

Nàng cất tiếng thét dài đau đớn — một tiếng thét xé lòng vang vọng khắp núi rừng Thanh Khâu, chứa đựng sự bi thương, uất hận và bất lực tột cùng.

Nàng cảm nhận được ý thức của mình đang mờ nhạt dần. Sinh mệnh lực đang trôi chảy ra ngoài như nước lũ vỡ đê. Độ kiếp thất bại. Linh hồn nàng đang tan vỡ.

Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sinh và tử ấy, bản năng sinh tồn mạnh mẽ của dòng máu Đại yêu ngàn năm trong người Hồ Thừa Dao đã tự động kích hoạt.

Linh lực tàn hỏa còn sót lại trong cơ thể nàng, kết hợp với khí vận ngàn năm của vùng đất Thanh Khâu, đột ngột hội tụ về phía trái tim. Một luồng ánh sáng bạch kim dịu nhẹ từ sâu trong huyết mạch trỗi dậy, vươn ra bao bọc lấy nguyên thần đang trên đà sụp đổ.

Phong ấn tự nhiên.

Đây là cơ chế tự bảo vệ tối cao và tàn nhẫn nhất của tộc Cửu Vĩ Hồ khi đối mặt với đại nạn diệt vong. Phong ấn này sẽ đóng băng toàn bộ thương thế, cách ly nguyên thần khỏi sự tàn phá của lôi phạt, giúp giữ lại một tia tàn hơi cho chủ thể.

Tuy nhiên, việc nghịch chuyển quy luật sinh tử này đòi hỏi một cái giá vô cùng đắt giá.

Để dồn toàn bộ nguồn năng lượng còn lại bảo vệ lõi nguyên thần, phong ấn tự nhiên bắt đầu cắt bỏ và cô lập tất cả những phần ký ức, cảm xúc không liên quan trực tiếp đến bản năng sinh tồn cốt lõi của một Đại yêu.

Trong không gian thức hải đang sụp đổ, những mảng ký ức của Hồ Thừa Dao bắt đầu vỡ tan thành từng mảnh thủy tinh lung linh:

Nàng thấy hình ảnh mình đứng giữa rừng đào rực rỡ, đưa tay đỡ lấy một đứa trẻ mồ côi gầy gò với đôi mắt kiên cường...

Nàng thấy bối cảnh thị trấn chiều tà ngập tràn khói bếp, và bát mì nhân gian ấm áp đầu tiên nàng bưng cho hắn...

Nàng thấy những vạch khắc đo chiều cao trên thân cây cổ thụ, tiếng cười nói giòn tan của thiếu niên dưới hiên nhà gỗ...

Nàng thấy mảnh vảy hồ ly hộ thân phù nàng tự tay trao cho hắn, cùng lời hứa hăm hở của hắn trước khi xuống núi: Sau này ta sẽ trở thành Kiếm Tiên mạnh nhất quay về rước nàng...

Không...

Trong cõi vô thức, Hồ Thừa Dao khẽ run lên. Nàng muốn với tay giữ lại những mảnh ký ức ấy. Nàng muốn giữ lại nụ cười của đứa trẻ đó, giữ lại hương vị bát mì nhân gian, giữ lại chút ấm áp hiếm hoi trong cuộc đời trường sinh lạnh lẽo của mình.

Nhưng luồng ánh sáng bạch kim tàn nhẫn không dừng lại. Phong ấn tự nhiên vận hành theo quy luật sinh tồn lạnh lùng. Nàng càng cố giữ, luồng sáng ấy càng nuốt chửng những ký ức đó nhanh hơn. Tất cả những tình cảm ngọt ngào, dịu dàng và ấm áp nhất mà nàng tích lũy trong mười năm nuôi dưỡng Thẩm Trường An đều bị cuộn chặt lại, ném sâu vào nơi tăm tối và u uẩn nhất của linh hồn, cách ly hoàn toàn với ý thức của nàng.

Hồ Thừa Dao gánh chịu nỗi đau xé rách về cả thể xác lẫn tâm hồn. Trái tim nàng bỗng chốc trở nên trống rỗng. Sự ấm áp, lòng trắc ẩn ẩn sâu mà Thẩm Trường An từng khơi dậy trong nàng giờ đây đã biến mất không một dấu vết, trả lại sự lạnh lẽo như băng giá ngàn năm.

Khi tia Tử Lôi cuối cùng tan biến vào không trung, bầu trời mây đen ngột ngạt cũng từ từ rút đi, trả lại không gian yên ắng đến đáng sợ cho đỉnh Vân Vụ hoang tàn.

Hồ Thừa Dao nằm bất động trên vũng máu, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được. Chín cái đuôi khổng lồ của nàng từ từ thu nhỏ lại, hóa thành làn khói mỏng rồi biến mất hoàn toàn vào trong cơ thể.

Phong ấn tự nhiên đã hoàn thành. Nó đã giữ lại được mạng sống cho nàng trước sự cuồng nộ của Thiên đạo. Nhưng cái giá phải trả là nó đã biến nàng trở lại thành một Đại yêu lãnh đạm, cô độc và vô cảm — đúng như bản chất của nàng trước khi gặp đứa trẻ phàm nhân ấy.

Nàng chìm vào một giấc ngủ sâu. Một giấc mộng dài u tối không có bóng dáng của bất kỳ ai, hoàn toàn quên mất rằng ở thế giới tu chân tàn khốc và đố kỵ bên ngoài, có một thiếu niên đang liều mạng rèn luyện kiếm tâm giữa bão tuyết Thái Hư, ôm chặt mảnh vảy hồ ly trong ngực áo và gánh vác lời hứa ba trăm năm chỉ để quay về rước nàng...