Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 4: Tập 4: Trầm Thủy Áp Giới

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Tuyết trắng bao phủ ranh giới Tử Hàn Cung dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một quần thể kiến trúc tiên gia sừng sững giữa biển mây trùng điệp. Thanh Vân Điện hiện ra như một tòa thiên cung tách biệt hoàn toàn với trần thế, tĩnh mịch, uy nghiêm và mang một bầu không khí lạnh lẽo đến ghê người.

Tại nơi sâu nhất của điện, Trầm Thủy Tràn ẩn mình giữa những làn sương băng vĩnh cửu. Đó là một đài đá cẩm thạch rộng lớn, bao bọc xung quanh bởi ba mươi sáu cột đá bạch ngọc cao ngút tầm mắt, trên thân cột khắc đầy những đường phù điêu cổ xưa ẩn hiện linh quang. Mây trắng cuồn cuộn vờn quanh các chân cột, không khí ngưng tụ thành từng vệt sương buốt giá, chỉ một luồng gió nhẹ thoảng qua làn da cũng đủ khiến linh lực người phàm bị đóng băng.

Lăng Tiêu đáp xuống giữa tâm Trầm Thủy Tràn. Tà áo bạch ngọc của hắn lay động nhẹ theo từng nhịp bước thong dong nhưng chứa đựng áp lực vô hình. Phía sau hắn, Bạch Dao bị một luồng linh lực vô hình trói buộc, loạng choạng ngã gục xuống nền đá cẩm thạch buốt giá. Dù giọt máu vô tình dưới chân núi tuyết đã tạm thời dập tắt cơn thiêu đốt xé rách kinh mạch, thân thể nàng vẫn còn cực kỳ yếu ớt. Làn da nàng tái nhợt, hơi thở ngắn và dồn dập, từng thớ thịt vẫn còn đọng lại dư vị tê dại của cơn ác mộng vừa trải qua.

Lăng Tiêu chậm rãi xoay người lại. Ánh mắt hắn lạnh lẽo tựa hồ nước mùa đông vĩnh cửu, không một gợn sóng, lặng lẽ soi rọi xuống nữ hồ ly đang nằm chật vật dưới sàn. Hắn đưa bàn tay thon dài lên, ngón tay gõ nhẹ vào khoảng không. Ngay lập tức, từ sâu dưới nền đá cẩm thạch, bốn sợi linh xích bạch ngọc mảnh như tơ nhện nhưng tỏa ra ánh ngân bạch ngợp thở vút lên. Chúng như những con xà tinh bằng ánh sáng, nhanh chóng quấn chặt lấy hai cổ tay và hai cổ chân của Bạch Dao. Tiếng kim loại linh lực va chạm vang lên lanh lảnh, khô khốc giữa không gian tịch mịch.

Linh xích không đâm sâu vào thịt da hay cố tình gây ra tổn thương thể xác dã man, nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào da thịt, chúng lập tức ăn sâu vào các huyệt đạo. Một luồng hàn khí thấu xương xông thẳng vào cơ thể, khóa chặt lấy kinh mạch, đè nén dòng ma lực Mị Hương đang âm ỉ cuộn trào bên trong nàng. Bạch Dao khẽ giật mình, toàn thân run bắn. Nàng ngước mắt nhìn bốn sợi xích sáng rực ánh ngân bạch đang siết nhẹ lấy cổ tay mình, rồi ngước lên nhìn người đàn ông đang đứng ngạo tễnh trước mặt.

Lăng Tiêu không hề bộc lộ một chút cảm xúc nào. Việc hắn đưa nàng về đây tuyệt đối không xuất phát từ lòng nhân từ hay sự thương hại. Đó thuần túy là sự tính toán lạnh lùng của một Đạo Tôn gánh vác trật tự thế gian. Một Cửu Vĩ Hồ mang Mị Hương bộc phát có thể gây ra tai họa thảm khốc cho nhân giới nếu để nàng tự do đi lại. Giám sát nàng ngay dưới mắt mình, trong vùng phong ấn chặt chẽ nhất của Tử Hàn Cung, là cách hiệu quả nhất để triệt tiêu mối họa.

Thanh Vân Điện là nơi thanh quy nghiêm ngặt nhất Tử Hàn Cung, Lăng Tiêu cất giọng. Âm thanh của hắn trầm thấp, phẳng lặng nhưng chứa đựng uy áp nặng ngàn cân khiến không gian xung quanh như ngưng đọng. Ngươi sẽ ở lại Trầm Thủy Tràn. Bất kỳ hành động vượt quá giới hạn nào cũng sẽ trả giá bằng nguyên thần của ngươi.

Nói rồi, Lăng Tiêu dứt khoát xoay người, tà áo trắng lướt đi, định bước rời khỏi đài đá.

Nhìn bóng lưng sừng sững, xa cách tựa như ngọn núi tuyết vĩnh cửu ấy, trong đầu Bạch Dao lập tức xoay chuyển hàng trăm suy nghĩ với tốc độ chóng mặt. Nàng là hồ ly của Thanh Hồ Động, dù bản tính ngây thơ nhưng tuyệt đối không phải kẻ ngu ngốc. Nàng biết rõ nếu bị giam cầm vĩnh viễn ở cái nơi lạnh lẽo như mồ mả này, đến kỳ Mị Hương bộc phát tiếp theo mà không có máu của hắn, nàng chắc chắn sẽ nổ tung kinh mạch mà chết. Muốn sống, nàng phải thoát khỏi đây. Mà muốn thoát khỏi đây, hoặc ít nhất là giữ được cái mạng nhỏ này, nàng phải làm cho kẻ nắm giữ sinh sát đại quyền kia mềm lòng.

Ánh mắt Bạch Dao lóe lên một tia ma ranh vốn có của loài hồ ly. Nàng lập tức thu lại vẻ hoảng loạn chật vật, chậm rãi co chân, chống bàn tay nhỏ nhắn nâng thân thể mềm mại đứng dậy. Tiếng linh xích khẽ va vào nhau tạo nên những âm thanh trong trẻo nhưng đầy giằng xé.

Đạo Tôn xin dừng bước...

Giọng nói của nàng vang lên, mềm mại như dải lụa thêu lướt qua ngực áo, ngọt ngào và đong đầy ma lực quyến rũ tự nhiên. Trút bỏ vẻ nhếch nhác vừa rồi, Bạch Dao cố tình thả lỏng bờ vai, tà áo lụa mỏng manh xông xênh rủ xuống, tiết lộ làn da trắng muốt như tuyết mịn cùng xương quai xanh quyến rũ. Nàng bước từng bước uyển chuyển tiến về phía lưng Lăng Tiêu, dù bốn sợi linh xích đang kéo căng, nàng vẫn cố tình phô diễn trọn vẹn sự ma mị, uyển chuyển của tộc Cửu Vĩ.

Đôi mắt phượng long lanh nước của nàng đắm đuối nhìn vào lưng hắn. Mị Hương vốn đang bị linh xích đè nén trong cơ thể bắt đầu được nàng chủ động ép vận chuyển. Nó len lỏi qua từng kẽ xích, tỏa ra một làn hương dạ lý ngọt ngào, nồng nặc ma thuật dụ dỗ. Làn hương ấy hóa thành những làn sương hồng nhạt vờn quanh không gian Trầm Thủy Tràn, cố gắng xâm nhập vào tâm trí người đối diện, khơi gợi những khao khát nguyên thủy nhất của một nam nhân.

Đạo Tôn nỡ lòng nào để một nữ tử yếu đuối, không chút sức phản kháng như thiếp bị xích ở nơi băng lạnh này sao? Bạch Dao tiến lại gần thêm một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn vài tấc. Nàng ngẩng khuôn mặt kiều diễm tuyệt trần, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, ánh mắt ngấn lệ như muốn tan chảy lòng người. Thiếp đã chịu bao nhiêu đau đớn dưới chân núi, khó khăn lắm mới giữ được một hơi thở... Chẳng lẽ Đạo Tôn lại tàn nhẫn đến mức coi thiếp như yêu ma ác độc cần phải giam cầm, hành hạ sao?

Nàng đưa bàn tay thon nhỏ, mềm mại lên, định chạm nhẹ vào vạt áo bạch ngọc của hắn. Ma thuật quyến rũ đạt đến đỉnh điểm, sắc hồng ma mị bao phủ lấy thân hình nữ hồ ly, tạo nên một khung cảnh cực kỳ kiều diễm nhưng ngập tràn cạm bẫy. Nàng tin rằng, trên đời này không một nam nhân nào có thể cưỡng lại được sự nũng nịu, nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành và Mị Hương của Cửu Vĩ Hồ khi đã cố tình thi triển.

Tuy nhiên, đáp lại màn trình diễn mê hoặc đủ làm nghiêng ngửa chúng sinh ấy là một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Đến mức đáng sợ.

Lăng Tiêu thậm chí không hề quay đầu lại, cũng chẳng buồn chớp mắt. Hắn đứng đó, vững chãi như ngọn đại sơn ngàn năm trước gió bụi. Vô Tình Đạo trong cơ thể hắn tự động vận hành, tạo thành một hàng rào tâm trí kiên cố đến mức Mị Hương của Bạch Dao vừa chạm vào tà áo hắn đã lập tức tan thành mây khói, không thể tạo ra dù chỉ một gợn sóng nhỏ trong tâm trí hắn.

Khi ngón tay mềm mại của Bạch Dao chỉ còn cách áo hắn nửa tấc, Lăng Tiêu mới chậm rãi xoay người lại. Đôi mắt hắn sâu thẳm như hố đen vũ trụ, hoàn toàn chìm trong sự lạnh lẽo tột cùng. Không có một chút xao động, không có một chút thương hại, càng không có lấy một tia thèm khát.

Thủ đoạn tàn dư của Hồ tộc.

Lăng Tiêu cất giọng nhạt nhẽo. Hắn thậm chí không cần nâng tay hay thi triển thần thông phức tạp nào. Chỉ đơn giản là nâng một ngón tay trỏ lên ngang tầm mắt. Tại đầu ngón tay thon dài của hắn, một luồng ánh sáng vàng kim thuần khiết ngưng tụ với tốc độ kinh hoàng, nhanh chóng biến thành một bùa phong ấn tiên gia nhỏ bằng bàn tay, mang theo uy áp vương giả tuyệt đối của Tiên Đình. Lăng Tiêu khẽ búng ngón tay.

Bùa phong ấn lập tức bùng nổ, hóa thành một luồng sóng linh lực cuồng phong xói thẳng vào không trung. Áp lực tiên gia quét qua Trầm Thủy Tràn như một trận bão tuyết. Mọi làn hương Mị Hương ngọt ngào mà Bạch Dao vừa kỳ công tỏa ra bị luồng linh lực này thổi quét sạch sẽ không còn một vệt. Đồng thời, lực đẩy tàn nhẫn từ bùa phong ấn đập thẳng vào ngực Bạch Dao.

A!

Bạch Dao kinh hãi thốt lên một tiếng ngắt quãng. Thân thể nhỏ nhắn của nàng bị đẩy lùi mạnh về phía sau như một cánh hoa trước gió lớn. Bốn sợi linh xích bạch ngọc lập tức giật mạnh, siết chặt lấy cổ tay cổ chân nàng giữa không trung trước khi dằn mạnh nàng ngã gục xuống nền đá bạch ngọc.

Không khí lạnh lẽo của Trầm Thủy Tràn lại tràn ngập. Lần này, lá bùa phong ấn kim sắc lơ lửng ngay trên đỉnh đầu Bạch Dao, tỏa ra ánh sáng chói lọi, đè ép toàn bộ ma thuật và Mị Hương trong người nàng xuống tận đáy sâu kinh mạch. Nàng nằm quằn quại trên nền đá buốt giá, tóc mây xõa xượi, ngực phập phồng liên hồi, hơi thở dồn dập vì bị linh lực tiên gia áp chế đến mức muốn nôn ra máu.

Thu lại những trò vặt đó đi, Lăng Tiêu nhìn xuống nàng từ trên cao, giọng nói không chút nhiệt độ. Vô Tình Đạo không có chỗ cho thứ ma thuật tầm thường này. Nếu ngươi còn muốn giữ lại tu vi nghìn năm, tốt nhất hãy thu nhiễm bản tính hồ ly của mình lại.

Bạch Dao ngước lên nhìn hắn, đôi mắt phượng mở lớn ngập tràn sự chấn động. Trái tim nàng đập liên hồi vì sợ hãi. Nàng đã dùng hết nhan sắc, sự dịu dàng và ma lực Mị Hương mạnh nhất của mình, vậy mà người đàn ông này lại coi nó như thứ bụi bẩn tàn dư, dễ dàng gạt bỏ chỉ bằng một cái búng tay nhẹ nhàng. Sự kiên định, tàn nhẫn và sức mạnh áp đảo của Lăng Tiêu hoàn toàn vượt xa những gì nàng từng hình dung về các tu sĩ tiên giới.

Sự kiêu ngạo của một nữ hồ ly hoàn toàn bị đập tan tành. Trong khoảnh khắc đó, Bạch Dao nhận ra một thực tế phũ phàng: quyến rũ kẻ này bằng nhan sắc hay ma thuật là điều hoàn toàn bất khả thi. Hắn không phải là những kẻ phàm phu tục tử hay tu sĩ tâm trí bất định. Hắn là Đạo Tôn, là kẻ đã tự tay gạt bỏ mọi cảm xúc để bước lên đỉnh cao Vô Tình Đạo.

Tuy nhiên, sự hoảng loạn nhanh chóng bị bản năng sinh tồn mạnh mẽ của nàng đè nén xuống. Bạch Dao là kẻ vô cùng ham sống, nàng sẽ không vì một lần thất bại mà dại dột từ bỏ cơ hội sống sót.

Nếu quyến rũ không có tác dụng, nếu chống đối chỉ dẫn đến cái chết... vậy thì nàng phải lập tức đổi chiến thuật. Máu của hắn là thứ duy nhất xoa dịu được Mị Hương độc hại, tính mạng nàng nằm trọn trong tay hắn. Nàng không thể làm kẻ thù của hắn, cũng không thể làm kẻ dụ dỗ. Nàng phải trở thành một kẻ đáng thương, một sinh linh nhỏ bé, vô hại và phụ thuộc hoàn toàn vào hắn để giành lấy sự sống.

Bạch Dao khẽ ho hắng vài tiếng run rẩy, cố tình làm cho bờ vai nhỏ nhắn gầy guộc run lên bần bật vì lạnh. Nàng lập tức trút bỏ hoàn toàn vẻ ma mị, khiêu khích vừa rồi. Ánh mắt nàng chuyển biến nhanh đến ngỡ ngàng, từ dụ dỗ sang vẻ tội nghiệp, hoảng sợ và van lơn tột cùng.

Đạo Tôn... thiếp... thiếp biết lỗi rồi...

Nàng thu mình lại thành một khối nhỏ trên nền đá, hai tay ôm lấy bờ vai đang run rẩy dưới hơi lạnh cắt da cắt thịt của Trầm Thủy Tràn. Giọng nói của nàng giờ đây mỏng manh như tiếng ve kêu cuối mùa thu, đong đầy sự bám víu và yếu ớt.

Thiếp không cố ý mạo phạm Đạo Tôn... Chỉ là thiếp quá sợ hãi... Cơn đau thiêu đốt kinh mạch vừa rồi vẫn còn làm thiếp ám ảnh đến tận xương tủy... Thiếp chỉ muốn tìm một chỗ dựa... để không phải chết cô độc mà thôi...

Nàng ngước nhìn Lăng Tiêu, một giọt nước mắt trong suốt lặng lẽ lăn dài trên má, đọng lại trên cằm rồi rơi xuống nền đá bạch ngọc, lập tức đóng băng thành một hạt châu nhỏ lấp lánh. Nàng cố tình bộc lộ sự yếu đuối nhất của mình, biến bản thân từ một nữ hồ ly nguy hiểm thành một kẻ tội nghiệp đang vùng vẫy trong tuyệt vọng chỉ để giành lấy một cơ hội sống.

Xin Đạo Tôn... Đừng bỏ mặc thiếp ở đây một mình... Thiếp hứa sẽ ngoan ngoãn, không bao giờ tái phạm nữa...

Lăng Tiêu đăm đăm nhìn biểu cảm thay đổi nhanh đến chóng mặt của nữ hồ ly dưới chân mình. Hắn thừa thông minh để biết sự ngoan ngoãn này chỉ là một lớp vỏ bọc mới do bản năng sinh tồn của nàng tạo ra, nhưng hắn không buồn bóc trần nó. Bởi lẽ với hắn, dù là quyến rũ hay bám víu tội nghiệp, chúng đều không có bất kỳ khác biệt nào — đều chỉ là những trò vặt vô hại trước Vô Tình Đạo.

Hắn đứng yên lặng giữa Trầm Thủy Tràn một lúc, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt đầm đìa nước mắt của nàng. Cuối cùng, hắn dời mắt đi, xoay người lướt qua làn sương lạnh.

An phận ở lại đây.

Lời nói ngắn gọn nhưng lạnh lẽo của hắn để lại giữa không gian tĩnh lặng, trước khi bóng dáng cao lớn của Đạo Tôn hoàn toàn biến mất sau làn mây trắng.

Bạch Dao nằm trên nền đá lạnh, lắng nghe tiếng bước chân xa dần cho đến khi hoàn toàn im dặt. Nàng đưa tay quệt đi vết nước mắt trên má, đôi mắt phượng lập tức lóe lên một tia sáng vô cùng kiên định và sắc sảo. Nàng đã bước đầu giữ được cái mạng nhỏ này. Bám víu lấy kẻ mạnh nhất này, bằng mọi giá, nàng phải sống sót.