Hữu Duyên Audio Hữu Duyên Audio

Chương 6: Tập 6: Hàn Tuyền Linh Lực

Font:
Dòng:
Chữ:
Cỡ chữ:

Đêm trăng tròn thứ nhất kể từ khi Bạch Dao bị giam cầm tại Tử Hàn Cung rơi vào thời điểm âm khí của trời đất đạt đến độ cực thịnh. Ánh trăng ngọc bích soi rọi qua những vòm mây mỏng, rát xuống đỉnh dốc núi một thứ ánh sáng lạnh lẽo, ma mị đến gai người. Tuy nhiên, bên trong gian phòng giam u tối thuộc Trầm Thủy Tràn, cái lạnh giá thanh thuần vốn có của chốn tiên gia đã hoàn toàn bị thiêu rụi, thay vào đó là một luồng hỏa khí nồng nặc, hỗn loạn và ngột ngạt đến nghẹt thở.

Bạch Dao nằm co quắp trên sàn đá bạch ngọc, toàn thân run rẩy dữ dội theo từng nhịp thở ngắt quãng. Làn da tuyết trắng mịn màng thường ngày của nữ hồ ly lúc này ửng lên sắc hồng rực rỡ đến bất thường, tựa như những cánh hoa đào mùa xuân rơi gục vào lòng bếp than đang hừng hực cháy. Từ từng lỗ lông trên cơ thể nàng, Mị Hương tích tụ ngàn năm bị âm khí của mặt trăng kích động đã bùng phát ra mỗi lúc một cuồng xáo. Nó hóa thành những làn sương mù màu hồng tím cuồn cuộn vờn quanh thân thể, mang theo vị ngọt ngào xé ruột xé gan nhưng cũng ẩn chứa sát khí diệt vong vô cùng tàn nhẫn.

"Đau... Nóng quá... Đau chết mất..."

Bạch Dao mím chặt môi đến bật máu, hai tay bấu chặt lấy ngực áo. Móng tay thon dài, sắc nhọn găm sâu vào thớ vải bạch ngọc, để lại những vệt máu tươi đỏ thắm nhanh chóng thấm đẫm lụa là. Nhưng cơn đau đớn xé thịt ngoài da làm sao sánh nổi với sự tàn phá khủng khiếp đang diễn ra bên trong đan điền và kinh mạch của nàng.

Lời nguyền diệt vong của Cửu Vĩ Hồ tộc vào đêm trăng tròn ngàn năm đang như một con hỏa long hung tợn, điên cuồng càn quét qua khắp các nhánh kinh mạch lớn nhỏ. Luồng Mị Hương bộc phát bị nhốt chặt trong không gian phong ấn không có đường thoát, tụ lại thành những luồng nhiệt lượng cực đoan, thiêu đốt tâm can, làm cho các vách kinh mạch vốn đã mỏng manh bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt chói mắt.

Tiếng "rắc... rắc..." khe khẽ nhưng rợn người liên tục vang lên bên trong cơ thể Bạch Dao. Đó là tiếng vách kinh mạch đang đứt gãy dưới áp lực quá tải của linh lực. Mỗi một vệt rạn nứt xuất hiện lại mang đến một cơn đau đớn tột cùng, tưởng chừng như có hàng ngàn cây kim thép nung đỏ đâm xuyên qua từng tấc linh hồn. Bạch Dao gầm lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, toàn thân giật nẩy lên rồi đổ gục xuống, đôi mắt hồ ly ma mị giờ đây phủ một tầng sương huyết mờ ảo. Thần trí nàng hoàn toàn rơi vào trạng thái hỗn loạn, mọi suy tính hay ý đồ ma ranh quyến rũ thường ngày đều tan thành mây khói, chỉ còn lại bản năng sinh tồn gắt gao đang gào thét kêu cứu.

Nàng hít thở một cách tham lam, nhưng thứ không khí nhập vào phổi lại toàn là Mị Hương độc hại do chính mình phát ra, khiến ngọn lửa hỏa độc càng lúc càng bùng cháy dữ dội. Nàng lấy tay cào xé sàn đá bạch ngọc, để lại những vệt máu dài ngoằn ngoèo trên nền đá lạnh.

Ở bên ngoài điện, tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng vô cùng trầm ổn vang lên, từng bước từng bước đập tan bầu không khí ngột ngạt, kinh hoàng.

Đạo Tôn Lăng Tiêu bước qua ngưỡng cửa đá. Tà áo bạch ngọc của hắn tung bay nhẹ nhàng trong gió lạnh đêm trăng. Thân hình hắn cao ráo, sừng sững như ngọn núi băng vĩnh cửu dựng đứng giữa trời đất, toàn thân tỏa ra thứ uy áp Vô Tình Đạo thanh thuần, lạnh lẽo đến mức khiến luồng Mị Hương hồng tím vừa cuộn tới chạm vào vạt áo hắn đã lập tức tan thành bụi mờ.

Lăng Tiêu nhìn lướt qua gian phòng giam. Mấy vị đệ tử Tiên Giới phụ trách canh giữ lúc trước giờ đây đã ngất xỉu gục dưới chân tường, thần trí mê muội, sắc mặt đỏ bừng do vô tình hít phải một lượng nhỏ Mị Hương lọt ra qua kẽ cửa. Hắn nhíu đôi lông mày sắc lẹm, ánh mắt sâu thẫm như đêm đen dừng lại trên thân ảnh nhỏ bé đang quằn quại, co giật giữa lòng điện.

"Bạch Dao." Hắn cất tiếng, giọng nói đượm vẻ lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm đọng trên đỉnh Thiên Cung.

Nữ hồ ly hoàn toàn không trả lời. Nàng đã mất đi khả năng cất thành tiếng nói rõ ràng, chỉ biết ôm lấy đầu, đôi chân thon dài giật giật trong vô thức. Nhiệt độ cơ thể tỏa ra xung quanh nàng cao đến mức kinh người, làm cho những phiến đá bạch ngọc cứng cáp bên dưới bắt đầu xuất hiện vết nứt chân chim, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt tạo thành những quầng không khí biến dạng.

Lăng Tiêu giơ một tay lên, năm ngón tay thon dài ngưng tụ linh lực tiên gia thanh thuần, định thi triển bùa phong ấn từ xa như đã từng làm ở Trầm Thủy Tràn để áp chế luồng Mị Hương này xuống. Một luồng kim quang rực rỡ từ đầu ngón tay hắn bắn ra, hóa thành một trận pháp nhỏ hình chữ bùa ấn thẳng vào trung tâm trán của Bạch Dao.

Tuy nhiên, ngay khi bùa phong ấn vừa chạm vào làn da nóng rực của nữ hồ ly, luồng Mị Hương bùng phát bên trong cơ thể nàng như bị kích động bởi luồng ngoại lực lạ. Nó lập tức phản sở lại một cách dữ dội, nổ tung thành một quầng sáng màu hồng tím chói mắt, hất văng bùa phong ấn của Lăng Tiêu ra ngoài không trung.

"Xuy..."

Kinh mạch của Bạch Dao chịu lực ép từ hai phía liền rạn nứt thêm một đoạn lớn. Nàng phun ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm, sắc mặt nhợt nhạt trắng bệch như tờ giấy hoen ố, nhưng làn da lại nóng đến mức tưởng như có thể làm bỏng bất kỳ ai chạm vào. Linh lực trong cơ thể nàng bắt đầu xáo trộn hoàn toàn, h hỏa độc bùng lên cuồng nhiệt, có nguy cơ bộc phát nổ tung nguyên thần bất cứ lúc nào.

Ánh mắt Lăng Tiêu biến sắc. Hắn nhanh chóng nhận ra các bùa phong ấn hay pháp thuật kiềm chế thông thường không thể nào dập tắt được ngọn hỏa độc xuất phát từ bản thể sinh lý này. Nếu cứ tiếp tục dùng linh lực mạnh mẽ để áp chế từ bên ngoài, kinh mạch của nữ hồ ly sẽ vỡ nát hoàn toàn trước khi Mị Hương kịp rút đi, và nàng sẽ hồn phi phách tán ngay tại chỗ.

Trách nhiệm giám sát và nghĩa vụ giữ lại mạng sống cho nữ hồ ly để làm rõ những ẩn số liên quan đến lời nguyền Hồ tộc khiến hắn không thể khoanh tay đứng nhìn nàng diệt vong.

Lăng Tiêu không chút chậm trễ, dứt khoát sải bước tiến lại gần. Mỗi bước đi của hắn mang theo hơi lạnh buốt giá xua tan đi hỏa khí ngột ngạt trong căn phòng. Hắn cúi người xuống, vươn hai tay ra, dồn một lớp linh lực bảo vệ phủ lên lòng bàn tay để cách ly nhiệt độ cao, rồi dứt khoát bế xốc Bạch Dao lên khỏi mặt đất.

Ngay khi thân thể nàng rời khỏi sàn đá lạnh, một luồng nhiệt lượng khủng khiếp lập tức truyền qua lớp linh lực bảo vệ, xông thẳng vào cảm giác của Lăng Tiêu. Nữ hồ ly trong lòng hắn nhẹ như một chiếc lông chim, nhưng cơ thể lại mềm nhũn và nóng rực tựa một cục than hồng đang rực cháy.

Cảm nhận được một nguồn hơi lạnh thanh thuần, mát rượi xuất hiện ngay sát bên cạnh, Bạch Dao theo bản năng sinh tồn cuồng nhiệt đã lập tức xoay người, hai tay quơ cào trong không trung rồi dán chặt lấy khuôn ngực và bờ vai của Lăng Tiêu. Nàng vùi đầu vào hõm cổ hắn, hít hà mùi hương trầm tuyết mát lạnh trên người hắn như kẻ chết đuối vơ được cọc gỗ duy nhất giữa dòng nước xoáy.

"Lạnh... Cho ta... Lạnh quá..." Nàng thì thầm trong cơn mê loạn, giọng nói khàn đục, đứt quãng nhưng lại chan chứa sự quyến rũ ma mị đến chết người.

Lăng Tiêu khựng lại một nhịp. Khoảng cách quá gần làm mùi dạ lý hương nồng nặc và hơi thở nóng hổi của nàng phả thẳng vào làn da cổ của hắn. Lần đầu tiên sau hàng ngàn năm tu luyện Vô Tình Đạo không màng thế sự, một cảm giác tê dại lạ kỳ nhen nhóm từ nơi tiếp xúc, xông thẳng lên tâm trí hắn. Đạo tâm vốn phẳng lặng như mặt hồ băng ngàn năm của vị Đạo Tôn tối cao bất giác gợn lên một làn sóng lăn tăn cực kỳ nhỏ hẹp.

Hắn lập tức vận chuyển tâm pháp đè nén ngọn sóng đó xuống, sắc mặt lại trở nên lạnh lẽo như tảng băng trôi. Không chút do dự, Lăng Tiêu xoay người, thi triển độn thuật, hóa thành một luồng bạch quang xé tan màn đêm u tối của Tử Hàn Cung, hướng thẳng về phía sâu nhất của động tuyết——Hàn Tuyền Thủy Trạch.

Hàn Tuyền Thủy Trạch là nơi linh khí hàn băng tích tụ hàng vạn năm của Thiên Cung Lăng Tiêu. Nơi đây là một lòng suối tự nhiên được bao bọc bởi những vách đá băng tuyết cao ngất trời, quanh năm không thấy ánh mặt trời. Mặt nước suối phẳng lặng như một tấm gương lớn, phủ một tầng sương mù dày đặc và hơi lạnh buốt giá có thể đóng băng máu thịt của một tu sĩ bình thường chỉ trong chớp mắt.

"Bõm!"

Lăng Tiêu bế Bạch Dao nhảy thẳng xuống lòng suối Hàn Tuyền.

Dòng nước lạnh buốt giá ôm trọn lấy thân thể của cả hai người. Sự va chạm gay gắt giữa hỏa độc Mị Hương cuồng nhiệt và nước suối băng giá ngàn năm lập tức tạo ra những tiếng động xè xè dữ dội. Hơi nước bốc lên ngùn ngụt, phủ kín mặt suối thành một lớp sương mù trắng xóa, quyện lẫn với ánh hồng tím ma mị tỏa ra từ cơ thể Bạch Dao, biến toàn bộ Hàn Tuyền Thủy Trạch thành một không gian vừa kỳ ảo, vừa ngột ngạt đến nghẹt thở.

"A...!"

Sự thay đổi nhiệt độ đột ngột khiến Bạch Dao run bắn người dữ dội. Dòng nước lạnh giá xông vào làn da đang thiêu đốt làm nàng bừng tỉnh một chút trong cơn mê loạn. Nhưng ngay sau đó, cơn đau xé rách do các vết rạn trên kinh mạch lại bùng lên mãnh liệt hơn gấp bội.

Cơ thể nàng như một mảnh đất khô hạn lâu ngày gặp được dòng nước mát, nhưng dòng nước này lại quá đỗi lạnh buốt, làm cho các thớ thịt và mạch máu của nàng đồng thời bị giằng xé bởi hai luồng năng lượng cực đoan: cực nóng bên trong và cực lạnh bên ngoài.

Bạch Dao gào lên một tiếng đau đớn, hai tay theo bản năng quơ cào mãnh liệt dưới mặt nước. Nàng không muốn bị chìm nghỉm trong dòng nước băng giá này, cũng không muốn bị ngọn lửa hỏa độc trong người thiêu rụi thành tro bụi. Trong khoảng không mù sương, điểm tựa duy nhất mà nàng có thể bám víu chính là người đàn ông đang đứng vững như chóp núi bên cạnh nàng.

Nàng vươn hai tay ra, ôm chặt lấy cổ Lăng Tiêu, hai bàn tay với những móng tay thon dài bấu chặt lấy bờ vai rộng lớn của hắn. Nàng áp sát toàn bộ thân thể mềm mại, nóng rực của mình vào vòm ngực rắn rỏi, lạnh lẽo của Đạo Tôn.

Tà áo bạch ngọc cao quý của Lăng Tiêu nhanh chóng bị nước suối thấm ướt đẫm, dính chặt vào thân hình săn chắc, vạm vỡ của hắn. Dưới làn nước lạnh, lớp áo mỏng đẫm nước không còn khả năng che chắn, khiến cho từng đường nét cơ thể và sự tiếp xúc da thịt giữa hai người trở nên chân thực và rõ ràng đến mức đáng sợ.

Sự mềm mại, nóng bỏng của nữ hồ ly dán chặt vào sự lạnh lẽo, cứng cỏi của Đạo Tôn.

"Lăng Tiêu... Đừng bỏ ta... Đau quá..." Bạch Dao mê loạn thì thầm, giọng nói nức nở giấu vào hõm cổ hắn. Làn môi đỏ rực của nàng vô tình sượt qua vành tai lạnh giá của Lăng Tiêu, tỏa ra hơi thở nóng hổi như lửa tà.

Lăng Tiêu đứng khựng lại giữa lòng suối lạnh buốt. Tà áo trắng ướt đẫm nặng trịch, nhưng trọng lượng đó chẳng là gì so với áp lực từ sự đụng chạm gần gụi này. Mị Hương từ người Bạch Dao thẩm thấu qua dòng nước, len lỏi qua từng lỗ lông, cố gắng xâm nhập vào tâm trí hắn. Mùi hương ngọt ngào đậm đặc quấn quít lấy hơi thở của hắn, thách thức sự kiên định của Vô Tình Đạo.

Trong lòng hắn, ngọn sóng đạo tâm lúc trước không còn là một vệt lăn tăn đơn thuần nữa. Nó bắt đầu mở rộng, xao động rạo rực như một luồng điện nhẹ chạy dọc qua sống lưng. Hắn cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập, điên cuồng của nữ hồ ly đang dán vào ngực mình, cảm nhận được sự run rẩy hoảng sợ và khao khát sống còn mãnh liệt từ nàng.

Lăng Tiêu nhắm chặt mắt lại. Hắn cố gắng vận chuyển Vô Tình Kinh, đè nén thứ cảm giác lạ lùng đang trỗi dậy trong lòng. Hắn tự nhắc nhở bản thân: Nữ nhân này là một mối họa, là yêu hồ mang lời nguyền nguy hiểm, hắn đưa nàng đến đây chỉ vì nghĩa vụ giữ lại mạng sống cho nàng để làm rõ bí mật.

Nhưng bàn tay nàng đang bấu chặt lấy vai hắn, móng tay găm sâu qua lớp vải ướt khiến vai hắn đau nhói. Sự bấu víu đó không phải là ma thuật quyến rũ, mà là sự tuyệt vọng của một sinh linh đang đứng trên bờ vực cái chết.

Lăng Tiêu thở ra một hơi dài, hơi thở hóa thành làn sương trắng trong không gian lạnh giá. Hắn không đẩy Bạch Dao ra nữa.

Hắn vươn tay trái ra, giữ chặt lấy eo nàng để giữ cho nàng không bị chìm xuống đáy suối Hàn Tuyền, trong khi tay phải giơ lên, đặt nhẹ vào giữa lưng Bạch Dao.

"Ngồi yên." Hắn trầm giọng nói, âm thanh tuy vẫn lạnh lẽo nhưng đã giảm bớt vài phần sát khí tàn nhẫn.

Lăng Tiêu bắt đầu vận chuyển linh lực tịnh hóa từ trong đan điền. Một luồng ánh sáng màu vàng kim thanh thuần, dạt dào năng lượng tiên gia bắt đầu chảy ra từ lòng bàn tay hắn, từ từ truyền vào lưng Bạch Dao.

Dòng linh lực tịnh hóa dịu dàng nhưng vô cùng mạnh mẽ thâm nhập vào các nhánh kinh mạch đang rạn nứt của nữ hồ ly. Nó giống như một cơn mưa rào mùa hạ dập tắt ngọn hỏa độc Mị Hương đang thiêu đốt, đồng thời nhẹ nhàng xoa dịu và bao bọc lấy những vết rạn nứt trên vách kinh mạch của nàng.

"Ưm..."

Bạch Dao phát ra một tiếng thở dài nhẹ nhõm từ tận đáy lòng. Cơn đau đớn dữ dội xé rách cơ thể dần dần dịu lại. Luồng hơi nóng ngột ngạt trong ngực nàng bắt đầu tan biến dưới sự kết hợp giữa nước mát Hàn Tuyền và linh lực tịnh hóa dịu dàng của Lăng Tiêu.

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, Bạch Dao cảm nhận được bàn tay to lớn, ấm áp nhưng lại mang theo luồng sức mạnh thanh thuần đang đặt trên lưng mình. Bàn tay ấy giữ chặt lấy nàng, bảo vệ nàng giữa dòng nước suối lạnh buốt, mang đến cho nàng một cảm giác an toàn chưa từng có.

Nàng từ từ mở đôi mắt mờ ảo. Qua làn sương mù cuồn cuộn bốc lên từ mặt suối, nàng nhìn thấy gương mặt góc cạnh, tuấn tú như thần tiên của Lăng Tiêu đang ở ngay sát kề. Hàng mi dài của hắn đọng những giọt nước suối lấp lánh như sương tuyết, đôi môi mỏng mím chặt, và trên trán hắn, từng giọt mồ hôi rịn ra đang chảy dài xuống má.

Nàng nhận ra, để đè nén Mị Hương và dùng linh lực tịnh hóa xoa dịu kinh mạch cho nàng mà không làm tổn thương đến nguyên thần của nàng, Lăng Tiêu đang phải tiêu tốn một lượng lớn linh lực và chịu đựng sự quấy nhiễu không nhỏ từ ma lực phản sở.

Sự kiêu ngạo, lạnh lùng tàn nhẫn mà hắn thể hiện ở Trầm Thủy Tràn lúc trước dường như đã bớt đi đôi chút. Thay vào đó là một sự che chở vụng về, cứng nhắc nhưng lại vô cùng kiên định.

Một cảm xúc lạ kỳ trỗi dậy trong lòng Bạch Dao. Bàn tay nàng đang bấu chặt lấy vai hắn dường như thả lỏng hơn một chút, chuyển từ hành động cào xé giằng co sang sự nương tựa dịu dàng. Nàng áp mặt vào ngực hắn, nghe nhịp tim đều đặn nhưng có phần nhanh hơn bình thường của Đạo Tôn.

Nàng không còn nhìn hắn chỉ như một kẻ giam giữ đáng ghét hay một công cụ giúp mình trốn thoát nữa. Lần đầu tiên, nữ hồ ly vốn luôn ham sống sợ chết cảm nhận được lòng biết ơn chân thành và sự ỷ lại bản năng dành cho vị Đạo Tôn tu Vô Tình Đạo này.

Giữa lòng suối Hàn Tuyền mờ ảo sương tuyết, ánh sắc hồng tím của Mị Hương và ánh kim quang của linh lực tịnh hóa đan quyện vào nhau, soi sáng hai thân ảnh đang ôm chặt lấy nhau. Cái lạnh buốt của nước suối và cái nóng rực của Mị Hương hòa làm một, tạo nên một bầu không khí ám muội, ngột ngạt nhưng cũng đong đầy những cảm xúc kìm nén đang âm thầm trỗi dậy.